Hậu truyện trọn vẹn: Lần thất hẹn thứ sáu

Vì anh ta không trân trọng tình cảm của chúng tôi, vậy thì tôi cũng không cần thiết phải cho anh ta thêm cơ hội nữa.

Sau khi khách khứa rời đi, căn nhà hoàn toàn tĩnh lặng.

Tôi ngồi trên ghế sofa rất lâu.

Sau đó đi vào phòng ăn, ném chiếc cốc gốm Thẩm Hoằng làm cho tôi vào thùng rác.

Tiếp đó, tôi cầm điện thoại lên.

Gửi một tin nhắn cho một người đàn ông đã lâu không liên lạc.

"Ông Phó, tôi đồng ý lời cầu hôn của anh rồi."

3

Tin nhắn vừa gửi đi.

Rất nhanh, điện thoại đã reo.

Dù đã cố gắng kiềm chế, giọng của Phó Trầm vẫn không giấu nổi sự phấn khích.

Anh hỏi tôi: "Cô Vân, cô chắc chắn muốn gả cho tôi chứ?"

"Chắc chắn. Đám cưới định vào ngày mùng 6 tháng 6 âm lịch năm sau, anh cần phải đến đón dâu đúng 6 giờ 6 phút sáng, sớm một phút hay muộn một phút đều không được, anh làm được không?"

"Được!"

Phó Trầm trả lời chắc như đinh đóng cột.

Rất nhanh, anh lại bật cười, dường như đã trút được gánh nặng.

"Tôi đợi ngày này suốt năm năm rồi. Đừng nói là đến đón dâu đúng giờ, dù là bắt tôi quỳ trước cửa nhà cô cả ngày cũng được."

"Ngoài điều này ra, còn yêu cầu nào khác không? Ví dụ như về sính lễ?"

"Tùy ý."

Nói xong, tôi cúp điện thoại.

Năm năm trước, tôi gặp Phó Trầm vào ngày trước đám cưới.

Khi đó, tôi đang thử trang điểm.

Chuyên viên trang điểm đột nhiên đi ra ngoài, ngay sau đó, anh xuất hiện trước mặt tôi.

Người đàn ông vai rộng chân dài, chân mày sâu thẳm, khí chất bất phàm.

Vừa gặp mặt, anh đã quỳ xuống cầu hôn tôi.

Nói rằng muốn cưới tôi.

Tôi ngạc nhiên, rất nhanh đã làm rõ được nguyên do.

Cũng hiểu được, tại sao ông nội Thẩm lại nhất định phải là tôi.

Hóa ra, huyết mạch nhà họ Vân chúng tôi từ xưa đến nay rất đặc biệt.

Có thể phá giải lời nguyền, ngăn chặn tà m/a, tiêu tai trừ á/c.

Tôi là cô gái duy nhất trong thế hệ này của dòng chính nhà họ Vân.

Hai mươi năm trước, ngày tôi đầy tháng, gia đình đã tổ chức lễ đầy tháng long trọng cho tôi.

Ngày hôm đó, có rất nhiều quý khách đến.

Bao gồm cả nhà họ Thẩm lúc bấy giờ đã giàu có bậc nhất.

Ông nội Thẩm dẫn theo Thẩm Hoằng ba tuổi cùng đến.

Ông mang theo rất nhiều, rất nhiều quà tặng.

C/ầu x/in gia đình chúng tôi rất lâu.

Cuối cùng, người lớn trong nhà đã đồng ý hôn sự giữa tôi và Thẩm Hoằng.

Lịch sử phát triển của nhà họ Thẩm không hề trong sạch.

Phần lớn tài sản đến từ dưới lòng đất.

Họ đã lấy những món bảo vật không nên lấy.

Đắc tội với những thứ không nên đắc tội.

Cả đời này đều sẽ bị lời nguyền và tà m/a đeo bám.

Bao gồm cả thế hệ sau của họ, và con cháu đời đời.

Cách duy nhất để phá giải lời nguyền là kết thông gia với người nhà họ Vân.

Khi đó, sau khi nhà tôi đồng ý hôn sự, đã đưa ra yêu cầu không lấy một đồng sính lễ nào.

Yêu cầu duy nhất chính là: Đám cưới bắt buộc phải định vào ngày mùng 6 tháng 6 âm lịch.

Thẩm Hoằng cần phải đến đón dâu đúng 6 giờ 6 phút sáng.

Sớm một phút hay muộn một phút đều không được.

Khi đó, ông nội Thẩm vỗ ngựk đảm bảo: "Chuyện này đơn giản, thông gia cứ yên tâm, nhà họ Thẩm chúng tôi nhất định sẽ làm được."

Có lẽ vì lúc đó tôi còn nhỏ, nên bố mẹ không nói chuyện này cho tôi biết.

Hoặc cũng có thể là không kịp.

Vì vậy, tôi chỉ có thể biết được từ miệng của một người ngoài là Phó Trầm.

Năm đó cùng xuống m/ộ, ngoài nhà họ Thẩm ra, còn có nhà họ Phó.

Những năm này, bản đồ kinh doanh của nhà họ Phó mở rộng rất lớn, phủ khắp toàn cầu.

Nhưng cách hành xử lại vô cùng khiêm tốn.

Kể xong những điều này, Phó Trầm hỏi tôi:

"Cô Vân, cô có nguyện ý gả cho tôi, c/ứu rỗi tôi không?"

"Chỉ cần cô đồng ý, bất kỳ yêu cầu nào cô đưa ra, tôi đều có thể đáp ứng."

Lúc đó, tôi không chút do dự lắc đầu.

"Xin lỗi, tôi đã có người mình thích rồi, ngày mai sẽ kết hôn."

Tôi nói xong, hàng mi dài của Phó Trầm khẽ run lên.

Anh nhắm mắt lại.

Dường như bất lực chấp nhận sự thật này.

Rất nhanh, anh lại nhìn tôi, dịu dàng hứa hẹn:

"Tuy rất đáng tiếc, nhưng chỉ có thể chúc cô tân hôn hạnh phúc."

"Cô Vân, tôi sẽ đợi cô cả đời."

"Cũng hy vọng, có một ngày, cô có thể cân nhắc đến tôi."

Sau lần đó, chúng tôi chưa từng liên lạc một lần nào.

Cho đến hôm nay.

Tôi hoàn toàn thất vọng về Thẩm Hoằng.

Quyết định c/ắt đ/ứt quá khứ, bắt đầu cuộc sống mới.

Nếu huyết mạch nhà họ Vân quý giá như vậy.

Nếu nhà họ Thẩm không biết trân trọng.

Vậy chi bằng, tôi dùng nó để giúp đỡ những người khác cần đến.

Trò chuyện với Phó Trầm thêm một lúc, điện thoại rung lên.

Thẩm Hoằng gửi tin nhắn đến: "Tố Tố, chuyện hôm nay cứ bỏ qua đi, ngày mai anh đi ăn cùng em."

Tôi không trả lời.

Anh ta lại tiếp tục gửi.

"Em vẫn còn gi/ận à? Chẳng phải anh đã nói năm sau sẽ đúng giờ sao?"

"Ngoan, sáng nay anh nói đều là lời nói lúc nóng gi/ận, người đông như vậy, em cũng phải cho anh chút mặt mũi chứ, phải không?"

Dù sao cũng là tình cảm bao nhiêu năm nay.

Nghĩ một chút, tôi vẫn trả lời một câu:

"Thẩm Hoằng, nhà anh gần đây có thể không được yên ổn đâu, bảo trọng."

Tôi vừa gửi đi, điện thoại của Thẩm Hoằng đã gọi tới.

Giọng điệu của anh ta không tốt lắm.

"Vân Tố Tố, ý cô là gì? Chỉ vì tôi đến đón dâu muộn một chút mà cô trù ẻo cả nhà tôi sao?"

"Tôi không phải đã xin lỗi cô rồi sao? Sao tính khí cô lại lớn thế?"

Tôi không nói gì.

Đầu dây bên kia, truyền đến tiếng mẹ Thẩm bất mãn càm ràm.

"Mẹ đã nói hôn sự này nên hủy bỏ từ lâu rồi, một đứa trẻ mồ côi không cha không mẹ, tính khí lại bướng bỉnh, điểm nào sánh được với Liễu Liễu nhà chúng ta?"

"Thẩm Hoằng đến muộn là không đúng, nhưng có phải cô làm cao quá rồi không? Mặt mũi nhà họ Thẩm chúng ta để đâu?"

Bố Thẩm vẫn giữ thói quen ba phải: "Được rồi, bớt nói vài câu đi, Tố Tố còn trẻ, nói năng không biết nặng nhẹ, chúng ta là người lớn, đừng tính toán với con bé làm gì."

Danh sách chương

5 chương
14/08/2026 12:41
0
14/08/2026 12:41
0
14/08/2026 15:23
0
14/08/2026 15:23
0
14/08/2026 15:02
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu