Chuyến du lịch tốt nghiệp cùng chị em gái: Hậu truyện trọn vẹn

"Chơi thật hay thách đi! Chơi không?" Ủy viên thể dục đột nhiên hét lên.

Các nam sinh hưởng ứng, các nữ sinh do dự một chút rồi cũng quây thành vòng tròn.

Tôi và Thương Thận Hành không nhúc nhích.

Tưởng Thi Vũ đứng dậy, đi vào giữa: "Tớ làm trọng tài!"

Cô ta lấy một chai rư/ợu rỗng, bắt đầu quay.

Lượt đầu tiên chỉ vào ủy viên thể dục.

Cậu ta chọn "thách", Tưởng Thi Vũ nói: "Hát một bài cho một người nào đó ở đây nghe!"

Ủy viên thể dục chọn cô ta, hát một bài "Anh em", lệch tông đến tận đâu đâu, nhưng đám nam sinh vẫn đi/ên cuồ/ng vỗ tay cổ vũ.

Lượt thứ hai, miệng chai chỉ vào Thương Thận Hành.

Tưởng Thi Vũ sáng mắt lên: "Thương Thận Hành, thật hay thách?"

Thương Thận Hành cúi đầu lật th!t trên vỉ nướng: "Không chơi."

"Ôi dào, chơi đi mà," Tưởng Thi Vũ nhoài người tới, "Vậy tớ chọn giúp cậu 'thật' nhé, cậu quen Tịnh Nghiên thế nào?"

Thương Thận Hành không trả lời.

Tưởng Thi Vũ cười một tiếng, đột nhiên quay sang nhìn tôi, giọng điệu hờn dỗi.

"Tịnh Nghiên, cậu quản bạn trai ch/ặt thế à? Hỏi một câu cũng không cho trả lời, ngoan ngoãn hiểu chuyện thật đấy."

Tôi cắn một miếng th!t, nuốt xuống rồi mỉm cười.

"Tớ mới chỉ quản một người thôi, không giống cậu, một lúc phải quản nhiều người thế cơ mà."

Tưởng Thi Vũ sững người: "Ý cậu là sao?"

Tôi không nói gì, tiếp tục ăn th!t.

Trần Mặc đứng ra giảng hòa: "Được rồi, không trả lời thì ph/ạt uống rư/ợu, luật là luật mà."

Tôi ngước mắt nhìn cậu ta: "Nhưng chúng tôi đâu có nói là tham gia trò chơi này."

Trần Mặc nghẹn lời, hồi lâu không nói nên lời.

Tưởng Thi Vũ đứng tại chỗ, sắc mặt thay đổi.

Xung quanh im lặng trong chốc lát, có người cúi đầu nhìn điện thoại.

"Thế thì bỏ qua, bỏ qua đi," Trần Mặc xua tay, "Tiếp tục, tiếp tục nào."

Tưởng Thi Vũ nghiến răng, ngồi xổm xuống quay chai.

Lượt thứ ba, miệng chai chỉ vào Trần Mặc.

Cậu ta chọn "thật".

Tưởng Thi Vũ sáng mắt, hỏi rất lớn tiếng: "Đại ca, dáng người Thư Tình có đẹp không?"

Trần Mặc sững người, rồi cười m/ắng: "Mẹ kiếp, cậu hỏi cái này làm gì?"

"Sợ gì chứ," Tưởng Thi Vũ vỗ vai cậu ta, "Anh em chúng ta với nhau, nói chuyện phụ nữ thì sao nào? Ngựk Thư Tình có to không? Chân có thẳng không? Cậu sờ qua chưa?"

Trần Mặc lúng túng xua tay: "Đừng đùa..."

"Ôi, vẫn còn bảo vệ kìa," Tưởng Thi Vũ cười, "Chia tay rồi mà vẫn còn bảo vệ? Có phải anh em không đấy?"

Đám nam sinh hùa theo, Trần Mặc gãi đầu, ấp úng nói một câu "cũng được".

Tưởng Thi Vũ cười càng rạng rỡ hơn, tiếp tục quay chai.

9

Lượt thứ tư, chai rư/ợu xoay vài vòng rồi chỉ vào Tưởng Thi Vũ.

Cô ta ngẩng đầu, sững sờ một chút rồi cười: "Thách!"

Trần Mặc lập tức tiếp lời: "Tìm một người, đích thân đút cậu ta ăn ngô nướng!"

Tưởng Thi Vũ mắt sáng rực, ánh nhìn quét một vòng rồi đi thẳng đến trước mặt Thương Thận Hành.

Cô ta cầm bắp ngô mình đã gặm dở, đưa đến trước mặt Thương Thận Hành.

Trên bắp ngô vẫn còn dấu răng của cô ta, lấp lánh dầu mỡ dưới ánh lửa.

"Nào, anh em, cắn một miếng đi!"

Thương Thận Hành lùi lại một bước, lông mày nhíu ch/ặt.

"Đừng ngại mà," Tưởng Thi Vũ nhoài tới trước, gần như dính sát vào người anh, "Cậu có còn là đàn ông không đấy?"

Tôi đứng dậy, rút bắp ngô đó ra khỏi tay cô ta rồi ném vào đống lửa.

"Anh ấy không ăn, chê bẩn."

Tưởng Thi Vũ sững người hai giây, hốc mắt đột nhiên đỏ hoe.

Cô ta lùi lại một bước, giọng run run.

"Tịnh Nghiên... có phải cậu có ý kiến với tớ không? Tớ chỉ là người hào sảng thôi mà... không ngờ cậu lại để ý đến thế..."

Trần Mặc lập tức đứng dậy, đi đến cạnh cô ta.

"Tịnh Nghiên, cậu có thể đừng lúc nào cũng tưởng tượng ra việc có người muốn tranh bạn trai với cậu được không? Thi Vũ chỉ có tính cách hào sảng thôi, cậu đừng quá nh.ạy cả.m được không?"

Bên đống lửa im bặt, tất cả mọi người đều nhìn sang.

Tôi nhìn Trần Mặc, mỉm cười: "Tôi nh.ạy cả.m?"

Tôi lấy điện thoại ra, gọi thẳng video cho Thư Tình.

Chuông đổ ba tiếng, cô ấy bắt máy.

"Thư Tình," tôi đi thẳng vào vấn đề, "Hỏi cậu chuyện này, tại sao lúc trước cậu lại chia tay với Trần Mặc?"

Thư Tình im lặng vài giây trong video.

"Vì cậu ta uống chung một cốc trà sữa với Tưởng Thi Vũ, còn gắp rau mùi mà cậu ta không ăn cho cô ta."

Tôi nhướn mày: "Chỉ vì thế thôi à? Liệu có phải do cậu nh.ạy cả.m quá không?"

Thư Tình cười khổ.

"Lúc đầu mình cũng nghĩ, liệu có phải do mình nh.ạy cả.m quá không, ngày hôm sau mình đến nhà trọ tìm cậu ta, gõ cửa không ai trả lời, mình nhập mật khẩu vào thì thấy Tưởng Thi Vũ quấn khăn tắm đi ra từ phòng tắm."

Tôi cố tình giả vờ ngạc nhiên: "Cô ta lại biết mật khẩu nhà trọ của Trần Mặc sao?"

Thư Tình nói tiếp: "Cô ta không những biết, còn bảo với mình là 'Chị dâu đừng hiểu lầm, bình nóng lạnh của em hỏng, em qua chỗ đại ca tắm nhờ thôi, chúng em là bạn thân mà', giờ cậu còn nghĩ là do mình nh.ạy cả.m quá không?"

Sắc mặt Trần Mặc cứng đờ.

"Mình còn chụp ảnh lại nữa," Thư Tình cười lạnh, "Gửi cho cậu đấy."

Điện thoại rung lên, một bức ảnh hiện ra.

10

Tôi bấm mở, giơ ra trước mặt Trần Mặc.

Trong ảnh, Tưởng Thi Vũ chỉ quấn một chiếc khăn tắm, đứng trước cửa phòng tắm nhà trọ của Trần Mặc, cười đầy vẻ vô tội.

Trên giường còn vứt quần áo cô ta vừa thay ra, cả đồ Iót nữa.

Trần Mặc nhìn bức ảnh, môi r/un r/ẩy.

Cậu ta đột ngột quay đầu, nắm ch/ặt cổ tay Tưởng Thi Vũ: "Tôi đưa mật khẩu cho cậu là để cậu giúp tôi lấy báo cáo để quên! Ai cho phép cậu tắm ở nhà tôi hả?!"

Nước mắt Tưởng Thi Vũ trào ra: "Em... mấy ngày đó bình nóng lạnh của em hỏng thật mà... em nghĩ chúng ta thân nhau như vậy..."

Danh sách chương

4 chương
14/08/2026 12:39
0
14/08/2026 14:34
0
14/08/2026 14:33
0
14/08/2026 14:33
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu