Sếp tôi không chơi theo bài bản (Phần tiếp theo trọn bộ)

Dù sao thì có thể không qua lại với ai, chứ không thể không qua lại với tiền được.

Tôi lập tức nghiêng người cho anh ta vào.

"Nhưng nhà không còn phòng trống, hay là em chuyển thiết bị livestream ra ngoài nhé?"

Thương Đình chớp mắt: "Không cần phiền phức đâu, anh ngủ sofa."

Tôi cứ tưởng anh ta chỉ ngủ một đêm.

Kết quả hôm sau anh ta nói bình nóng lạnh đã sửa xong, nhưng nhà vệ sinh lại bị rò nước.

Ngày thứ ba lại bảo điều hòa hỏng.

Ngày thứ tư, ngày thứ năm... Theo mô tả của anh ta, căn biệt thự kia gần như sắp hỏng nát hết rồi.

Sau đó, anh ta thản nhiên mang cả quần áo và đồ dùng sinh hoạt cá nhân của mình qua đây.

Trong phòng khách còn lắp thêm một chiếc giường.

Khoan đã, anh ta không định ở đây lâu dài đấy chứ?

Tôi livestream xong định nói chuyện rõ ràng với anh ta, kết quả thấy anh ta đang thắt tạp dề nấu ăn trong bếp.

Tôi định đợi anh ta nấu xong.

Khi món sườn xào chua ngọt, ngao xào cay, cá phi lê nấu ớt và canh trứng bắc thảo được dọn lên, mùi thơm khiến tôi choáng váng, tôi không nhịn được, định ăn xong rồi nói tiếp.

Ăn xong, Thương Đình lại đi tắm rửa rồi bước ra.

Trong không khí tràn ngập mùi hương sữa tắm nam tính.

Anh ta cởi trần bước ra, nửa thân dưới chỉ quấn hờ hững một chiếc khăn tắm mỏng manh.

Sau đó anh ta ngồi trên sofa, bắt đầu gõ phím làm việc.

Tôi đợi hai tiếng đồng hồ, cuối cùng cũng đợi anh ta xong việc.

Anh ta vươn vai một cái, lông mày giãn ra, bờ môi mỏng khẽ cong lên: "Bữa tối ngon không?"

Tôi vô thức gật đầu.

Nụ cười của anh ta càng sâu hơn: "Ngon thì sau này anh làm cho em ăn mỗi ngày."

Không phải, đợi chút.

Chuyện này không đúng lắm nhỉ?

"Ăn cơm của sếp thì phải trả giá gì đây?" Tôi vô thức liếc nhìn màn hình máy tính của anh ta.

Thương Đình dõi theo ánh mắt tôi, khẽ cười một tiếng: "Yên tâm, không bắt em tăng ca đâu."

"Nhân viên và bạn gái là hai khái niệm khác nhau."

Tôi nheo mắt, nghiền ngẫm kỹ câu nói này.

Anh ta tỏ tình thì không biết cách, nhưng theo đuổi người khác thì lại khá là giỏi.

Thương Đình: "Sau này không cần coi anh là sếp nữa."

"Sếp sẽ không đối xử với nhân viên như thế này đâu."

Tôi gật đầu, cái này thì đúng.

Làm gì có sếp nào ở nhà nhân viên mà không mặc quần áo chứ.

Ánh mắt tôi vô thức lướt qua cơ ngựk, cơ bụng của anh ta.

Đôi mắt cứ muốn nhìn, tôi cũng chịu thôi.

Thú thật, Thương Đình tập gym đúng là có hiệu quả, thân hình này nhìn thôi đã thấy cuốn hút rồi.

Không dám nghĩ, nếu chạm tay vào sờ thì sẽ sướng đến mức nào...

Dừng, dừng, dừng ngay!

Lâm Tri, kiềm chế lại đi!

Đừng để anh ta nghĩ rằng mình chưa từng thấy sự đời.

Anh ta tưởng tôi là con chó gọi thì tới, đuổi thì đi sao?

Ngày trước đối xử với tôi như vậy, giờ sao có thể dễ dàng để anh ta đạt được mục đích!

Tôi giữ vững tinh thần, mặc kệ anh ta dùng đủ mọi chiêu trò để "câu" tôi suốt nửa tháng qua.

Cho đến ngày tôi được nghỉ, Thịnh Kiều Kiều hẹn tôi ra ngoài chơi.

Cô ấy hỏi tôi hiện tại đã tiến triển đến mức nào rồi.

Tôi: "Còn m/ập mờ hơn lúc tớ với Trương Soái trước đây."

Thịnh Kiều Kiều: "M/ập mờ tức là có hy vọng rồi!"

"Thế nào, có cân nhắc làm mợ nhỏ của tớ không?"

Tôi: "Vẫn đang cân nhắc."

Thịnh Kiều Kiều: "..."

Tôi: "Cân nhắc nhanh quá sẽ khiến tớ trông không giữ giá, đến lúc đó lại bị anh ta nói là tớ bám lấy anh ta không buông."

Thịnh Kiều Kiều cười: "Tớ đã bảo mà, anh ấy sớm muộn gì cũng gặp quả báo thôi."

Ăn trưa xong, dạo phố một lát, Thịnh Kiều Kiều nói muốn đưa tôi đến một nơi thú vị hơn.

Kết quả là một quán bar có các chàng mẫu nam.

Chúng tôi ngồi ở vị trí VIP, nhìn những chàng trai đang nhảy nhót cuồ/ng nhiệt bên dưới.

Thịnh Kiều Kiều chỉ vào một người trong số đó hỏi: "Có thích không? Để tớ bảo cậu tớ đi học cái này để lấy lòng cậu nhé?"

Tôi: "Tớ nghi ngờ cậu đang trả th/ù cậu mình đấy."

Thịnh Kiều Kiều: "Thực ra cậu tớ ngoài việc là một kẻ cuồ/ng công việc, vô cảm, mắc b/ệnh sạch sẽ, tự luyến, tự đại, tuổi cũng lớn... ra thì, hình như cũng tạm được nhỉ?"

Tôi: "Kiều Kiều, những gì cậu nói toàn là khuyết điểm của Thương Đình, cậu chắc là đang nói đỡ cho anh ta đấy chứ?"

Thịnh Kiều Kiều: "Tớ chắc chắn là đang giúp chị em rồi, dù sao cậu cũng là người thân mà tớ tự tay chọn."

"Cậu tớ thì chịu thôi, tớ sinh ra anh ấy đã là cậu tớ rồi."

Tôi bị cô ấy làm cho bật cười: "Tớ quả thực có lo lắng về tuổi tác, Thương Đình lớn hơn tớ mười tuổi."

"Mười tuổi cũng là khoảng cách khá lớn đấy."

"Trên mạng chẳng phải nói đàn ông qua 25 là coi như 65 rồi sao? Huống hồ anh ấy sắp 34 rồi."

Thịnh Kiều Kiều: "Người lớn tuổi biết cưng chiều người khác lắm."

"Kiểu đàn ông cổ điển như Thương Đình không chỉ dùng miệng nói suông đâu, lúc chiều chuộng người ta là trực tiếp dùng tiền đ/ập vào đấy."

"Hơn nữa cậu yêu anh ấy thì không cần lo lắng gì cả, cậu có lợi thế mà, cậu trẻ thế này, yêu người già chán rồi thì sau này yêu một em trai nhỏ cũng được."

"Đời người là phải trải nghiệm, dù sao cậu cũng trẻ hơn anh ta, ai già thì người đó thiệt."

"Yêu tốt thì cậu là mợ nhỏ của tớ, yêu mà đổ vỡ thì chúng ta vẫn là chị em, cũng chẳng ảnh hưởng gì đến mối qu/an h/ệ của hai đứa."

Tôi chợt tỉnh ngộ, có lý, quá có lý.

"Ban đầu tớ còn tưởng cậu đến để làm thuyết khách cho cậu mình đấy." Tôi cụng ly với cô ấy.

Thịnh Kiều Kiều chột dạ sờ mũi: "Lúc đầu thì đúng là vậy, nhưng những lời tớ nói đúng là xuất phát từ đáy lòng đấy."

Trò chuyện hăng say, Thịnh Kiều Kiều hứng lên, gọi vài chàng mẫu nam qua.

"Cậu thích ai? Tớ ghi lại rồi bảo cậu tớ đi học."

"Không thì ngày nào anh ấy cũng chỉ biết nấu cơm với tăng lương cho cậu, nhạt nhẽo thế làm sao mà theo đuổi được người ta."

"Thời đại thay đổi rồi, chúng ta thích kiểu phóng khoáng."

Thịnh Kiều Kiều thấy tôi không dám cử động, hào phóng vung tay: "Cứ thoải mái mà chơi, có chị em bao hết, sợ gì!"

Danh sách chương

4 chương
14/08/2026 12:43
0
14/08/2026 15:57
0
14/08/2026 15:57
0
14/08/2026 15:56
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu