Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
10
Sau khi cả nhà đi khỏi, phòng khách trở lại vẻ yên tĩnh.
Tôi mở máy tính xách tay, soạn một bản thỏa thuận ly hôn.
Nhìn bản thỏa thuận đơn giản chỉ có một trang giấy, lòng tôi dâng lên một nỗi chua xót.
Tôi và Tống Viễn tuy kết hôn tám năm, nhưng tài sản cần phân chia lại chẳng có mấy.
Nhà là của anh ta trước hôn nhân, con gái là của anh ta, tiền lương bảy ngàn mỗi tháng anh ta đưa tôi cơ bản đều chi hết cho gia đình họ.
Anh ta có khoản tiết kiệm riêng nào khác hay không, tôi không hề biết.
Chỉ có hai chiếc xe cần phải phân chia.
Nhìn lại tám năm hôn nhân này, ngoài việc bị móc sạch mấy trăm ngàn tiền tiết kiệm, còn làm người hầu không công cho nhà họ tám năm trời.
Tôi chẳng đúc kết ra được điểm nào có lợi cho bản thân.
Che mặt lại, tôi rất muốn khóc cho chính mình một trận.
Nhưng tôi lại nuốt ngược vào trong.
Sống lại một đời, đã biết sai thì phải kịp thời quay đầu.
Người nên khóc là họ, chứ không phải tôi.
Chập tối, Tống Gia Gia đạp cửa bước vào.
“Bà dựa vào cái gì mà tự ý dừng lớp học vĩ cầm của tôi? Bà không biết sao, con sắp đi biểu diễn rồi, bây giờ khóa học quan trọng với con thế nào chứ.”
Tôi nhìn điện thoại, đầu không ngẩng lên, nhẹ bẫng đáp một câu: “Ồ, hết tiền rồi, nên hủy rồi!”
Nó thấy thái độ dửng dưng của tôi càng tức gi/ận hơn: “Bà có tư cách gì mà dừng lớp của tôi? Đó là học phí bố tôi đóng cho tôi!”
“Ồ? Thế thì con bảo anh ta tiếp tục đóng cho con là được mà.”
Tống Gia Gia nghẹn lời, nhưng vẫn cố cãi chày cãi cối: “Bố con đã đưa hết lương cho bà, đương nhiên bà phải đóng những khoản phí này cho con, không thì đưa cho bà làm gì, để bà bù đắp cho bố mẹ ở quê của bà à?”
Ông bà ngoại của Tống Gia Gia đúng là người thành phố, bố nó bây giờ cũng làm quản lý cấp cao ở công ty lớn.
Nhưng thử hỏi nhà ai truy ngược lên trên mà không xuất thân từ nông dân chứ.
Tôi không biết là ai đã nhồi nhét cho nó định kiến như vậy.
“Tôi không có hứng tranh cãi tiếp với con, con có bản lĩnh thì đi tìm bố con đòi tiền đóng học phí, nếu anh ta chịu đưa cho con.”
Cách đây mấy ngày tôi đã biết, Tống Viễn chỉ m/ua điện thoại cho nó, căn bản không đăng ký lớp vẽ cho nó.
Điện thoại vài ngàn tệ có thể dùng suốt ba năm cấp ba.
Lớp vẽ thì khác, học phí mỗi năm gần hai mươi ngàn tệ chưa nói, còn phải m/ua rất nhiều họa cụ tiêu hao.
Rõ ràng, với cái đầu óc có thể đỗ thủ khoa trung học cơ sở như Tống Gia Gia, không thể nào không nghĩ ra điểm này.
Những ngày tiếp theo.
Sau khi nó phát hiện tôi đã dừng tất cả các lớp năng khiếu và gia sư của nó, nó mới thực sự hoảng lo/ạn.
Nó tìm tôi gây sự vô số lần, nhưng tôi vẫn luôn xử lý lạnh lùng.
Chỉ bảo nó, mọi chuyện đợi bố nó về rồi nói.
Không phải gh/ét tôi sao?
Vậy thì hãy có khí phách một chút, đừng vừa làm vừa đòi.
Không thể vừa ăn cơm của tôi, vừa muốn đ/ập nồi của tôi được!
Tuy nhiên, nó cũng chỉ làm lo/ạn vài ngày, giờ đang mải mê chơi game trên điện thoại rồi.
Con người mà, leo lên cao có thể cần dùng cả tay lẫn chân, dốc hết sức lực.
Nhưng, nếu muốn đi xuống dốc, có khi chỉ là chuyện lăn vài vòng thôi.
11
Tống Viễn đang đi công tác.
Anh ta dạo này không phải đang công tác, thì cũng là trên đường đi công tác.
Bà mẹ chồng ở nhà mấy lần muốn gây khó dễ cho tôi, tôi đều lườm nguýt cho qua chuyện.
Vì chuẩn bị ly hôn, tôi không muốn lãng phí hơi sức với bà ta.
Còn chuyện cô em chồng lại cuỗm mất chiếc vòng vàng hồi môn mẹ tôi cho, tôi đã trực tiếp báo cảnh sát.
Cảnh sát trích xuất camera trong nhà, phát hiện là mẹ chồng phối hợp với cô em chồng lấy tr/ộm.
Tôi từ chối hòa giải.
Nhưng cái gọi là quan thanh liêm cũng khó xử chuyện nhà, tôi ở chung với mẹ chồng.
Bà ta lại khăng khăng nói không biết cái đó là của tôi.
Cô em chồng cũng nói chỉ cầm đeo chơi chơi, không phải là tr/ộm.
Cuối cùng chuyện này kết thúc bằng việc cô ta trả lại vòng, chấp nhận phê bình giáo dục, viết bản cam kết rồi cho qua.
Đến đây, tôi và tất cả người nhà họ Tống đã x/é rá/ch mặt nhau.
Hai ngày sau, Tống Viễn cuối cùng cũng về.
Nhìn dáng vẻ anh ta, chuyến công tác chắc không vất vả gì, người b/éo lên hai vòng, toàn thân tỏa ra vẻ dầu mỡ.
Anh ta vừa vào cửa, tôi đưa bản thỏa thuận ly hôn đến trước mặt anh ta.
Anh ta cầm tờ giấy, cau mày ch/ặt chẽ:
“Hạ Thanh, cô làm lo/ạn cũng phải có chừng mực thôi.”
“Cô dạo này hết đ/ập phá đồ đạc, lại cãi nhau với mẹ tôi, còn báo cảnh sát, tôi đều nể tình cô dạy dỗ Gia Gia ưu tú như vậy mà nhịn, nhưng cô xem cô đã làm cái gì?”
“Gia Gia nói với tôi, cô dám dừng tất cả các lớp năng khiếu và gia sư của nó, cô dám lấy tương lai của nó ra làm trò đùa sao?”
“Có phải vì nó không phải con ruột của cô...”
Tôi sảng khoái gật đầu:
“Đúng, là như vậy đấy, chính vì nó không phải con ruột của tôi!”
Sự chân thành luôn là đò/n chí mạng.
Tống Viễn sững sờ, anh ta vốn đang định dùng đạo đức để trói buộc, nhưng không ngờ tôi lại thản nhiên thừa nhận.
Trong nhất thời, miệng anh ta há ra khép lại, không thể thốt ra được câu nào.
“Lớp năng khiếu là tuyển sinh công khai, tôi đăng ký được, anh cũng đăng ký được, anh bây giờ đi đăng ký cho nó đi, tôi không ngăn cản.”
“Thông tin liên lạc của gia sư tôi cũng có đủ ở đây, tôi bây giờ chuyển hết vào tài khoản của anh, anh tự đi mà liên hệ.”
Nói xong tôi mở điện thoại, đẩy từng tấm danh thiếp của mấy người gia sư đó vào tài khoản của anh ta.
Tôi coi như đã nhìn thấu người đàn ông này, không chỉ thuê ngoài lòng hiếu thảo, mà đến cả việc nuôi dạy con cái cũng thuê ngoài.
Cuối cùng nhắc nhở anh ta một câu:
“Thỏa thuận ly hôn mau chóng ký tên đưa tôi, không ký cũng không sao, chúng ta đi theo quy trình kiện tụng pháp luật, lâu nhất cũng chỉ hai năm thôi, tôi chịu được với anh.”
Cho đến khi tôi quay người rời đi, Tống Viễn vẫn há miệng đứng tại chỗ, vẻ như chưa hoàn h/ồn.
Kiếp trước cho đến khi ch*t, tôi chỉ tưởng rằng Tống Gia Gia c/ăm gh/ét mình.
Chưa từng nghi ngờ Tống Viễn.
Trước lúc ch*t, tôi nghe thấy những lời đ/ộc á/c của Tống Gia Gia, cũng không nghe thấy Tống Viễn đã phản hồi nó như thế nào.
Chương 9
8
8
Chương 7
Chương 6
Chương 10
Chương 8
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook