Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Niềm vui lớn nhất mỗi ngày của tôi là nhìn anh bị bốn nhóc tì hành cho đến mức bơ phờ, rối bời.
Bố mẹ tôi thì càng cười không khép được miệng.
"Đáng đời thằng nhóc nhà anh, lúc trước dám b/ắt n/ạt con gái tôi! Giờ thì chịu quả báo rồi nhé!" Bố tôi hả hê nói.
Cố Trầm cũng chẳng gi/ận, chỉ cười ngây ngô.
Có vẻ như, anh ta đang tận hưởng điều đó.
Ngày các bé đầy tháng, Cố Trầm chuẩn bị cho tôi một bất ngờ.
Anh bao trọn cả công viên Disney.
Khi những màn pháo hoa rực rỡ nở rộ trên bầu trời lâu đài, anh lại một lần nữa quỳ một chân trước mặt tôi.
Lần này, anh không cầm nhẫn kim cương.
Mà lấy ra một cuốn sổ hộ khẩu.
Ở mục chủ hộ, đã ghi tên anh.
Còn mục phối ngẫu, vẫn đang để trống.
"Niệm Niệm," anh ngước nhìn tôi, sự thâm tình trong mắt như sắp tràn ra ngoài, "lần trước, quá vội vàng rồi."
"Lần này, anh muốn dành cho em một lời cầu hôn hoành tráng nhất thế giới."
"Cô Giang Niệm, em có đồng ý ký tên mình vào sổ hộ khẩu của anh không?"
"Em có đồng ý để anh và các con trở thành người nhà của em cả đời này không?"
Tôi nhìn anh, nhìn bốn thiên thần nhỏ đang say ngủ trong vòng tay chúng tôi, nhìn những màn pháo hoa rực rỡ trên bầu trời.
Nước mắt, cùng nụ cười, cứ thế rơi xuống.
Tôi nhận lấy cuốn sổ hộ khẩu, cầm bút từ tay anh, ở mục phối ngẫu, từng nét từng nét, trịnh trọng viết tên mình lên.
Giang Niệm.
Anh cười.
Tôi cũng cười.
Dưới ánh pháo hoa, anh ôm tôi vào lòng, thì thầm bên tai tôi lời hứa trọn đời.
"Vợ à, quãng đời còn lại, xin hãy chỉ giáo nhiều hơn."
Hoàn.
Chương 11
Chương 11
Chương 6
Chương 18
Chương 7
Chương 9
Chương 7
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook