Trở lại trường học, thanh mai trúc mã bắt tôi cùng cậu ấy học đại học dân lập

Đó là sự quan tâm mà tôi chưa từng nhận được. Những người đó, dịu dàng biết bao, tất thảy đều vây quanh Liễu Điềm, như thể con tôi là con cô ta, chồng tôi cũng là của cô ta vậy.

Ánh mắt họ nhìn tôi như nhìn một kẻ t/âm th/ần càng khiến tôi thêm kích động.

Con gái tôi nói: "Mẹ, sao mẹ lại thế? Mất mặt quá, mẹ tự ở lại đây đi, bọn con đi trước đây."

Họ mang vẻ mặt xui xẻo bỏ đi, chỉ để lại tôi với hơi thở đ/ứt quãng, ngồi bệt dưới đất, lặng lẽ chịu đựng cơn đ/au thắt tim.

Khoảnh khắc đó, tôi vô cùng hối h/ận.

Tôi hối h/ận vì tại sao mình lại phải trải qua kiếp này.

Tại sao phải sinh con, tại sao phải gả cho người đàn ông này?

May thay, cuộc đời tôi đã được bắt đầu lại.

4

Trần M/ộ chỉ coi việc tôi rời đi là đang gi/ận dỗi trẻ con.

Anh ta chỉ nói vài câu mềm mỏng khó hiểu trước mặt tôi rồi vội vã chạy đi tìm Liễu Điềm.

Tôi nhìn đồng hồ đếm ngược viết trên bảng đen.

Những nét phấn thô kệch ấy như đã khắc sâu vào lòng tôi.

Còn một tháng nữa, tôi sẽ thực sự thay đổi được vận mệnh của chính mình.

5

Kiếp trước tôi là giáo viên dạy Toán.

Hầu như tất cả các dạng bài trong sách giáo khoa Toán cấp ba tôi đều nắm trong lòng bàn tay.

Để thích nghi với đề thi năm nay, tôi còn lật xem lại toàn bộ cuốn sách.

Ngay khi lòng tôi vừa bình ổn, định xem qua Vật lý để thư giãn một chút thì Trần M/ộ dẫn Liễu Điềm bước vào.

Liễu Điềm tuy là học sinh lớp khác, nhưng cô ta vào lớp chúng tôi tự nhiên như về nhà vậy.

Họ quang minh chính đại đi đến chỗ ngồi của Trần M/ộ, ngoài mặt là thảo luận bài tập, nhưng dưới gầm bàn thì tay chân đã suýt chạm tới tia lửa điện.

Tôi liếc nhìn một cái rồi cúi đầu tiếp tục giảng bài cho người khác.

Chỉ là không lâu sau, Trần M/ộ đã đi đến trước mặt tôi.

Anh ta đứng chắn ở lối đi, thân hình cao lớn che khuất cả phía trước lẫn phía sau, không cách nào đi qua được.

Không còn cách nào khác, bạn cùng bàn của tôi đành ôm sách rời đi.

"Trần M/ộ, cậu muốn hỏi chị Triệu bài tập à? Cậu ngồi đây đi."

Không ngờ, người ngồi xuống lại là Liễu Điềm.

Cô ta lấy ra một bài tập, quay lưng về phía Trần M/ộ, ánh mắt nhìn tôi lộ rõ vẻ kiêu ngạo.

Cô ta đặt bài tập trước mặt tôi như đang ban ơn.

"Triệu Thanh Khanh, bài này tôi không biết làm, giảng cho tôi đi."

Cô ta tưởng tôi sẽ giống như kiếp trước, thấy cô ta và Trần M/ộ dính lấy nhau, vì muốn kèm cặp Trần M/ộ học hành mà đành phải kèm luôn cả cô ta.

Tôi "gánh" hai người để lên đại học, cuối cùng đỗ được trường hạng nhất đã coi như là cái kết tốt đẹp nhất rồi.

Thế nhưng lần này, tôi chỉ liếc cô ta một cái.

Bạn bàn sau của tôi đã lên tiếng thay tôi:

"Cậu là ai? Cậu đến hỏi bài mà không biết xếp hàng trước sau à? Hiện tại còn năm người đang xếp hàng đợi hỏi bài chị Triệu, tiết sau nữa cậu hãy quay lại."

Cô ta lập tức đứng bật dậy.

"Cậu không biết tôi là ai sao?"

Bạn bàn sau của tôi thẳng thắn vươn cổ ra:

"Cậu là ai thì mặc kệ cậu, không ai được phép chen hàng. Chị Triệu là của mọi người, cậu cũng đừng hòng chiếm làm của riêng."

Liễu Điềm tức đến mức chỉ tay vào mặt cậu ấy mà không nói nên lời, chẳng mấy chốc hốc mắt đã đỏ hoe.

Nhưng cô ta không biết rằng, đây là lớp học, không phải ai cũng biết thương hoa tiếc ngọc, thấy cô ta đáng thương là phải nhường nhịn.

Đa số ở đây là những thanh niên ưu tú với tâm trí chỉ biết đến học tập, một lòng muốn đạt thành tích để báo đáp tổ quốc.

Cho nên dù cô ta có khóc ngay tại chỗ cũng chẳng có ai nhường cô ta cả.

Cuối cùng Trần M/ộ lên tiếng:

"Thanh Khanh, cậu giảng cho cô ấy đi, giống như cách cậu từng giảng bài cho tôi ấy, chỉ cần cậu giảng cho Liễu Điềm, sau này tôi chắc chắn sẽ học hành tử tế."

Cứ như thể anh ta chịu tiến bộ là sự ban ơn dành cho tôi vậy.

Tôi suy nghĩ một chút.

"Tôi không nói là không giảng, nhưng phải xếp hàng, bao nhiêu bạn học ở đây đã đợi rất lâu rồi."

Tôi vừa dứt lời, lập tức có bạn học chen đến bên cạnh tôi.

"Chị Triệu, chị xem bài này đi, em nghĩ không cần dựng hệ trục tọa độ cũng có thể..."

Liễu Điềm và Trần M/ộ bị bỏ lại một bên, cảm thấy vô cùng mất mặt.

Trước khi Trần M/ộ kéo cô ta rời đi, anh ta hỏi tôi:

"Cậu cố tình đúng không?"

Sau đó giải thích:

"Tôi và Điềm Điềm chỉ là hàng xóm, bình thường chơi với nhau rất thân thôi, cậu đừng nghĩ nhiều."

Thấy tôi vẫn chăm chú giảng bài, anh ta không nói gì thêm nữa, cả hai lủi thủi quay về chỗ ngồi của mình.

6

Cuối tuần, trường không tổ chức học.

Trong thời gian nghỉ, những học sinh nội trú như tôi về lý thuyết thì muốn đi đâu cũng được.

Còn nửa ngày nữa là được nghỉ, lớp học đã bắt đầu hơi lộn xộn.

Trần M/ộ tìm đến tôi, vừa mở miệng đã hỏi về vở ghi chép trên lớp.

"Tôi có hai tiết không nghe kỹ, cậu cho tôi mượn vở ghi chép của cậu xem được không?"

Tôi phát hiện ra rằng chỉ cần Liễu Điềm không có ở đó, anh ta sẽ dùng giọng điệu dịu dàng hơn để nói chuyện với tôi.

Đây là th/ủ đo/ạn quen thuộc của anh ta ở kiếp trước.

Thế là tôi lắc đầu.

"Bạn cùng bàn mượn mất rồi, lần sau cậu nói sớm hơn đi."

Im lặng một lúc, Trần M/ộ hỏi tôi:

"Lát nữa cậu về ký túc xá à? Để tôi đưa cậu đi."

7

Trên suốt quãng đường, chúng tôi chẳng nói lời nào.

Trần M/ộ mấy lần định lên tiếng đều bị tôi đá/nh trống lảng.

Anh ta đưa tôi đến dưới lầu, vừa hay gặp bạn cùng phòng của tôi đang xách đồ của tôi đi xuống.

Khi tôi nhận lấy chiếc cặp sách, anh ta hỏi:

"Cậu định đi đâu?"

Tôi nhìn anh ta:

"Về nhà một chuyến."

Trần M/ộ nhếch mép, để lộ một nụ cười mỉa mai.

"Bố mẹ cậu cũng mất rồi, cậu về đó làm gì?"

Nghe anh ta nói vậy, tôi còn chưa kịp phản ứng thì bạn cùng phòng của tôi đã nổi gi/ận.

"Cậu bị sao thế? Sao lại có thể xát muối vào vết thương của người khác như vậy? Cậu là loại người gì thế?"

Trần M/ộ có chút hoảng lo/ạn, vội vàng giải thích:

"Không phải, ý tôi là... hay là cậu cùng tôi về thăm bố mẹ tôi đi, họ cũng nhớ cậu lắm đấy."

Tôi vỗ vỗ vai bạn cùng phòng.

"Vậy thì đợi đến chủ nhật đi."

8

Thực ra trong chiếc cặp sách mà bạn cùng phòng đưa cho tôi chẳng chứa món đồ gì đặc biệt cả, đó là mấy cuốn vở ghi chép dày cộp mà tôi đã tự tay đóng thành tập.

Danh sách chương

4 chương
14/08/2026 12:46
0
14/08/2026 12:46
0
14/08/2026 16:40
0
14/08/2026 16:40
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu