Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Trước khi xuống xe, anh ta lại nắm lấy tay tôi.
"Niệm Niệm, chúng ta bắt đầu lại đi."
"Được không?"
Tôi khẽ cười một tiếng.
Năm đó khi tôi khóc lóc c/ầu x/in anh đừng rời bỏ tôi.
Anh đã lạnh lùng đối xử với tôi như thế nào.
Mà giờ đây.
Lại cũng phải đến c/ầu x/in tôi.
7
Mẹ đang dẫn An An chơi trong vườn của khu chung cư.
Thấy tôi đến.
An An vui vẻ sà vào lòng tôi.
Lục Dữ nhìn chằm chằm vào An An không chớp mắt.
Cô bé nhỏ nhắn, trông giống Lục Dữ đến lạ.
Anh vươn tay trêu chọc con bé:
"Cháu có thích ăn kẹo không?"
An An nhìn anh đầy dò xét.
Thu lại nụ cười trên gương mặt, con bé ôm ch/ặt lấy chân bà ngoại.
Mẹ bước lên chắn trước mặt Lục Dữ:
"Cháu nó còn nhỏ, xin anh Lục đừng tùy tiện lại gần!"
"Ở đây không chào đón anh, mời anh về cho."
Lục Dữ im lặng hồi lâu.
Thở dài một tiếng.
Trước khi đi, anh để lại một tấm thẻ ngân hàng.
Bên trong dường như có mấy triệu tệ.
Mẹ ra hiệu cho tôi giữ lấy tiền.
Bà nói đây là thứ Lục Dữ n/ợ tôi và An An.
"Đừng bướng bỉnh nữa, thứ nó n/ợ con, năm trăm triệu hay năm tỷ cũng không trả hết được đâu."
Khi ly hôn.
Sau vụ bê bối bài đăng trên mạng.
Triệu Tiêm Tiêm c/ăm gh/ét tôi đến tận xươ/ng tủy.
Cô ta yêu cầu Lục Dữ phải bắt tôi ra đi với hai bàn tay trắng.
Toàn bộ tài sản, cổ phần đều phải để lại.
Vì thế, họ đã thuê những luật sư giỏi nhất.
"Cô Tô Niệm đã vu khống chúng tôi, còn trực tiếp ảnh hưởng đến giá cổ phiếu của công ty."
"Cô ta nên bồi thường cho chúng tôi, chứ không phải chia chác tài sản của chúng tôi."
Lúc đó tôi đang giấu chuyện mang th/ai.
Chỉ cầu mong được thoát thân nhanh chóng.
Mẹ vốn cũng có một ít tiền tiết kiệm.
Nên không muốn dây dưa với họ nữa.
Thế nhưng, với tình trạng của An An, số tiền tiết kiệm của mẹ nhanh chóng cạn kiệt.
Những người vốn được nuông chiều như chúng tôi suốt bao năm qua.
Thực sự không giỏi ki/ếm tiền.
Từ đó, ban ngày tôi làm nhân viên b/án hàng, tối đến đi giao đồ ăn.
Chỉ để ki/ếm thêm tiền cho An An điều trị và phục hồi chức năng.
Còn mẹ, tất cả thời gian của bà đều dùng để đồng hành cùng An An.
B/ệnh tình của An An thường xuyên tái phát.
Tôi thường xuyên bị công việc bận rộn đ/è nén đến mức không thở nổi.
Về đến nhà thấy An An đang lên cơn khủng hoảng.
Tôi lại dễ trở nên nóng nảy, cáu bẳn.
Chính mẹ là người hết lần này đến lần khác an ủi tôi.
Giúp tôi tìm lại lý trí của một người mẹ.
Lại hết lần này đến lần khác ôm lấy cháu gái mình.
Đồng hành cùng con bé suốt đêm này qua đêm khác.
Mẹ là trụ cột tinh thần của tôi.
Bà chăm sóc tôi.
Lại chăm sóc cả con của tôi.
Bà là người duy nhất yêu thương chúng tôi vô điều kiện.
Những năm gần đây, mẹ đã già đi rất nhiều.
Trên mái đầu bạc trắng ấy.
Chẳng tìm được mấy sợi tóc đen nữa.
Tôi n/ợ mẹ quá nhiều.
Năm đó, nếu tôi nghe lời cha, chăm chỉ tiếp quản công ty.
Thì đã không có những chuyện sau này.
Mẹ vẫn có thể tiếp tục làm bà lão quý phái của mình.
Chứ không phải như bây giờ.
Khổ cực thức đêm chăm cháu.
Sống một cuộc đời vô cùng tằn tiện.
Nghĩ đến đây, mũi tôi cay cay, quyết định phải đưa mẹ và An An đi ăn một bữa thịnh soạn.
Giờ tan làm.
Tôi đứng đợi mẹ và An An đến đón.
Nhưng lại thấy Triệu Tiêm Tiêm bước vào cửa hàng.
8
Chỉ mới một tuần kể từ lần gặp cuối cùng.
Trạng thái của Triệu Tiêm Tiêm đã thay đổi hoàn toàn.
Dưới đáy mắt là sự mệt mỏi không thể che giấu.
Nhìn thấy tôi một lần nữa.
Cái vẻ hống hách của Triệu Tiêm Tiêm năm năm trước lại trỗi dậy.
Khi tôi còn chưa kịp phản ứng.
Cô ta t/át "chát" một cái vào mặt tôi trước mặt tất cả mọi người trong cửa hàng.
Trong một khoảnh khắc.
Đồng nghiệp và khách hàng trong tiệm đều nhìn về phía này.
Cửa hàng vốn ồn ào giờ chỉ còn nghe thấy tiếng của cô ta.
"Tô Niệm, cô thật không biết x/ấu hổ."
"Ly hôn lâu như vậy rồi, còn dám đeo bám Lục Dữ."
"Nhìn cái bộ dạng này của cô đi, cô còn cửa thắng nào nữa."
Giọng cô ta rất lớn, khí thế hung hăng.
Khách hàng ngoài trung tâm thương mại cũng vây quanh bên ngoài lớp kính, đua nhau nhìn vào trong.
Cô ta đổ một thùng tiền lớn xuống sàn.
"Chẳng phải muốn tiền sao? Cầm tiền rồi cút đi, vĩnh viễn cút khỏi Giang Thành cho tôi!"
Tôi ôm mặt, từ từ đứng thẳng người dậy.
Quay người lấy cốc nước của mình từ dưới quầy ra.
Đổ thẳng lên đầu Triệu Tiêm Tiêm.
"Cô Triệu, xin cô hãy bình tĩnh một chút."
"Cô là kẻ thứ ba chen chân vào, lo lắng chồng mình lại ngoại tình, tôi có thể hiểu."
"Nhưng chuyện này, cô không nên tìm tôi."
"Cô nên quản cho tốt chồng mình đi."
Những giọt nước lạnh lẽo chảy dọc theo mái tóc của Triệu Tiêm Tiêm.
Cô ta trợn mắt đứng ngây ra tại chỗ.
Lớp trang điểm trên mặt đã nhòe nhoẹt.
Trông chẳng khác nào một con mèo hoa.
Sững sờ một lúc, rồi cô ta lại nhảy dựng lên bắt đầu làm càn.
"Mày là cái thá gì? Một mụ đàn bà đã ly hôn..."
Cô ta dùng sức đẩy tôi một cái.
Tôi đ/ập người vào quầy, thắt lưng va vào cạnh bàn đ/au điếng.
Đúng lúc đó, cửa tiệm được đẩy ra.
"Niệm Niệm--"
Là giọng của mẹ.
Mẹ nhìn tôi đầy lo lắng, trong lòng bà đang bế An An.
Cảnh tượng Triệu Tiêm Tiêm xô đẩy tôi đã bị mẹ và An An nhìn thấy.
An An vốn đã bị Triệu Tiêm Tiêm dọa cho co rúm lại.
Con bé không dám nhìn tôi, không dám nói lời nào, chỉ ôm ch/ặt lấy bà ngoại, khẽ r/un r/ẩy.
Triệu Tiêm Tiêm quay đầu nhìn lại.
Một hồi lâu, cô ta trợn trừng mắt.
Cô ta dường như hiểu ra điều gì đó trong chớp mắt.
"Đây là con gái của mày? Hóa ra khi ly hôn... mày đúng là một mụ đàn bà thâm đ/ộc!"
Cô ta đầy á/c ý, lao về phía An An.
Mẹ bế xốc An An lên.
Chán gh/ét né tránh ánh mắt của Triệu Tiêm Tiêm.
An An từ đầu đến cuối không nhìn cô ta, chỉ ôm ch/ặt lấy mẹ tôi.
Con bé sợ hãi vô cùng.
Nhưng trẻ tự kỷ, càng sợ hãi lại càng không dám đối mặt.
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 6
Chương 7
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook