Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Thẩm Sơ nghiêng đầu cười khẩy.
"Tùy Kinh, cái giá mà tôi hứa hẹn không phải là mấy công việc làm thêm mà cậu làm hồi năm nhất đâu."
Chu Tùy Kinh gật đầu: "Công việc tôi nói cũng không phải loại mà cậu nghĩ."
Lời vừa dứt, từ phía xa vài bước chân, một người đàn ông trung niên với hai bên tóc mai điểm bạc, gương mặt nho nhã bước tới. Tôi, người đang được Chu Tùy Kinh che chở phía sau, phát hiện ánh mắt ông ấy nhìn về phía này mãi, đến tận lúc này mới chắc chắn mà tiến tới, thăm dò lên tiếng:
"Cậu là Chu Tùy Kinh phải không?"
Nhận được lời khẳng định, người đàn ông trung niên vui mừng khôn xiết, lập tức chào hỏi người đàn ông khác vừa đứng cạnh mình.
"Lão Triệu, đây chính là nhân tài mà tôi đã nói với ông đấy, nhờ phần mềm cậu ấy làm mà công ty tôi đã c/ứu vãn được tổn thất ba cái 'tiểu mục tiêu' (300 triệu tệ) đấy, ha ha ha ha ha!"
Người bị kéo tới nghe vậy liền vô thức đưa danh thiếp, nhưng bị người đàn ông kia ngăn lại.
"Ấy, đừng làm thế, hồi trước tôi cũng muốn chiêu m/ộ, nhưng người trẻ tuổi đã bày tỏ muốn tự khởi nghiệp, điều kiện tôi đưa ra còn hậu hĩnh hơn ông, ông không có cửa đâu."
Người kia cười cười, vẫn khách sáo đưa danh thiếp ra.
Thương trường là vậy, thêm một người bạn, thêm một mối qu/an h/ệ vẫn tốt hơn là thêm một đối thủ.
Thẩm Sơ nhíu mày, trên mặt Văn Dặc cũng thoáng qua vẻ ngạc nhiên.
Được đấy.
Tôi kéo nhẹ vạt áo sơ mi phẳng phiu của Chu Tùy Kinh từ phía sau.
"Anh cũng mở hack à?"
Chu Tùy Kinh rủ mắt, nghiêng đầu.
Tôi chỉ nhìn thấy đường xươ/ng hàm sắc sảo cùng khóe môi khẽ nhếch lên.
"Muốn ki/ếm tiền cưới vợ, lại còn phải nuôi một 'con thú nuốt vàng', không nỗ lực không được."
Chậc...
Cái vẻ 'gánh nặng ngọt ngào' này là sao đây.
Nói cứ như thể nếu tôi và bé con không xuất hiện thì anh không nỗ lực vậy.
Với lại, cẩn thận sau đêm nay Thẩm Sơ và Văn Dặc trả th/ù anh đấy.
Trước đây tôi từng nghe bé con nói, sau khi kết hôn, tiền bạc và tài sản của Chu Tùy Kinh đều đứng tên tôi.
Giờ nghĩ lại, nếu Chu Tùy Kinh thực sự là cậu chàng nghèo khó chỉ biết đi làm thêm, thì lấy đâu ra tài sản.
"Chị Tri Hữu, không phải chị nói đến đây gặp người lớn sao? Ở đây ai là người lớn của chị?"
"Chị dắt bạn cùng phòng của anh Văn Dặc tới, chẳng phải vì thấy anh ấy lần này đưa em đi mà không đưa chị, nên cố tình muốn chọc tức anh ấy sao!"
Văn Dặc nghe vậy nhíu mày, sắc mặt lại dễ coi hơn một chút.
Đám công tử nhà giàu vây quanh Thẩm Sơ và Văn Dặc cũng thi nhau châm chọc.
Tôi ngăn hành động muốn lên tiếng thay mình của Chu Tùy Kinh, bước ra từ phía sau anh, nhìn quanh một lượt.
"Tôi đưa bạn trai đến gặp ông nội tôi, có lẽ ông ấy chưa tới."
Đám công tử cười phá lên, không màng hình tượng.
"Cười ch*t mất, này! Đồ đào mỏ, cô mau dắt cái 'rùa vàng' mới câu được của cô đi đi! Đừng làm mất mặt nữa. Chúng tôi ai mà chẳng biết cô là loại người gì, cái danh tiếng thối hoắc của cô sắp khắc vào m/áu th!t sinh viên Đại học A rồi đấy."
"Đúng đấy, đừng có sĩ diện hão nữa, ở đây làm gì có người thân họ hàng nào của cô, đây không phải nơi cô có thể trèo cao đâu! Mau cút đi!"
Một kẻ khác trong vòng tròn của Văn Dặc phụ họa.
"Đúng thế, ở đây ngay cả phục vụ bưng trà rót nước cũng toàn chọn người dưới ba mươi tuổi, biết đâu ông nội mà cô muốn gặp đang làm thuê trong bếp đấy, hay là cô vào bếp tìm thử xem?"
"Giờ này cũng chỉ còn người giàu nhất kinh thành là chưa tới thôi, cô không phải xem phim ngắn cẩu huyết nhiều quá rồi tưởng mình là thiên kim tiểu thư nhà giàu nhất đó chứ?"
Người đó vừa dứt lời, xung quanh im bặt một lúc.
Có người lí nhí lên tiếng.
"Đừng nói thế, Phương Tri Hữu đúng là cùng họ với nhà người giàu nhất thật."
"Không lẽ là thật..."
Lý Mai Mai vốn im lặng từ nãy giờ vội vàng lên tiếng phản bác.
"Không thể nào, nếu cô ta là thiên kim nhà giàu nhất, thì cần gì phải quyến rũ Thẩm thiếu và anh Văn Dặc!"
"Hơn nữa mọi người nhìn quần áo đồ dùng của Phương Tri Hữu xem, có điểm nào giống tiểu thư nhà giàu đâu."
"Vả lại, thiên kim nhà giàu nhất cần gì phải ra ngoài đi làm thêm ki/ếm tiền chứ!"
Nói vậy nghe cũng có lý.
Tôi lười biếng nghiêng đầu tựa vào vai Chu Tùy Kinh, nhìn đám người trước mắt như cỏ đầu tường, lại bắt đầu tin lời Lý Mai Mai, bất lực mỉm cười.
Lý Mai Mai nhìn chằm chằm vào người đang bình thản phía trước.
Trong lòng cô ta vô cùng bứt rứt.
Cô ta không cho phép Phương Tri Hữu có dù chỉ một phần trăm khả năng sở hữu thân phận cao quý hơn mình.
Từ nhỏ đến lớn, cô ta luôn lẽo đẽo theo sau Văn Dặc, không tránh khỏi việc bị anh ta đưa vào vòng tròn của họ, nhưng chỉ là loại người ở tầng đáy nhất. Cô ta vừa mừng vì là con gái bảo mẫu mà được Văn Dặc để mắt, vừa c/ăm th/ù chính thân phận con gái bảo mẫu của mình.
Cô ta cố hết sức bám lấy thân phận địa vị của Văn Dặc, nhưng lại biết rõ với gia cảnh của mình, cùng lắm cũng chỉ làm được tình nhân bên cạnh anh ta.
Văn Dặc còn chưa chắc đã muốn!
Sự tự ti như một cái hố không đáy.
Vì thế khi nghe tin Văn Dặc tìm được bạn gái là sinh viên nghèo, dù tức gi/ận nhưng cô ta cũng thầm thở phào.
So sánh ra, Phương Tri Hữu - một sinh viên nghèo từ vùng núi xa xôi - còn có địa vị thấp hơn cô ta, càng khó được chấp nhận hơn.
Có cô ta làm vật đối chiếu, lòng tự trọng của cô ta mới được thỏa mãn đôi chút.
Quan trọng hơn là, chỉ cần Phương Tri Hữu không ai quan tâm, mạng rẻ như cỏ rác, thì cô ta có thể dễ dàng bắt Văn Dặc rút m/áu của cô ta để hoàn thành ca phẫu thuật tim cho mình.
Vì thế, cô ta không cho phép Phương Tri Hữu có dù chỉ một cơ hội lật ngược thế cờ!
Lý Mai Mai siết ch/ặt gấu váy, gọi một người phục vụ đi ngang qua.
"Chào anh, hai người họ đến đây để gây rối, không phải khách mời của bữa tiệc, anh có thể mời họ ra ngoài được không?"
Đám công tử cao cao tại thượng này cùng lắm chỉ dám dùng lời lẽ mỉa mai, chứ hành động đuổi người trực tiếp thì họ không làm được.
Chương 10
Chương 429: Dưỡng Thi Thành Sát!
Chương 7
Chương 8
Chương 8
Chương 7
Chương 8
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook