Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Hai đứa trẻ cứ lẽo đẽo theo sau chị ta, lúc thì đòi ăn kẹo, lúc lại đòi đi chơi. Chị ta mướt mồ hôi, nhưng tôi vẫn thấy chị ta lạc lõng hoàn toàn với nơi này.
Anh trai Nhị Đản ngồi trên ghế dài, bố nó cầm chén rư/ợu nhấp từng ngụm, cũng chẳng có ai đứng dậy giúp một tay.
Bình Bình bước vào, mỉm cười với tôi rồi ghé vào tai tôi nói: "Thư Dư, biết nhà anh ấy thế này thì thà chia tay từ đầu còn hơn."
Nhị Đản hắng giọng: "Bố, anh, chị dâu, đây là bạn gái con, Bình Bình, người gốc Thượng Hải. Bố mẹ cô ấy đều kinh doanh ở Thượng Hải."
Bình Bình nhếch môi, cố nặn ra một nụ cười, sau một ngày xóc nảy, mặt cô ấy tái mét: "Nhị Đản, em thực sự không có khẩu vị, em muốn ngủ một chút."
Nhị Đản đưa cô ấy vào phòng, tôi chợt nhớ ra căn phòng đó vẫn còn lắp lưới chống tr/ộm, lồng ngựk tôi nghẹn lại không thở nổi.
Ở phòng khách, Nhị Đản ngồi xuống: "Con đưa cô ấy về là để mọi người nhìn mặt thôi. Nhà cô ấy có nhà ở Thượng Hải, cái môi trường này... sau này con chắc chắn sẽ không về đây mấy đâu."
Bố nó khựng chén rư/ợu lại, đột ngột đ/ập mạnh xuống đất: "Gì? Mày đến cả bố mẹ cũng không cần nữa à? Gốc gác của mày ở đây mà? Mày muốn ở rể đấy à? Thế thì tao sinh con trai ra để làm gì?"
Mảnh thủy tinh văng tung tóe khắp sàn.
Nhị Đản đứng bật dậy: "Tại sao lại không được? Nếu không thì con học bao nhiêu năm như vậy để làm gì? Những người đàn ông có tiền đồ trong làng, có ai quay về không? Bố, con nói thẳng luôn nhé. Một ngày làng mình không làm đường, thì sau này càng không có ai về đâu..."
Anh trai Nhị Đản cuối cùng cũng lên tiếng.
"Nhị Đản, không phức tạp như mày nghĩ đâu, cứ giữ Bình Bình lại đừng cho đi là được, giống như... giống như chị dâu mày vậy!"
Nhị Đản nổi gi/ận: "Anh, anh nói gì vậy? Nếu con và Bình Bình kết hôn ở Thượng Hải, nhà cửa xe cộ đầy đủ, anh bảo con giữ cô ấy lại giống như chị dâu, rồi con trở thành tội phạm à? Con là sinh viên đại học, về đây để làm ruộng sao?"
Anh nó gi/ật gi/ật khóe miệng, cười gượng gạo: "Đàn ông trong làng ai chẳng cưới vợ kiểu đó? Vẫn sống tốt đấy thôi!"
"Anh, nếu làng mình làm đường, anh có thể xuống thị trấn làm việc, tiền ki/ếm được chẳng phải nhiều hơn bây giờ sao? Đợi đến khi có tiền, còn sợ vợ chạy mất à?"
Anh nó há miệng, không thốt nên lời.
Nhị Đản không đợi anh nó, quay người đi vào trong.
Hai người đàn ông ở phòng khách, cầm chén rư/ợu đối ẩm.
"Làm đường..."
"Lấy đâu ra tiền!"
9
Sáng sớm hôm sau, nhà thờ họ đã tụ tập đông đủ người, bảo là họp làng.
Bố tôi về nhà là bắt đầu ch/ửi bới: "Có tao ở đây ngày nào, thì đường làng này đừng hòng mà làm được!"
Mẹ tôi ở phòng trong nghe thấy hai chữ "làm đường", ngồi bật dậy.
Bà nhìn tôi một cái, tôi không nói gì.
Mấy ông chú bà thím đi theo sau bố tôi.
"Đường mà thông rồi, thì chúng ta lấy gì mà ki/ếm tiền?"
"Phải đấy, đến lúc đó cảnh sát lên núi chưa đầy 10 phút là tới nơi, giấu người vào đâu?"
Bố tôi bồn chồn bứt rứt: "Thằng út nhà tao học hành kém cỏi, tao còn định để nó làm người kế nghiệp của các người đấy."
Mẹ tôi đi vào bếp, sau đó là tiếng bát đĩa va chạm loảng xoảng.
Mấy ông chú bà thím nhìn nhau, đành lấy cớ nhà có việc mà rời đi.
Quay lại, trong bếp truyền ra tiếng cãi vã ồn ào giữa bố và mẹ tôi.
"Ông còn muốn để Gia Hào cũng đi làm người kế nghiệp của bọn họ à?"
"Đó là phạm pháp!"
"Tôi đã thỏa thuận với bọn họ rồi, sau này Gia Hào muốn cưới vợ thì cứ chọn đứa nào rẻ một chút là được, lẽ nào bà không sợ nó không cưới được vợ? Con đường này mà đ/ứt đoạn, thì ai nối dõi tông đường cho tôi?"
...
Tôi đứng trong sân, trong đầu chỉ có một suy nghĩ.
May thay, bố tôi vẫn chưa lún quá sâu.
Nếu không, những gì tôi đang làm bây giờ đều trở thành trò cười cả.
Trước khi đi, Nhị Đản đến tìm tôi.
"Vở kịch cậu bảo tớ và Bình Bình diễn, bọn tớ diễn xong rồi. Tớ phải đưa cô ấy về trước. Nếu không, ở lại lâu hơn, cô ấy thực sự không đi nổi đâu."
Tôi gật đầu, vỗ mạnh vào vai nó: "Cảm ơn nhé."
Nó quay đầu vẫy tay với tôi: "Cảm ơn gì chứ, chị dâu tớ là người tốt, tớ làm những việc này không chỉ vì cậu, mà còn vì chị dâu tớ nữa."
Sau khi nó đưa Bình Bình đi, tôi không tiếp tục thúc đẩy việc làm đường nữa, tiếng phản đối quá lớn.
Nếu m/ù quá/ng thực hiện, chỉ khiến chuyện này gặp thêm nhiều trở ngại.
Tôi quay sang dạy học ở trường tiểu học trong làng.
Giống như hơn mười năm trước, đa số học sinh đến lớp vẫn là con trai.
Tôi đi từng nhà vận động cho các bé gái đi học, thuyết phục mỏi cả miệng, cuối cùng họ chỉ vứt lại một câu: "Việc nhà cần người làm, bọn nó có thời gian thì cứ đi."
Tôi mở sách giáo khoa, kể cho lũ con trai nghe về thế giới bên ngoài ngọn núi, kể về tàu hỏa, về biển cả, về những tòa nhà cao tầng.
Chúng mở to mắt, ánh mắt sáng rực.
Tôi không thể thay đổi thế hệ cha chú của chúng, nhưng ít nhất tôi phải để chúng sống thành những con người khác biệt.
10
Suốt mấy tháng nay, ban ngày tôi dạy học, tối đến lại tổng hợp tài liệu.
Thành phố đang thúc đẩy chấn hưng nông thôn, muốn khai thác các điểm du lịch.
Phía tây núi làng chúng tôi ẩn giấu một con hồ, nước trong đến mức nhìn thấu tận đáy, như một khối ngọc bích khảm vào lòng núi.
Tôi nộp tài liệu lên.
Đúng như tôi dự đoán, đoàn khảo sát đã tới.
Xe chạy đến chân núi là không lên được nữa, chỉ có thể đi bộ vào làng.
Người trong làng thấy người lạ, ban đầu h/oảng s/ợ một lúc.
Sau đó phát hiện không phải cảnh sát, nên cũng thở phào nhẹ nhõm.
Tôi đứng ở đầu làng, đón họ, dẫn đường đi về phía tây núi.
Trưởng thôn sau khi biết chuyện, mướt mồ hôi đuổi theo, đi theo sau chúng tôi.
Ông ta không chen vào được câu nào, dưới chân cứ trượt liên tục.
Đến điểm du lịch, mấy vị lãnh đạo đứng bên hồ nhìn rất lâu.
Nữ lãnh đạo dẫn đầu ngồi xổm xuống, đưa tay khỏa nước, rồi ngẩng đầu nói một câu: "Nơi này đạt chuẩn 4A không thành vấn đề. Nhưng đường sá quá tệ, xe không vào được, chỉ dựa vào hai chân thì có thể làm nản lòng tám phần mười du khách rồi."
Chương 6
Chương 12
Chương 15
Chương 6
Chương 6
Chương 6
Chương 8
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook