Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Chu Oánh Oánh hất tay tôi ra, nhưng ánh mắt lảng tránh.
"Cậu lại là bạn thân nhất của mình cơ mà!"
Sợ người ta không nghe rõ, tôi tiếp tục khóc lóc:
"Ngụy Tiêu, chúng ta bên nhau bao nhiêu năm nay, anh sau lưng em lén lút với bạn thân nhất của em,
"Lại còn ăn tạp cả nam lẫn nữ, cùng cái gã khốn nạn này ở đây mây mưa, anh bắt cá ba tay!"
Nghe hiểu câu chuyện của tôi, đám đông xung quanh bùng n/ổ.
Ngụy Tiêu cuối cùng cũng hoàn toàn tỉnh táo lại, hắn đẩy mạnh người đàn ông trên người mình ra, bò lồm cồm quỳ dưới chân tôi:
"Lan Lan, em nghe anh giải thích, không, không phải như thế!"
Tôi hét lớn: "Em đều tận mắt nhìn thấy rồi, không phải như thế là thế nào?!
"Trong điện thoại anh toàn là ảnh và video với Chu Oánh Oánh, em sớm đã thấy rồi!
"Hôm nay anh còn lên giường với người đàn ông này, em đều nhìn thấy rõ mồn một!
"Đồ cặn bã, thằng thụ t/ởm lợm, cút ngay cho tôi!"
Nói xong, tôi quay đầu bỏ đi.
Đám đông tự giác dạt ra nhường đường cho tôi.
Rồi họ chỉ trỏ vào ba kẻ cẩu thả kia.
Tôi ngoái đầu nhìn lại căn phòng đang bị vây kín mít.
Hóa ra lần này, Chu Oánh Oánh và Ngụy Tiêu muốn dùng cách này để khiến tôi thân bại danh liệt.
Nếu tôi uống chén trà đó, thì người bị bắt gian, bị vây xem lúc này chính là tôi.
Tôi vỗ ngựk, lòng vẫn còn sợ hãi.
17
Chuyện này căn bản chẳng cần tôi tốn tiền m/ua quảng cáo.
Nhân chứng đông đảo, lại còn quá mức chấn động.
Chỉ trong vài phút đã leo lên bảng xếp hạng.
Lần này thì cả mạng xã hội bùng n/ổ.
"Chính thất và tiểu tam cùng bắt gian tiểu tứ, kí/ch th/ích thật!"
"Đàn ông bắt cá ba tay, nam nữ ăn tạp!"
Tôi và Chu Oánh Oánh vừa mới lộ diện trên mạng cách đây không lâu, không khó để nhận ra.
Sự kiện lộ hàng trên tàu hỏa hóa ra còn có phần tiếp theo, cư dân mạng hối hả vào hóng biến.
Tôi trở thành người đáng thương nhất, ai nấy đều đồng cảm với tôi.
Tranh thủ lúc đang hot, tôi tung hết lịch sử trò chuyện giữa Ngụy Tiêu và Chu Oánh Oánh lên mạng.
Ảnh và video cũng được làm mờ kỹ rồi đăng tải.
Tôi còn chân thành kể lại nỗi đ/au khổ và dằn vặt của mình.
Cư dân mạng thi nhau để lại bình luận an ủi.
Sự việc gây ảnh hưởng rất lớn, thông tin của Ngụy Tiêu và Chu Oánh Oánh đều bị đào bới sạch sẽ.
Bọn chúng giờ như chuột chạy qua đường, đi đến đâu cũng nhận lại ánh mắt kh/inh bỉ.
Còn Chu Oánh Oánh cũng chuyển khỏi khu nhà giàu, quay về khu chung cư cũ trước kia.
Tôi mãi không hiểu nổi, đây lại là vì sao?
Đến ngày nọ, tôi tan làm về nhà thì đột nhiên có một bóng người lao ra từ góc tối.
Hắn bóp cổ tôi, gần như đi/ên cuồ/ng nói:
"Xin lỗi nhé, gi*t được cô, tôi mới có tiền!"
Là Cao Diễm!
Tóc hắn đã nhuộm đen, trùng khớp với kiếp trước.
Làm sống lưng tôi lạnh toát.
Tôi cố giữ bình tĩnh, dùng hết sức bình sinh nói một câu: "Chu Oánh Oánh hết tiền rồi, không đưa cho anh được đâu!"
Đúng vậy, Chu Oánh Oánh chuyển khỏi khu nhà giàu, chắc chắn là tiền bạc của cô ta có vấn đề.
Cao Diễm nghe xong, ánh mắt hung dữ nói: "Cô biết là cô ta muốn gi*t cô?"
"Tất nhiên, nên tôi cũng chắc chắn là bây giờ cô ta thực sự không còn tiền, anh gi*t tôi cũng vô ích thôi."
Thấy hắn đã nghe lọt tai, tôi nói tiếp:
"Cô ta thuê anh gi*t tôi, anh thậm chí còn chưa nhận được tiền đặt cọc đúng không?
"Không tin anh cứ đi tìm cô ta đi, cô ta chắc chắn không lấy đâu ra tiền."
18
"Tìm cô ta? Tôi đã mấy ngày nay không liên lạc được với cô ta rồi!"
Cao Diễm buông cổ tôi ra, rõ ràng là đã tin tôi:
"Tôi vốn định dùng ảnh kh/ỏa th/ân của cô ta để u/y hi*p, đòi ít tiền,
"Ai ngờ cô ta lại bắt tôi gi*t người, hứa trả năm trăm nghìn!"
Năm trăm nghìn?
Mạng của tôi trong mắt Chu Oánh Oánh lại đáng giá đến thế sao.
Cao Diễm ngồi xổm xuống đất: "B/ệnh của mẹ tôi không chờ được nữa, tôi chỉ có thể đồng ý, chỉ cần có tiền, chữa khỏi cho mẹ, bảo tôi làm gì cũng được!"
Gi*t người cũng làm sao.
Tôi siết ch/ặt nắm đ/ấm, cố nhịn lắm mới không đ/ấm cho hắn một trận.
"Nhưng mấy ngày nay tôi thế nào cũng không liên lạc được với cô ta!" Cao Diễm đ/ấm mạnh xuống đất.
"Cho nên anh thấy đấy, anh còn chẳng liên lạc được với cô ta, sao còn muốn gi*t tôi?
"Anh gi*t tôi cũng không lấy được tiền, lại còn phải ngồi tù, vì cái gì chứ?"
Tôi khẽ hắng giọng:
"Có phải anh bị cô ta lừa rồi không?
"Anh đang giữ ảnh kh/ỏa th/ân của cô ta, cô ta lừa anh đến gi*t tôi,
"Diệt trừ tôi, rồi anh bị bắt, tôi ch*t, cô ta đúng là muốn một mũi tên trúng hai đích đấy!"
Cao Diễm nghiến răng ken két: "Con đàn bà khốn nạn, dám lừa tao à?!!"
Hắn đứng dậy, chạy biến đi mất dạng.
Tôi vẫn còn bàng hoàng, lập tức vào khách sạn ở.
Không ngờ hôm sau, tôi nghe được tin Chu Oánh Oánh đã ch*t.
Cô ta bị ch/ém hơn chục nhát, nhát nào cũng chí mạng.
Những thứ có giá trị trong nhà đều bị cư/ớp sạch.
Cảnh sát nhanh chóng bắt được Cao Diễm thông qua camera giám sát tại cây ATM.
Người mẹ b/ệnh nặng của hắn sau khi hay tin cũng tắt thở ngay tại chỗ.
Nhìn bản tin này, mối th/ù lớn đã trả, nhưng lòng tôi lại ngổn ngang trăm mối.
Một gã đàn ông chuyên buông lời tục tĩu với phụ nữ, dùng ảnh kh/ỏa th/ân tống tiền.
Để chữa b/ệnh cho mẹ ruột, lại không tiếc mạng đi gi*t người.
Nhưng tôi vẫn không hiểu, tiền của Chu Oánh Oánh rốt cuộc từ đâu mà ra?
19
Cho đến ngày nọ, tôi tình cờ gặp Ngụy Tiêu trên đường.
Anh ta bị công ty sa thải, lại bị người người xua đuổi, chỉ có thể làm vài việc lặt vặt để ki/ếm sống.
Thấy tôi, anh ta vô cùng kích động:
"Tưởng Lan, Tưởng Lan! Anh sai rồi, anh thực sự sai rồi, anh bị người đàn bà Chu Oánh Oánh kia lừa rồi!
"Em tha lỗi cho anh, tha lỗi cho anh được không?"
Th/ần ki/nh à.
Tôi chán gh/ét hất tay anh ta ra:
"Cô ta lừa anh cái gì? Lừa anh lên giường với cô ta? Lừa anh sau lưng em lén lút với cô ta?"
Ngụy Tiêu dùng bàn tay bẩn thỉu lau mồ hôi:
Chương 16
Chương 12
Chương 26
Chương 7
Chương 7
Chương 13
Chương 15
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook