Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Cho đến tận hôm nay, tôi kết thúc chuyến công tác sớm, lòng tràn đầy hạnh phúc muốn dành cho anh một bất ngờ.
Nhưng khi đẩy cửa nhà ra, Lâm Vãn Đường vốn nên ở tận nước ngoài, lại đang bị anh ép vào cửa ra vào, hôn đến mức đuôi mắt đỏ hoe.
Khiến tôi trông như một trò cười.
3.
Tôi đi lang thang vô định suốt cả đêm ngoài phố.
Điện thoại hết pin, tôi cũng chẳng buồn sạc.
Khi trời gần sáng, tôi ngồi bên bờ sông, nhìn mặt trời từ từ nhô lên.
Nước mắt sớm đã cạn khô.
Mãi đến chiều hôm sau, tôi mới lê tấm thân mệt mỏi trở về nhà.
Chìa khóa xoay trong ổ khóa.
Cửa vừa mở ra, một tràng cười quen thuộc liền vọng tới.
"Hoài Xuyên, cái này để đâu đây?"
Bước chân tôi khựng lại.
Trong phòng khách, Lâm Vãn Đường đang mặc bộ đồ mặc nhà rộng rãi, ôm một bó hoa vừa tháo bao bì, đứng đó như một người chủ nhà.
Cố Hoài Xuyên từ trong bếp bước ra.
Khoảnh khắc nhìn thấy tôi, thần sắc anh hơi khựng lại, nhưng rất nhanh đã trở lại tự nhiên.
"Em về rồi à?"
Anh nói, rất tự nhiên bước tới đón lấy hành lý của tôi, cứ như thể đêm qua chưa từng xảy ra chuyện gì.
Anh đã thay quần áo, trên người mang theo mùi hương dịu nhẹ của nước giặt.
Phòng khách sạch sẽ ngăn nắp.
Lối vào trải thảm mới, sàn nhà được lau chùi không một hạt bụi.
Những đôi giày lộn xộn, chiếc áo khoác rơi xuống và nụ hôn nghẹt thở của đêm qua, như thể chưa từng tồn tại.
Nếu không phải tận mắt chứng kiến, nếu không phải những lời đó vẫn còn vang vọng bên tai.
Tôi thậm chí sẽ nghi ngờ, đó chỉ là một cơn á/c mộng mà chính mình đã trải qua.
Cố Hoài Xuyên giải thích với vẻ mặt tự nhiên.
"Vãn Đường vừa về nước, khách sạn chưa đặt kịp, bạn bè cũng chưa về hết, nên anh để cô ấy ở tạm nhà chúng ta hai ngày, đợi cô ấy tìm được nhà là sẽ chuyển đi ngay."
Anh nói vô cùng thản nhiên.
Lâm Vãn Đường mím môi, nhìn tôi, đáy mắt mang theo vài phần áy náy.
"Tô Niệm, xin lỗi nhé, làm phiền hai người rồi, chỉ hai ngày thôi, mình sẽ chuyển đi ngay."
Hai người họ kẻ tung người hứng, càng làm nổi bật tôi như một người ngoài cuộc.
Tôi im lặng rất lâu, mới khẽ nở một nụ cười gượng gạo.
"Không sao, cứ ở đi."
Cố Hoài Xuyên rõ ràng thở phào nhẹ nhõm.
"Anh biết ngay mà, em là hiểu chuyện nhất."
Tôi không nói gì thêm, chỉ xách hành lý vào phòng.
Sau khi đóng cửa lại, tôi trượt người ngồi bệt xuống đất.
Điện thoại vừa sạc pin, hộp thư liền nhảy lên một email mới.
【Đơn xin nghỉ việc đã được chấp thuận.】
Ngay trên đường về vừa rồi, tôi đã đến công ty nộp đơn từ chức.
Thực ra từ nhiều năm trước, mẹ đã muốn tôi ra nước ngoài.
Sau khi bố mẹ ly hôn, bà luôn định cư ở nước ngoài, cứ cách một thời gian lại hỏi tôi một câu.
"Niệm Niệm, có muốn đến bên mẹ không?"
Nhưng lần nào tôi cũng từ chối, vì Cố Hoài Xuyên ở đây.
Anh từng nói sau này sẽ cưới tôi, sẽ cùng tôi xây dựng một mái ấm.
Vì thế, hết lần này đến lần khác, tôi đều vì anh mà ở lại.
Nhưng ngay lúc này, tôi đã gửi lại cho mẹ một tin nhắn.
"Mẹ, con nghĩ kỹ rồi, con sẽ đi cùng mẹ."
Tin nhắn gửi đi chưa đầy vài giây, đầu dây bên kia liền gọi tới.
"Vé máy bay để mẹ đặt, Niệm Niệm, mẹ đón con về nhà."
Tôi khẽ đáp một tiếng.
"Vâng ạ."
4.
Chập tối, Cố Hoài Xuyên gõ cửa phòng tôi.
"Vãn Đường vừa về nước, chưa quen đường xá ở đây, anh đặt nhà hàng rồi, cùng ra ngoài ăn một bữa nhé."
Tôi theo bản năng muốn từ chối, nhưng anh lại dịu giọng nói:
"Cô ấy là khách, không thể bỏ mặc người ta một mình được."
Tôi im lặng vài giây, rồi vẫn gật đầu.
"Được."
Tại nhà hàng, ba người chúng tôi ngồi cùng một bàn.
Phục vụ vừa bưng thức ăn lên, tôi đưa tay định lấy đôi đũa dùng chung trên bàn.
Một đôi đũa khác đã nhanh hơn một bước gắp vào bát tôi.
"Em không thích ăn gừng."
Cố Hoài Xuyên thản nhiên gắp miếng cá đã được gỡ sạch sợi gừng bỏ vào bát tôi.
Không khí bỗng chốc trở nên gượng gạo.
Lúc này Cố Hoài Xuyên mới phản ứng lại, theo bản năng nhìn về phía Lâm Vãn Đường.
Những thói quen đã khắc sâu vào xươ/ng tủy này, không phải nói thay đổi là thay đổi được ngay.
Trước kia đi ăn cùng nhau, anh luôn gỡ xươ/ng cá cho tôi, gắp món tôi thích, ngay cả việc khi nào tôi cần thêm nước nóng anh cũng nhớ rõ mồn một.
Lâm Vãn Đường cụp mắt, không nói gì.
Ăn được nửa bữa, cô ấy đột nhiên đặt đũa xuống.
"Mình đi vệ sinh một chút."
Cô ấy đứng dậy rời đi.
Ánh mắt Cố Hoài Xuyên cứ dõi theo cô ấy, cho đến khi bóng dáng đó biến mất ở góc rẽ.
Anh cúi đầu uống một ngụm nước, nhưng chưa đầy hai phút sau, lại đột nhiên đứng dậy.
"Anh... cũng đi một chút."
Nói xong, anh liền rảo bước đuổi theo.
Tôi ngồi tại chỗ, nhìn bóng lưng của cả hai.
Một lúc sau, tôi đặt đũa xuống, men theo hướng họ vừa đi mà bước tới.
Vừa đến gần lối thoát hiểm, liền nghe thấy tiếng tranh cãi hạ thấp giọng.
Giọng Lâm Vãn Đường đầy vẻ tức gi/ận.
"Cố Hoài Xuyên, anh rốt cuộc còn muốn dây dưa đến bao giờ? Chẳng phải anh nói người anh thích vẫn luôn là em sao? Nếu đã vậy, tại sao vẫn chưa chia tay với Tô Niệm?"
Cố Hoài Xuyên hạ giọng nói:
"Đợi thêm chút nữa, anh hiểu cô ấy, hồi cấp ba cô ấy từng bị b/ắt n/ạt, tâm lý luôn rất nh.ạy cả.m, sau này vì những chuyện đó mà từng bị trầm cảm, bác sĩ nói, cảm xúc của cô ấy không được chịu kích động quá lớn."
"Nếu bây giờ anh đề nghị chia tay thẳng thừng, anh sợ cô ấy sẽ làm chuyện dại dột, ít nhất... anh phải đợi trạng thái của cô ấy ổn định hơn một chút."
Lâm Vãn Đường nức nở.
"Nhưng như vậy có công bằng với em không?"
Cố Hoài Xuyên cười khổ một tiếng.
"Không còn cách nào khác, không thể trơ mắt nhìn cô ấy xảy ra chuyện được."
Ngoài cửa, tôi gắt gao bịt miệng, nước mắt lặng lẽ rơi xuống.
Chương 10
Chương 429: Dưỡng Thi Thành Sát!
Chương 7
Chương 8
Chương 8
Chương 7
Chương 8
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook