Chỉ là lời từ biệt: Hậu truyện hoàn chỉnh

Chỉ là lời từ biệt: Hậu truyện hoàn chỉnh

Chương 5

14/08/2026 13:07

Còn tôi đứng ngoài cửa.

Khi Phong Tẫn ngước mắt lên, bốn mắt chúng tôi chạm nhau.

Anh nói với mọi người: "Công việc xong cả rồi à?"

Trong khoảnh khắc, hiện trường im phăng phắc, đến tiếng kim rơi cũng nghe thấy.

Mọi người thức thời rút lui.

Tô Tĩnh Nghiên đi đến trước mặt anh, dịu dàng nói lời cảm ơn.

Tôi vô thức nhớ lại năm đó.

Phó đạo diễn trong đoàn phim quấy rối tôi.

Sau đó không biết làm sao Phong Tẫn cũng biết.

Nhưng vì anh đang phụ trách một dự án lớn, thay người đột ngột không hay lắm.

Có người khuyên Phong Tẫn: "Để một thời gian nữa xử lý cũng không muộn."

Giọng Phong Tẫn lạnh lùng:

"Công ty không cho phép chuyện như thế này xảy ra nữa."

"Sầm Ninh, em yên tâm, anh sẽ cho em một lời giải thích."

Sau đó đạo diễn Lý thế nào, tôi không rõ.

Nhưng tôi biết, bất kể vì lý do gì, tôi và Tô Tĩnh Nghiên trong lòng anh là không giống nhau.

Nghĩ đến đây.

Tôi không khỏi thất thần.

Miêu Miêu đi đến trước mặt tôi.

"Chị Ninh Ninh, chị không vui ạ?"

Con bé lại nắm lấy tay tôi.

"Bố là vì sợ con bị tổn thương nên mới gi/ận thôi ạ."

"Chị đừng buồn được không?"

Tôi nhếch môi cười:

"Chị không buồn."

"Cảm ơn em."

Im lặng một lúc.

Cô bé lấy trong lòng ra một chú chó bằng sứ nướng đưa cho tôi.

"Chị ơi, con muốn nói với bố rằng hai người công khai cũng không sao cả."

"Nhưng mẹ không cho."

"Mẹ bảo nếu con nói, mẹ sẽ không bao giờ để ý đến con nữa."

"Xin lỗi chị, đều tại con mà bố mới..."

Tôi lau đi những giọt nước mắt trên mặt con bé.

Lòng tràn đầy ấm áp.

Tôi không ngờ, Miêu Miêu vẫn nhớ tôi thích giống chó Labrador.

Ngày đó, tôi vừa gả cho Phong Tẫn.

Muốn nuôi một chú chó.

Nhưng Miêu Miêu bị dị ứng lông chó.

Nên chuyện nuôi chó cuối cùng cũng bỏ dở.

Tôi an ủi cô bé.

"Những chuyện này không liên quan đến em."

"Chị là người lớn, bố cũng là người lớn, làm bất cứ lựa chọn nào, nói bất cứ điều gì đều đã suy nghĩ kỹ rồi."

"Nếu bố mẹ sơ suất, em phải nhớ tự yêu lấy bản thân mình."

Con bé gật đầu vẻ hiểu mà không hiểu.

10

Ngày hôm đó quay phim xong.

Phong Tẫn không còn hỏi ý kiến tôi nữa.

Mà trực tiếp chặn đường, đưa tôi về biệt thự.

Về đến nhà.

Anh nới lỏng cà vạt: "Nói chuyện chút không?"

Tôi đi về phía sofa, ngồi vào tận cùng bên trái.

Phong Tẫn bắt đầu nói về chuyện hôm nay.

"Chắc là Miêu Miêu đã nói với em về chuyện hôm nay rồi."

Tôi gật đầu.

Anh lại hỏi: "Em không có gì muốn nói sao?"

Tôi nắm ch/ặt lòng bàn tay: "Chúng ta ly hôn đi."

Phong Tẫn ngẩn người một lúc.

Nhìn chằm chằm vào tôi.

Một lát sau, anh cụp mắt lấy một điếu th/uốc, châm lửa.

Khi cất lời lần nữa, ánh mắt anh trong veo.

"Lý do là gì?"

Làn khói mờ ảo nơi chân mày anh khiến anh càng thêm xa cách, lạnh lùng.

"Không có lý do."

Nếu bắt buộc phải tìm một lý do, đó là tôi muốn yêu bản thân mình nhiều hơn một chút.

Điếu th/uốc trên đầu ngón tay anh khựng lại.

Anh quay người rời đi.

Tôi đuổi theo muốn một câu trả lời khẳng định.

Nhưng lại bị anh từ chối vì lý do hiện tại đang có việc quan trọng.

11

Cuối tuần.

Tôi đi tìm bạn thân Thẩm Thanh.

Cô ấy thấy tôi thì hơi ngạc nhiên:

"Nỡ rời xa Phong Tẫn nhà cậu rồi sao?"

Tôi gật đầu.

Trong phòng khách.

Thẩm Thanh đưa cho tôi cốc nước.

Tôi uống một ngụm: "Tớ sắp ly hôn rồi."

Cô ấy hít sâu một hơi.

"Anh ta đề nghị à?"

Tôi lắc đầu.

Viền mắt Thẩm Thanh đỏ lên.

Cô ấy ôm ch/ặt lấy tôi.

Sau khi bình tĩnh lại một chút, tôi nghẹn ngào nói:

"Phong Tẫn phong sát nữ minh tinh kia là vì vợ cũ của anh ấy."

"Nhưng anh ấy chưa bao giờ làm vậy vì tớ."

Thẩm Thanh vỗ vỗ lưng tôi:

"Đừng buồn nữa."

"Cậu chỉ là yêu anh ta bằng cả tấm lòng, chỉ là kết quả hiện tại không như ý muốn thôi."

Thẩm Thanh nói rất đúng.

Tôi từng yêu anh ấy bằng cả tấm lòng.

15 vạn chữa b/ệnh cho bà, là Phong Tẫn đưa.

Anh còn nói không cần tôi trả lại.

Nhưng tôi biết, một mối qu/an h/ệ muốn bình đẳng thì không được dính líu đến tiền bạc.

Vì vậy tôi nỗ lực đóng phim, chạy không biết bao nhiêu vai quần chúng.

Từ hai nghìn tệ cứ chắt chiu mãi, cuối cùng cũng gom đủ 15 vạn.

Trong một đêm tối mịt m/ù.

Tôi chuyển toàn bộ số tiền đó cho anh.

Sau khi ở bên nhau.

Tôi từ chối mọi món quà, mọi chiếc túi anh m/ua cho tôi.

Chỉ để anh biết, tôi không vì tiền của anh, mà là yêu anh thật lòng.

Thẩm Thanh từng trêu chọc tôi:

"Nếu cậu thật sự nhắm vào tiền của anh ta, tớ lại mừng cho cậu đấy."

Bây giờ tôi đã hiểu ý nghĩa trong lời nói của cô ấy năm đó.

12

Chủ nhật.

Bạn của Phong Tẫn kết hôn.

Anh hỏi tôi có muốn đi cùng không.

Kết hôn ba năm, tôi vẫn chưa từng gặp bạn bè của anh.

Vì Tô Tĩnh Nghiên và Miêu Miêu, anh đến cả bạn bè cũng không giới thiệu.

Nếu là trước đây, tôi chắc chắn sẽ thấy rất vui.

Cho rằng cuối cùng cũng có thể đường đường chính chính ở bên nhau.

Giờ đây tôi chỉ thấy không cần thiết, chỉ hỏi:

"Khi nào anh rảnh, chúng ta nói chuyện về việc ly..."

Ánh mắt người đàn ông nhìn tôi thâm trầm, như thể không nghe thấy lời tôi nói.

"Vậy em nghỉ ngơi cho tốt nhé."

13

Ngày làm việc.

Đoàn phim đóng máy.

Các đồng nghiệp lại tò mò hỏi Tô Tĩnh Nghiên khi nào tái hôn.

Còn bảo đừng quên mời họ ăn tiệc.

Tôi nghe thấy, tuy có chút chua xót, nhưng không còn đ/au lòng như trước nữa.

Khi ăn mừng, Phong Tẫn đến.

Tôi bình thản cảm ơn những người đã từng hợp tác cùng mình.

Danh sách chương

5 chương
14/08/2026 12:33
0
14/08/2026 12:33
0
14/08/2026 13:07
0
14/08/2026 13:07
0
14/08/2026 13:07
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu