Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
14/08/2026 16:14
Con dâu tôi, là người đến từ một nghìn năm sau.
Ngày thứ hai sau khi gả vào phủ Tĩnh An Hầu, ngay tại từ đường họ Lục, trước mặt đông đủ tộc nhân, nó đặt chén trà xuống.
Nó nói: "Đời này con không sinh con, không thay bất kỳ người đàn ông nào, không thay bất kỳ tông tộc nào nối dõi tông đường."
Các vị tộc lão tức đến mức chòm râu r/un r/ẩy.
Tôi, người làm mẹ chồng này, cũng bị nó giẫm đạp không thương tiếc.
Nhưng tôi không m/ắng nó.
Tôi thậm chí còn mỉm cười vỗ tay.
"Nói hay lắm. Thân thể phụ nữ, tất nhiên nên do phụ nữ tự quyết định."
Nó tưởng tôi sợ nó.
Quay đầu lại, nó viết bài trên thi xã ở kinh thành, nói rằng phu nhân Tĩnh An Hầu đã được nó khai sáng, nói rằng dù phủ Hầu có danh giá đến đâu cũng không thể đ/è nén một người phụ nữ tỉnh táo.
Sau đó, nó tự tay viết "Đinh Khắc Thư" (Tuyên ngôn không sinh con), truyền khắp một nửa kinh thành.
Nó nói: "Tôi không sinh, phủ Hầu thì làm được gì tôi?"
Đọc xong, tôi chỉ sai m/a m/a chép ba bản.
Một bản gửi vào từ đường.
Một bản đưa đến Lễ bộ.
Một bản, gửi đến tay La Ngọc Nương ở nhị phòng.
Nó đã không muốn sinh.
Vậy thì tôi tác thành cho nó, dù sao trong phủ Hầu, thứ không thiếu nhất chính là trẻ con.
Ba tháng sau, nhị phòng dắt theo đứa trẻ tám tuổi Lục Cảnh Lan quỳ trước từ đường, xin được làm con thừa tự cho trưởng phòng.
Cô con dâu đến từ tương lai của tôi cuối cùng cũng h/oảng s/ợ.
Nó đỏ mắt đến c/ầu x/in tôi: "Mẹ, con nguyện ý sinh rồi."
Tôi bưng chén trà, nhìn nó một cái.
"Chẳng phải con nói, ai vì tông tộc mà sinh con, người đó thật đáng thương sao?"
01
Tôi sống đến bốn mươi bảy tuổi, thứ quan trọng nhất đối với tôi, chỉ gói gọn trong hai chữ.
Thể diện.
Không phải là y phục thêu bao nhiêu chỉ vàng, cũng không phải trên đầu cài bao nhiêu cây trâm.
Mà là khi đứng ra ngoài, không để người khác coi thường mình.
Thời trẻ, tôi từng theo Hầu gia Bùi Hoài Nhạc ở lại biên cảnh bảy năm.
Gió cát thổi đ/au rát cả mặt, lương thảo thiếu hụt đến mức không ngủ nổi. Khi đó phủ Tĩnh An Hầu chỉ là một cái vỏ rỗng. Tước vị vẫn còn, nhưng bạc không có bao nhiêu.
Ban ngày tôi an ủi quyến thuộc quân đội, đêm đến kiểm kê sổ sách, cứng rắn xoay sở làm cho mấy trang trại thua lỗ sinh lời.
Sau này về kinh, người khác gặp tôi mới cung kính gọi một tiếng Hầu phu nhân.
Cho nên con trai tôi, Bùi Nghiễn Chu, thành thân, tôi đặc biệt để tâm.
Lục Minh Sương là đích nữ nhà Lễ bộ Tả thị lang.
Diện mạo xinh đẹp. Đọc nhiều sách. Nói chuyện cũng thú vị.
Lần đầu tiên nó đến phủ Hầu, tôi hỏi nó thích hoa gì.
Nó không đáp hoa mẫu đơn, hoa thược dược, mà lại nói:
"Hoa nở là để cho chính mình xem, không phải để làm vui lòng người khác."
Lúc đó cả phòng nữ quyến đều sững sờ.
Tôi lại thấy mới mẻ.
Cô gái trẻ có chút sắc bén, không phải chuyện x/ấu.
Sính lễ tôi chuẩn bị cho nó, dày hơn ba phần so với dự định ban đầu.
Ngày thành hôn, xe ngựa trước cửa phủ Hầu xếp dài đến cuối ngõ. Lụa đỏ treo khắp phố dài.
Tôi mặc mệnh phụ phục màu tím sẫm, cài trâm phượng bằng vàng ròng, đứng từ sáng đến chiều tối, cười đến mức cơ hàm cũng mỏi nhừ.
Người thân tộc thuộc đều khen:
"Trường Ninh, con dâu này của bà cưới thật có thể diện."
Tôi nghe mà thấy thoải mái.
Trong lòng nghĩ, con trai đã lập gia đình, trưởng phòng đã có chủ mẫu, sau này mình cũng có thể nghỉ ngơi một chút.
Ai ngờ, chuyện xảy ra vào ngày thứ hai.
Tân nương phải vào từ đường dâng trà.
Đây là quy củ cũ.
Không phải làm khó nó, mà là để tổ tiên nhận mặt, để trong tộc nhận người.
Trên đường ngồi có tộc trưởng, tộc thúc, vài vị thẩm nương đức cao vọng trọng.
Bùi Nghiễn Chu đứng bên cạnh nó, mặt mày hớn hở.
Tôi cũng mỉm cười ngồi ở vị trí chủ tọa.
Lục Minh Sương bưng trà tiến lên.
Tộc thúc Bùi Hoài Khiêm nhận lấy trà, theo lệ thường nói lời chúc tụng:
"Nguyện thế tử phu nhân sớm thêm quý tử, trưởng phòng hưng vượng, phủ Hầu có người nối dõi."
Lời vừa dứt.
Chén trà trong tay Lục Minh Sương khựng lại.
Nó ngẩng đầu lên.
Ánh mắt đó, đến tận bây giờ tôi vẫn nhớ rõ.
Sáng. Và lạnh.
Giống như nó đứng trên chín tầng mây, nhìn chúng tôi đều là những kẻ bò dưới bùn lầy.
"Lời này của tộc thúc, con không dám nhận."
Cả đường yên lặng.
Nó đặt chén trà lại khay.
"Con gả cho Bùi Nghiễn Chu, là gả cho con người anh ấy, không phải đến để sinh con cho họ Bùi."
"Đời này con không sinh con."
"Đừng ai hòng dùng tông pháp, phú quý, hiếu đạo để ép con giao ra thân thể mình."
Ngọn nến trước bàn thờ lay động một cái.
Sắc mặt tộc trưởng lập tức sa sầm.
Mu bàn tay Bùi Hoài Nhạc bên cạnh tôi cũng nổi gân xanh.
Bùi Nghiễn Chu cũng sững sờ.
Chắc anh ta không ngờ, người vợ mới cưới lại có thể nói những lời tuyệt tình đến thế ở nơi này.
Lồng ngựk tôi như bị ai đó đ/ấm mạnh một cú.
Tôi bỏ tâm sức đón nó vào cửa. Cho nó thể diện. Cho nó tôn vinh.
Nó lại x/é toạc mặt mũi tôi ra trước mặt tổ tiên, trước mặt toàn tộc họ Bùi.
Nhưng tôi không thể phát tác.
Tôi mà phát tác, phủ Tĩnh An Hầu sẽ trở thành trò cười.
Ngày thứ hai tân nương vào cửa, mẹ chồng đã làm ầm ĩ trong từ đường.
Truyền ra ngoài, kẻ mang tiếng x/ấu sẽ là cả trưởng phòng.
Tôi chậm rãi đứng dậy.
Tất cả mọi người trong đường đều nhìn tôi.
Đợi tôi khóc. Đợi tôi gi/ận. Đợi tôi ph/ạt nó quỳ trước tổ tiên.
Tôi lại không làm thế.
Tôi vỗ tay cười.
Một cái.
Hai cái.
Ba cái.
"Tốt."
Tôi bước đến trước mặt Lục Minh Sương, giúp nó chỉnh lại chiếc trâm bị lệch.
"Minh Sương có chủ kiến, là chuyện tốt."
"Thân thể phụ nữ, đương nhiên nên tự mình làm chủ."
Đáy mắt nó thoáng qua một tia đắc ý.
Tôi đã thấy. Cũng đã ghi nhớ.
Tôi quay sang nói với mọi người trong tộc:
"Hôm nay là ngày vui tân nương dâng trà, đừng vì một câu nói mà làm tổn hại hòa khí."
"Nó đã có chí hướng, phủ Hầu sẽ tôn trọng."
Ánh mắt tộc trưởng nhìn tôi như muốn hỏi, bà đi/ên rồi sao?
Tôi chỉ coi như không thấy.
Lục Minh Sương hơi ngẩng cằm lên.
Giống như vừa thắng một trận chiến.
Nó không biết.
Nơi như từ đường này, chưa bao giờ sợ người ta nói những lời tuyệt tình.
Chương 12
Chương 15
Chương 6
Chương 6
Chương 6
Chương 8
Chương 7
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook