Cứu đứa trẻ bị kẹt tay trong thang máy, tôi lại bị đòi bồi thường 500 nghìn: Kết cục toàn tập

Nhưng chuyện vẫn chưa dừng lại ở đó.

Tôi tăng ca đến 10 giờ đêm mới về tới nhà, chưa kịp thở phào nhẹ nhõm thì nhóm cư dân lại một phen náo lo/ạn.

Lý Diễm đích danh tag tên tôi.

"Tôi đã đi hỏi ban quản lý rồi, cô chỉ là một đứa thuê nhà."

"Hôm nay trong thang máy giọng điệu to t/át lắm, tôi còn tưởng cô có gia thế khủng lắm cơ đấy."

"Một con bé vừa tốt nghiệp, tiền lương chắc không đủ m/ua nổi cái túi của tôi đâu."

"Hôm nay còn dám ăn nói hàm hồ, dọa nạt con trai tôi."

"Mọi người phân xử xem nào, con trai tôi chỉ khiến cô ta đợi thang máy thêm vài phút mà cô ta đã đá/nh m/ắng nó."

"Con trai tôi sợ đến tận bây giờ vẫn chưa hoàn h/ồn đây này!"

Có những cư dân không rõ sự tình cũng hùa theo chỉ trích tôi.

"Cô bé à, thế này là cô sai rồi, chấp nhặt với một đứa trẻ làm gì?"

"Nếu thật sự dọa người ta ra chuyện gì thì cô rắc rối to đấy!"

"Giới trẻ bây giờ thật là không biết điều."

Lý Diễm thấy có người ủng hộ mình, khí thế càng thêm hung hăng, trực tiếp đe dọa tôi:

"Tôi nói cho cô biết, tôi là chủ hộ ở đây."

"Loại đi thuê nhà ăn chực nằm chờ như cô không cùng đẳng cấp với tôi đâu."

"Lần sau cô còn thế nữa, tôi sẽ đi kiện lên đơn vị công tác của cô!"

"Đến lúc mất việc thì đừng có hối h/ận!"

5

Tôi nhìn mà thấy sôi m/áu, lần đầu tiên biết thế nào là vừa ăn cư/ớp vừa la làng.

Tôi không thể nuốt trôi cục tức này, trực tiếp đáp trả:

"Tôi dọa con trai cô hồi nào?"

"Chưa nói đến chuyện con trai cô chiếm thang máy làm lỡ việc đi làm của tôi khiến tiền thưởng chuyên cần tháng này của tôi bay mất."

"Chỉ riêng việc con trai cô chặn cửa thang máy quá 10 phút, chẳng lẽ không nguy hiểm sao?"

"Nếu vì hành vi của con trai cô mà thang máy xảy ra hỏng hóc, thậm chí là t/ai n/ạn, cô có chịu trách nhiệm nổi không?"

Lý Diễm lập tức lên tiếng:

"Mọi người xem này, con bé này mở miệng ra là trù ẻo con trai tôi gặp chuyện, đ/ộc á/c thật đấy!"

May mắn là những cư dân khác đều là người hiểu lý lẽ, sau khi biết được nguyên nhân sự việc, họ đều lên tiếng bênh vực tôi.

"Người ta là con gái trẻ tuổi đi làm thuê vốn dĩ đã không dễ dàng gì, cô đừng có ép người quá đáng."

"Dù người ta là người thuê nhà, thì cô cũng không thể trắng đen lẫn lộn được."

"Cô bé kia nói cũng không có gì sai."

"Thang máy là của chung, một mình cô chiếm dụng lâu như vậy là không tốt."

"Hơn nữa con trai cô chặn cửa thang máy vốn dĩ là hành vi nguy hiểm, xảy ra chuyện thì cô có khóc cũng không kịp!"

"Đúng đấy, khu nhà con gái tôi tháng trước có người vì chặn hỏng cửa thang máy mà rơi xuống giếng thang, người mất tại chỗ luôn!"

"Cha mẹ nên làm tấm gương tốt cho con cái, 1704, cô nên biết điều một chút đi!"

"Tôi bảo sao hôm nay thang máy chạy chậm thế, không phải bị con trai cô chặn hỏng rồi chứ?"

"1704, cô nói gì đi chứ!"

Lý Diễm không ngờ mọi người lại đồng loạt chĩa mũi dùi vào mình.

Không dám lên tiếng nữa, lủi thủi rời khỏi nhóm.

Tôi thở phào nhẹ nhõm, cảm giác bao mệt mỏi cả ngày tan biến.

Lần này Lý Diễm chắc đã biết mình làm sai, chọc gi/ận mọi người rồi.

Chắc ả sẽ không giở trò gì nữa đâu.

Ngày mai đúng là cuối tuần.

Tôi tắt báo thức, ngủ một giấc ngon lành đến khi tự tỉnh.

6

Nằm mơ đi!

Sáng sớm, trên lầu đã vang lên tiếng động lạch cạch.

Tôi bị làm phiền đến mức không ngủ nổi, trực tiếp trùm chăn kín đầu.

"Bộp! Bốp! Ầm ầm!"

Rốt cuộc là có thôi đi không hả!

Tôi bật dậy, mang theo cơn cáu kỉnh vì bị đá/nh thức, lao thẳng lên tầng 17.

Chà, tôi suýt chút nữa không chen nổi vào trong.

Đông nghịt phải đến mấy chục người.

Tôi nhón chân nhìn vào.

Một cái thùng đựng tủ lạnh to đùng chặn đứng cửa thang máy.

Không cần nghĩ cũng biết, chắc chắn là việc tốt của Lý Diễm.

Ả đứng một bên đắc ý.

"Đã có ý kiến nhiều về việc tôi dùng thang máy như vậy, thì mọi người đừng dùng nữa, thế mới gọi là công bằng!"

Anh chàng xăm trổ phía trước tôi gầm lên một tiếng, làm tôi gi/ật mình lùi lại một bước:

"Tao cứ tưởng thang máy bảo trì, nên vác 250kg gạo leo bộ mười mấy tầng lầu."

"Không ngờ là bị mày chặn, mày làm thế mà là người à?"

Tôi không nhịn được thán phục, anh trai thể lực tốt thật.

Người chị đi cùng cụ bà ngồi xe lăn cũng lo lắng lên tiếng:

"Mẹ tôi hôm nay phải đi b/ệnh viện kiểm tra, không đi là không kịp mất!"

"Cô em à, làm ơn làm phước, cho chúng tôi vào đi!"

Nhìn cụ già bảy tám mươi tuổi r/un r/ẩy khuyên nhủ:

"Hàng xóm láng giềng nên lấy hòa khí làm trọng."

"Cô chuyển cái thùng này đi đi."

"Chúng ta có chuyện gì thì từ từ nói."

Nhưng mặc cho mọi người nói thế nào, Lý Diễm vẫn dửng dưng không hề nhúc nhích.

Ả cúi đầu nghịch bộ móng tay đỏ chót, coi như không nghe thấy gì.

"Mọi người nhường chút, nhường chút nào."

Tiểu Trương bên ban quản lý tới rồi.

Tôi cất điện thoại, giấu kín công danh.

7

Tiểu Trương nhìn cửa thang máy bị chặn, nhíu mày:

"Thang máy thuộc lối đi công cộng, cấm để đồ đạc bừa bãi."

"Đây là thùng của nhà nào? Mau dọn đi ngay!"

Lý Diễm không những không dọn, mà còn chắn kín mít.

"Tôi thích để đây đấy, không ai được động vào!"

"Anh mà dám động vào tôi, tôi kiện anh!"

Thang máy đột nhiên phát ra tiếng còi báo động dồn dập "tít tít tít", đèn cảnh báo đỏ nhấp nháy liên hồi.

Tiểu Trương sắc mặt khó coi, cảnh cáo Lý Diễm:

"Cô Lý, cô còn chặn tiếp thì thang máy thực sự sẽ hỏng đấy."

Lý Diễm cười khẩy:

"Tôi đóng cả chục triệu tiền phí quản lý mỗi năm, là để anh đến đây dọa tôi đấy à?"

Danh sách chương

4 chương
14/08/2026 12:47
0
14/08/2026 12:47
0
14/08/2026 17:04
0
14/08/2026 17:04
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu