Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
11/08/2026 03:55
Tôi vẫn giữ vẻ mặt tươi cười: "Sao lại gọi là công bằng công chính được? Dựa vào cái đồng lương ít ỏi trong biên chế của anh mà tích góp được khối gia sản này sao? Là dựa vào mấy túi bột giặt, dầu ăn anh mang về mỗi dịp lễ tết, hay là dựa vào bánh chưng, bánh trung thu?"
"Nếu không có tôi vất vả chạy đôn chạy đáo ngoài kia ký hợp đồng, tìm khách hàng, làm thiết kế, thì anh có được ở nhà cao cửa rộng, đi xe sang thoải mái thế này không?"
"Muốn ly hôn đúng không? À, cũng không phải không được, anh đồng ý ra đi tay trắng thì tôi ký. Bằng không, cả đời này anh cũng đừng hòng được ở bên cạnh cô chị họ thanh mai trúc mã của anh."
Trương Hạo giơ bàn tay không bị thương lên định đá/nh tôi, bị mẹ chồng kéo lại, bà chỉ vào cái camera ẩn trên trần nhà. Anh ta đe dọa: "Có ngày tao sẽ tháo sạch đống đồ này, rồi sẽ cho mày một trận ra trò."
Tôi đáp được thôi, tôi đợi, không ngại làm cho bàn tay còn lại của anh cũng không nhấc lên nổi đâu.
Mẹ chồng không yên tâm để Trương Hạo ở lại đây, lập tức giúp anh ta thu dọn đồ đạc để đưa về nhà dưỡng thương. Trước khi đóng cửa rời đi, bà mới sực nhớ ra hỏi tôi: "Câu vừa rồi của con có ý gì? Chị họ thanh mai trúc mã gì? Hạo Hạo và Tô Tô là chị em con dì con già cùng chung dòng m/áu, sao họ có thể có vấn đề được?"
Tôi lười giải thích với bà, trực tiếp bước tới đóng sầm cánh cửa ngay trước mặt bà.
Những ngày sau đó, Trương Hạo liên tục nhắn tin đòi ly hôn, tôi vẫn câu nói cũ, chỉ cần anh ra đi tay trắng thì tôi ký.
Vài ngày sau, anh ta đổi giọng, nói sẵn sàng chia thêm tài sản cho tôi, tôi sáu anh bốn, tôi chẳng buồn đếm xỉa.
Tôi giữ vững lập trường như vậy là vì tôi biết, đứa trẻ bị đá/nh trọng thương hiện vẫn đang nằm trong ICU, chi phí vô cùng đắt đỏ, điều này khiến phía Từ Tô liên tục gây áp lực lên Trương Hạo, đòi tiền, mà phải là tiền mặt.
Lại vài ngày nữa trôi qua, cuối cùng anh ta liên lạc với tôi nói nhà cửa, xe cộ anh ta không cần nữa, chỉ cần vàng, cổ phiếu và tiền tiết kiệm trong nhà.
Tôi suy nghĩ một chút, tổng cộng những thứ đó cũng chỉ khoảng hơn bảy trăm nghìn, làm người không nên quá tuyệt tình, nên tôi đồng ý.
Nhưng tôi có một yêu cầu, đó là tối nay về nhà ăn bữa cơm cuối cùng, tiện thể tôi sẽ ký vào đơn ly hôn.
Buổi tối, tôi làm một bàn đầy những món ngon, toàn là món Trương Hạo thích, lại mở thêm một chai rư/ợu ngon, thay một chiếc váy hai dây bằng lụa, rồi trang điểm kỹ lưỡng.
Trương Hạo vừa vào cửa đã sững người, hỏi có cần phải làm long trọng thế không?
Tôi bảo vợ chồng một kiếp, dù sao cũng là bữa cơm cuối cùng, phải ăn cho trọn vẹn chứ. Thực ra nếu không phải vì một hai tháng cuối này, mối qu/an h/ệ trước đây của chúng ta cũng đâu đến nỗi tệ, đúng không?
Anh ta không nói gì, chỉ lặng lẽ gật đầu.
Tôi nhét ly rư/ợu đã rót đầy vào tay anh ta, anh ta bảo lái xe đến không tiện uống, tôi nói không sao, gọi người lái hộ là được. Hôm đó dùng mảnh vỡ đ/âm anh khiến anh chảy nhiều m/áu là tôi sai, tôi uống trước, tạ tội với anh.
Anh ta cầm ly rư/ợu nhìn chằm chằm hồi lâu, cuối cùng cũng ngửa cổ uống cạn.
Tôi lại rót cho anh ta một ly, vừa gắp thức ăn vừa ôn lại những kỷ niệm hạnh phúc trước đây.
Dần dần, cả hai đều say khướt. Tôi tranh thủ lúc anh ta không để ý, lén chụp mấy tấm ảnh khá thân mật rồi gửi cho Từ Tô.
Chẳng bao lâu sau, điện thoại Trương Hạo đổ chuông, anh ta giải thích và xin lỗi rối rít, cuối cùng sau khi cúp máy, anh ta tức gi/ận hỏi tôi đang giở trò gì, tại sao lại làm vậy?
Tôi cười lớn, bảo lúc tôi còn là vợ hợp pháp của anh thì không được chụp vài tấm ảnh thân mật với chồng sao? Suy cho cùng tôi mới là chính thất, cô ta chẳng qua chỉ là kẻ thứ ba, tôi muốn làm vậy để làm cô ta gh/ê t/ởm thì sao nào? Tôi thích đấy.
Anh ta vốn đã uống chút rư/ợu, nay lại bị kích động nên càng dễ nổi nóng. Tôi vội vàng xoa dịu: "Đừng gi/ận, đừng gi/ận, em chỉ đùa thôi mà. Anh đến đây chẳng phải vì muốn ly hôn với em sao? Em ký luôn đây này." Nói rồi tôi rút bút máy ra, đặt bút ký tên mình vào bản thỏa thuận ly hôn đã soạn sẵn từ lâu.
Trương Hạo chộp lấy bản thỏa thuận định đi ngay. Tôi ân cần đặt chìa khóa xe vào tay anh ta: "Đi mau đi, chị họ chắc đang sốt ruột lắm đấy, biết đâu cô ta đang định đến quán bar nào đó tìm mấy cậu trai trẻ để xả hơi thì sao."
Anh ta vừa nghe xong, giày còn chưa xỏ tử tế đã lao vút ra ngoài.
Nửa tiếng sau, tôi nhận được điện thoại của cảnh sát. S/ay rư/ợu lái xe, đầu xe đ/âm vào lan can bên đường, biến dạng nghiêm trọng.
Khi đến b/ệnh viện, bác sĩ yêu cầu tôi ký tên để cấp c/ứu.
Tôi hỏi hy vọng c/ứu sống anh ta còn lớn không?
Bác sĩ nói: "C/ứu được, nhưng di chứng liệt toàn thân là chắc chắn, hoặc khả năng cao sẽ trở thành người thực vật."
Tôi suy nghĩ một lát, vẻ mặt trầm trọng nói: "Chồng tôi là người coi trọng ngoại hình nhất, anh ấy chắc chắn không muốn nhìn thấy cảnh mình bị liệt hoặc trở thành người thực vật. Thay vì sống một cách mê muội, anh ấy chắc chắn muốn ra đi một cách trọn vẹn hơn. Từ bỏ điều trị đi ạ."
Bác sĩ sững người, x/ác nhận lại với tôi nhiều lần.
Tôi vừa ký xong đơn từ chối điều trị thì mẹ Trương Hạo và chị họ Từ Tô cũng tới nơi.
Mẹ anh ta chỉ nhìn đứa con trai đầy m/áu một cái rồi hét lên một tiếng thảm thiết rồi ngất lịm.
Khi biết tôi từ chối điều trị, Từ Tô tìm bác sĩ nói không đồng ý, yêu cầu b/ệnh viện tiếp tục chữa trị.
Bác sĩ nhìn cô ta, hỏi cô ta là gì của b/ệnh nhân?
Từ Tô nói là chị họ, bác sĩ bảo không được, không đủ thân thiết. Vợ anh ta đã ký x/ác nhận từ bỏ, trừ khi cha mẹ b/ệnh nhân đến, yêu cầu trị liệu lại từ đầu.
Từ Tô không còn cách nào, đành phải túc trực bên cạnh mẹ Trương Hạo, lay rồi cấu véo mãi, đợi đến khi cuối cùng cũng làm bà tỉnh lại, chuẩn bị tìm bác sĩ ký tên thì bác sĩ lại nói đã quá muộn, b/ệnh nhân vừa mới qu/a đ/ời.
Tại đám tang của Trương Hạo, tôi dẫn Đồng Đồng đến tiễn anh ta đoạn đường cuối.
Mẹ anh ta thấy tôi bước vào, cứ liên tục m/ắng tôi là kẻ sát nhân, chính tôi đã hại ch*t Trương Hạo.
Chương 10
Chương 6
Chương 13
Chương 25
Chương 7
Chương 8
Chương 16
Chương 11
Bình luận
Bình luận Facebook