Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
14/08/2026 17:04
"Cái thang máy này chẳng lẽ còn quý giá hơn cả người, kẹt cái thùng thôi mà đã hỏng?"
"Tôi không tin!"
Ả thậm chí còn nhấc chân đạp mạnh vào trong.
Tiếng báo động chuyển thành tiếng hú dài chói tai, hệ thống thang máy hoàn toàn bị khóa cứng.
Thôi xong, hỏng thật rồi.
Từ bộ đàm của Tiểu Trương vang lên giọng của một nhân viên quản lý khác tên Tiểu Triệu.
"Hệ thống cửa thang máy tầng 17 bị ch/áy rồi! Phải gọi bên bảo trì đến sửa!"
"Được, tôi biết rồi."
Tiểu Trương đặt bộ đàm xuống, vẻ mặt nghiêm trọng.
"Cô Lý, hành vi này của cô thuộc về cố ý phá hoại công trình công cộng."
"Thang máy đã xảy ra sự cố, phí thay dây curoa cửa và căn chỉnh đường ray đều do cô chi trả."
Vừa nghe thấy phải đền tiền, sắc mặt Lý Diễm thay đổi, nhưng vẫn hếch cằm lên tỏ vẻ cứng đầu.
"Tôi không giống với lũ nghèo kiết x/ác các người, tôi không phải là không đền nổi."
"Chồng tôi là lãnh đạo công ty lớn, lương năm cả triệu!"
"Cái phí sửa chữa vớ vẩn này! Cô muốn bao nhiêu tôi cũng lấy ra được!"
Tôi xem mà thấy thích thú, chỉ thiếu nước lấy nắm hạt hướng dương ra cắn.
He he, đây gọi là á/c giả á/c báo.
Tôi cười vui vẻ, qua đám đông vừa vặn chạm phải ánh mắt của Lý Diễm.
Ả chuyển hướng tấn công, quay sang ch/ửi rủa tôi xối xả.
"Tất cả là tại con nhỏ nghèo hèn nhà cô, đi thang máy mà cũng lắm chuyện!"
"Nếu không phải tại cô, thang máy đã không hỏng, tôi cũng không phải đền tiền!"
"Đúng, phải là cô đền!"
"Ban quản lý, mấy người đi tìm nó mà đòi!"
Tôi chẳng hề sợ hãi, đáp trả đanh thép:
"Ôi trời, cô làm tôi sợ quá cơ~
"Mọi người đều có mắt, biết rõ ai mới là người gây chuyện."
"Bà chị này, nếu có b/ệnh thì đi chữa gấp đi."
"B/ệnh viện số 6 Bắc Kinh luôn chào đón cô!"
Tôi thản nhiên quay lưng bỏ đi, mặc kệ Lý Diễm ở phía sau gào thét trong bất lực.
8
Trải qua ngày cuối tuần hiếm hoi, thân phận làm công ăn lương lại phải dậy sớm đi làm.
Nhưng tôi vừa bước ra khỏi cửa đã thấy Lâm Gia Hào đang chặn ở cửa thang máy.
Tôi sầm mặt lại đi tới kéo khối th!t đáng gh/ét này ra.
Lý Diễm lại chậm rãi đi tới:
"Thang máy là tôi bỏ tiền ra sửa, quyền sử dụng nằm trong tay tôi."
"Tôi cho ai đi thì người đó mới được đi."
"Cô muốn đi à? Quỳ xuống c/ầu x/in tôi đi."
Tôi tức đến bật cười:
"Thang máy là công trình công cộng, tôi có quyền sử dụng."
"Không cần phải thông qua sự đồng ý của cô!"
Lý Diễm thản nhiên nghịch bộ móng tay đỏ như m/áu:
"Đó là trước kia, tôi đã bỏ tiền ra, thì thang máy này là của tư nhân tôi rồi."
"Cô lý lẽ nhiều thế, giờ chắc không định đi chùa đâu nhỉ?"
Tôi lạnh mặt:
"Rốt cuộc cô muốn thế nào?"
Lý Diễm hếch cằm:
"Trước tiên cúi đầu 90 độ xin lỗi tôi đi."
"Còn nữa, trong nhóm cư dân cũng phải đăng bài xin lỗi, không được ít hơn mười nghìn chữ."
"À đúng rồi, tất cả cửa các tòa nhà trong khu chung cư đều phải dán thư xin lỗi của cô."
"Phải đảm bảo để tất cả mọi người đều nhìn thấy."
Ả lấy đâu ra sự tự tin rằng tôi sẽ cúi đầu trước loại người như ả?
Xin lỗi là chuyện không đời nào xảy ra.
Cùng lắm thì tôi đi thang bộ.
Đằng nào hôm nay cũng dậy sớm, coi như rèn luyện sức khỏe.
Tôi hừ lạnh một tiếng, định mở miệng từ chối.
Thang máy đột nhiên lại vang lên tiếng báo động "tít tít", đèn cảnh báo đỏ cũng sáng lên.
Lòng tôi thắt lại.
Không phải chứ, cái thang máy vừa sửa xong này lại hỏng nữa sao?
9
Lý Diễm thì như thể không nghe thấy gì, cứ dán mắt vào tôi:
"Sao nào, nghĩ ra cách xin lỗi chưa?"
"Nếu thái độ của cô không chân thành, tôi sẽ không cho đi đâu."
Tôi đâu còn tâm trí nào đôi co với ả nữa.
Tiếng báo động thang máy như tiếng chuông đòi mạng, khiến tôi hoảng lo/ạn vô cùng.
Khổ nỗi thằng ng/u Lâm Gia Hào vẫn cứ đứng ngây ra ở khung cửa, không nhúc nhích.
Tuy nó là một đứa trẻ hư đáng gh/ét, nhưng đó cũng là một mạng người.
Tôi không thể đứng nhìn, đành lao về phía Lâm Gia Hào, định kéo nó ra.
Lý Diễm cảnh giác chặn tôi lại:
"Cô muốn làm gì? Cãi không lại tôi nên định ra tay đá/nh con tôi à?"
Chính sự chậm trễ này khiến thang máy phát ra tiếng m/a sát "rè rè", bắt đầu cưỡ/ng ch/ế đóng cửa.
Tôi cuống lên, vội giải thích với ả:
"Thang máy đã bắt đầu đóng cửa rồi, tình trạng rất nguy hiểm!"
"Cô mau bảo con cô ra ngoài đi!"
Lý Diễm cười mỉa mai:
"Đừng có nhảm nhí, thang máy đóng cửa không phải là chuyện bình thường sao?"
"Cô chỉ muốn lừa con tôi đi để một mình đi thang máy chứ gì!"
"Đừng tưởng tôi không biết, loại con gái như cô chỉ toàn tâm địa x/ấu xa!"
Cửa thang máy đã sắp kẹp vào người Lâm Gia Hào.
Tôi lo đến mức lạc cả giọng:
"Tôi không đi nữa là được chứ gì!"
"Sau này tôi không đi thang máy nữa!"
"Cô mau bảo con ra ngoài trước đi!"
"Muộn nữa là không kịp đâu!"
Lý Diễm chặn ch/ặt lấy tôi, thậm chí không thèm quay đầu lại, chỉ chăm chăm dặn dò Lâm Gia Hào:
"Con trai, đừng nhúc nhích, cứ chặn cửa cho mẹ!"
"Yên tâm đi, thang máy chạm vào người là nó không đóng đâu!"
"Không có chuyện gì đâu, con nhóc thối này đang dọa con đấy!"
Ả quay lưng về phía Lâm Gia Hào nên chẳng biết gì cả.
Thang máy căn bản không hề dừng lại!
Nó đã lao thẳng vào thân hình b/éo m/ập của thằng bé mà không gì ngăn cản nổi.
10
Tôi dùng hết sức bình sinh, đẩy mạnh Lý Diễm ra.
Lao tới chỗ Lâm Gia Hào, kéo nó ra khỏi thang máy.
Nhưng vì sự cản trở của Lý Diễm, tôi đã chậm một bước.
Tay phải của Lâm Gia Hào bị cửa thang máy kẹp ch/ặt, không thể cử động.
Nó đ/au đớn gào khóc thảm thiết:
"Mẹ ơi! Tay con đ/au quá!"
"Mẹ c/ứu con với!"
Lý Diễm thét lên chói tai:
"Mau buông tay ra! Mày đã làm gì con tao thế hả!"
Chương 6
Chương 12
Chương 15
Chương 6
Chương 6
Chương 6
Chương 8
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook