Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Cô ta tiếp tục trách móc tôi: "Hơn nữa, nếu ngày đó cậu cho mình mượn bộ đồ ngủ, mình--"
Suýt chút nữa lỡ lời, Chu Oánh Oánh kịp thời phanh lại.
Tôi biết cô ta định nói gì.
Nếu tôi cho cô ta mượn bộ đồ ngủ, cô ta sẽ có cơ hội tạt nước bẩn lên người tôi.
Đáng tiếc, đó đã là chuyện của kiếp trước rồi.
Đột nhiên, từ phòng ngủ vang lên một tiếng động lớn.
Tôi ngạc nhiên hỏi: "Tiếng gì vậy?"
Chu Oánh Oánh hốt hoảng đẩy tôi ra ngoài: "Không có gì cả! Từ nay về sau đừng có đến làm phiền tôi nữa!"
Nói rồi cô ta đóng sầm cửa lại.
Trong lòng tôi đã đoán được phần nào, liền lấy điện thoại ra gọi cho số của Ngụy Tiêu.
Khu chung cư cũ cách âm rất kém, tiếng chuông điện thoại vang lên rõ mồn một trong căn phòng đó.
Thảo nào thời gian này anh ta không hề tìm tôi, hóa ra là đang bận ân ái ở đây.
Tôi cúp máy, anh ta lập tức vội vàng nhắn tin lại: "Đang họp, bận."
Nay là thứ Bảy, họp cái con khỉ khô.
Xem ra trong lòng Ngụy Tiêu, Chu Oánh Oánh quan trọng hơn tôi nhiều.
Suy cho cùng, kiếp trước khi tôi rơi vào vũng bùn, anh ta là người đầu tiên chặn số tôi, chỉ mong sao phủi sạch mọi qu/an h/ệ.
Nhưng tôi không hiểu, đôi nam nữ cẩu thả này đã lén lút với nhau lâu như vậy, tại sao không trực tiếp ngả bài với tôi?
Chẳng lẽ là vụng tr/ộm thì kí/ch th/ích hơn sao?
Nhưng kiếp trước cô ta hại tôi thê thảm đến thế là vì cái gì?
Càng ngày càng có nhiều chuyện tôi không thể hiểu nổi.
Điều khiến tôi không ngờ tới hơn cả là.
Chỉ vài ngày sau, dư luận về Chu Oánh Oánh lại có một bước ngoặt lớn.
11
Đầu tiên là đột nhiên xuất hiện rất nhiều tài khoản lên tiếng bênh vực Chu Oánh Oánh.
"Cô ấy rõ ràng là nạn nhân, tại sao tất cả mọi người đều lên án cô ấy?"
"Một cô gái gặp phải chuyện thế này, cô ấy đã rất x/ấu hổ, rất đáng thương rồi!"
Ngay sau đó, Chu Oánh Oánh đăng một đoạn clip.
Trong video, cô ta khóc lóc thảm thiết, thêm mắm dặm muối kể khổ.
Chỉ sau một đêm, cả mạng xã hội đều xót xa cho Chu Oánh Oánh.
Ngược lại, tài khoản của tôi lại thất thủ.
Video ngày đó tôi đã xóa từ lâu, nhưng dưới những bài đăng cũ của tôi, một làn sóng bình luận ùa vào.
"Có phải cậu cố tình không, cố tình phơi bày chuyện của Oánh Oánh!"
"Hai người chẳng phải là bạn thân sao? Hại cô ấy thảm hại thế này thì cậu được lợi lộc gì?"
"Đồ tâm cơ, đáng ch*t!"
Nhìn những tài khoản hầu hết đều để chế độ riêng tư này.
Chỉ cần nghĩ cũng biết là có người đứng sau gi/ật dây.
Hiển nhiên là Chu Oánh Oánh.
Lượt xem video b/án thảm của cô ta tăng vọt, thậm chí leo lên vị trí số một trên bảng xếp hạng thịnh hành.
Đương nhiên, đứng ở góc độ người ngoài, Chu Oánh Oánh quả thực là nạn nhân.
Nhưng tôi không phải là người ngoài.
Kiếp trước cô ta dùng mọi th/ủ đo/ạn để hại ch*t tôi, đây không phải là điều tôi có thể tha thứ và quên đi chỉ vì được sống lại một lần.
B/án thảm thì ai mà chẳng biết làm?
Tranh thủ lúc lượt tương tác đang tốt, tôi lập tức quay một đoạn clip rồi đăng lên.
Tôi khóc còn thảm hơn cả Chu Oánh Oánh, nức nở trước ống kính:
"Tôi không có khả năng tiên tri, làm sao tôi biết sau đó sẽ xảy ra chuyện như vậy?
"Tôi chỉ là vì đi chơi với bạn thân vui quá, muốn ghi lại hành trình này thôi.
"Sau khi sự việc xảy ra tôi cũng rất sợ hãi, rất tự trách, tôi đã không bảo vệ tốt cho Oánh Oánh, khiến cô ấy...
"Nhưng tôi lo lắng nhiều hơn cả, tôi và Oánh Oánh cùng lớn lên trong trại trẻ mồ côi, có thể nói là nương tựa vào nhau mà sống.
"Ước mơ từ nhỏ của chúng tôi là đi du lịch vòng quanh thế giới,
"Bây giờ chúng tôi đã đi làm được vài năm, kinh tế tự chủ, xin nghỉ phép năm để đi du lịch cùng nhau,
"Rõ ràng là rất vui vẻ mà, làm sao tôi biết được mọi chuyện lại phát triển thành thế này!"
...
12
Nước mắt quả nhiên có tác dụng.
Sự b/án thảm của tôi đã chinh phục không ít người, họ thi nhau đòi lại công bằng cho tôi.
"Đúng vậy, cái video đó chỉ là một đoạn ghi lại bình thường thôi, có đá/nh ch*t cô ấy cũng không đoán được bạn thân mình lại lộ hàng chứ!"
"Hơn nữa, việc tắm rửa trên tàu hỏa vốn dĩ đã là chuyện kỳ quặc rồi..."
"Đúng thế, còn gã đàn ông đạp cửa kia nữa, hắn mới là thủ phạm chính chứ!"
"Thực ra cả hai cô gái đều không sai, đây chỉ là một sự cố thôi."
Cư dân mạng có lý trí vẫn chiếm đa số.
Chẳng mấy chốc, những bình luận của đội quân thủy quân đã bị đ/è bẹp, dư luận lại đảo chiều một lần nữa.
Một bộ phận cư dân mạng lên án Chu Oánh Oánh không nên tắm trên tàu hỏa.
Một bộ phận khác thì ch/ửi bới gã tóc vàng, đòi phải lôi bằng được hắn ra.
Đương nhiên vẫn còn một bộ phận vẫn đang ch/ửi bới tôi.
Chẳng bao lâu sau, cư dân mạng thực sự đã tìm ra thông tin của gã tóc vàng.
Họ còn tìm thấy tài khoản của hắn, thi nhau chuyển hướng tấn công.
Cứ thế ầm ĩ vài ngày, tôi biết được từ vài người bạn chung là Chu Oánh Oánh đã nghỉ việc, thậm chí còn chuyển nhà.
Chuyện xã hội ch*t (bị tẩy chay hoàn toàn) như vậy xảy ra, cô ta nghỉ việc chuyển nhà cũng là điều dễ hiểu.
Nhưng điều khiến tôi không ngờ tới là, căn nhà mới mà cô ta chuyển đến lại là một khu nhà giàu nổi tiếng ở đây.
"Oánh Oánh phát tài rồi à?" Một người bạn hỏi tôi.
Tôi cũng muốn biết, cô ta phát tài thật sao?
Kiếp trước vào thời điểm này, tôi đã không còn tâm trí để quan tâm đến bất cứ điều gì bên ngoài.
Giờ nghĩ lại, số tiền cô ta m/ua hung thủ gi*t tôi, số tiền m/ua thủy quân lần này, lại còn chuyển vào khu nhà giàu.
Sao nhìn kiểu gì cũng giống như là phát tài vậy.
Nhưng nếu cô ta thực sự phát tài, kiếp trước cô ta không có lý do gì phải gi*t tôi bằng được.
Vì lúc đó tôi đã thê thảm đến thế rồi, tại sao cô ta còn phải dồn tôi vào đường cùng?
Trừ khi, sự tồn tại của tôi đe dọa đến tiền tài của cô ta.
13
Bất kể động cơ gi*t người kiếp trước là gì.
Tôi cũng không dám đảm bảo Chu Oánh Oánh kiếp này không có ý định s/át h/ại tôi.
Theo thông tin của gã tóc vàng mà cư dân mạng đào được, hắn tên là Cao Diễm, nơi ở cách tôi rất gần.
Kiếp trước, chính tôi đã bị hắn gi*t ch*t ngay dưới chân tòa nhà.
Vì vậy tôi quyết định chuyển nhà trước.
Dùng thời gian ngắn nhất để tìm được căn nhà mới, tôi thu dọn hành lý rồi chuyển đi ngay trong đêm.
Thế nhưng khi sắp xếp đồ đạc, tôi mãi mà không tìm thấy tấm ảnh quan trọng nhất của mình.
Chương 16
Chương 12
Chương 26
Chương 7
Chương 7
Chương 13
Chương 15
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook