Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Cô ta giống như một loài tầm gửi, quấn lấy cánh tay đàn ông.
Lợi dụng họ, để đạt được thứ mình muốn.
Trước kia là nhà họ Lâm, sau đó là nhà họ Chu.
Còn có Trần Phong, và cả những người bạn trai đông đảo sau này của cô ta.
15
Từ chỗ Lâm Hiểu, Trần Phong mới biết được sự thật về việc tráo đổi thân phận của chúng tôi.
Anh ta suy sụp gọi điện cho tôi, không ngừng níu kéo.
Lúc đó tôi đang làm móng, bật loa ngoài, để cô thợ làm móng cùng tôi hóng chuyện.
Loại cực phẩm như thế này, không phải ai cũng có cơ hội gặp được.
Trần Phong thấy tôi mãi không cúp máy, tưởng rằng vẫn còn hy vọng.
Liền không ngừng tuôn ra những lời lẽ hèn mọn.
Hai tiếng sau, bộ móng của tôi hoàn thành.
Những viên kim cương màu hồng khảm trên móng tay, lấp lánh dưới ánh mặt trời.
Tôi nói vào điện thoại:
"Trần Phong, người anh yêu không phải là tôi, cũng chẳng phải Lâm Hiểu. Mà là tiền bạc và địa vị của nhà họ Lâm.
"Ai là thiên kim tiểu thư nhà họ Lâm, anh đều yêu kẻ đó."
"Bạch" một tiếng, tôi cúp điện thoại. Cô thợ làm móng nhìn tôi với ánh mắt đầy tò mò và phấn khích.
Được thôi, chiều nay rảnh rỗi.
Cùng cô ấy chia sẻ đoạn quá khứ cực phẩm này vậy.
16
Những ngày tháng trôi qua thật bình lặng và giản đơn.
Tôi rảnh rỗi quá nên lại đi m/ua thêm mấy căn biệt thự trong khu chung cư mà Trần Phong đã m/ua nhà.
Sau khi mất việc, gia đình anh ta chỉ biết sống dựa vào lương hưu của bố mẹ.
Nghe nói gần đây anh ta đang đ/au đầu vì không biết làm sao để trả n/ợ tiền nhà.
Vừa vào nhóm cư dân, tôi đã thấy căn 1702 đăng tin rao b/án.
"Chủ nhà trực tiếp b/án. Căn hộ tân hôn 200 mét vuông trang trí tinh xảo, giờ chỉ cần 15 triệu là có thể sở hữu."
Ngay lập tức, quản gia nhóm thông báo cấm môi giới trà trộn vào nhóm cư dân.
Thế là anh ta bị kick ra ngoài.
Tôi dùng tài khoản phụ kết bạn với Trần Phong, ra giá 10 triệu.
Thái độ kiên quyết, b/án hay không tùy.
Anh ta do dự hồi lâu, cuối cùng cũng cắn răng b/án.
Dù sao thì.
Không b/án nhà, anh ta lấy đâu ra tiền nữa.
Ngày làm thủ tục.
Tôi khoác lên mình bộ đồ cao cấp lấp lánh, tay xách túi Hermes cá sấu, đi đôi giày cao gót lênh khênh, bước đến phòng đăng ký.
Tháo kính râm, chạm phải ánh mắt ngỡ ngàng của Trần Phong.
Anh ta trừng trừng nhìn tôi: "Cô cố tình đến để s/ỉ nh/ục tôi!"
Nghịch nghịch bộ móng tay đính đ/á, tôi đáp một cách thản nhiên: "Đúng thế.
"Căn nhà này tôi nhìn không thuận mắt, m/ua xong tôi sẽ đ/ập đi xây lại, nếu tâm trạng không tốt, tôi sẽ ra đường tìm đại một người nào đó rồi tặng luôn cho họ."
M/ua lại căn nhà này, không vì lý do gì khác, chỉ là để tự tay ch/ôn vùi quá khứ khiến tôi bị s/ỉ nh/ục.
Nó là vật kỷ niệm cho đoạn tình cảm hèn mọn của tôi.
Cứ nghĩ đến việc Trần Phong từng sống ở đây, tôi lại cảm thấy từng viên gạch, từng viên ngói trong nhà đều đang cười nhạo sự ng/u ngốc ngày trước của mình.
Sau khi bị tôi mỉa mai đến mức không còn mảnh giáp, anh ta bắt đầu "vỡ bình thì đ/ập luôn":
"Mục Tư Tư, cô chẳng qua chỉ là đầu th/ai tốt thôi, nếu cô không phải con gái nhà họ Lâm, liệu cô có còn kiêu ngạo được thế này không?"
Nghĩ đến đây, anh ta như nhớ ra chuyện gì buồn cười lắm, cười khẩy một tiếng.
"Nếu là như vậy, không biết cô sẽ phải mặt dày mày dạn c/ầu x/in tôi đừng rời bỏ cô thế nào đâu."
Tôi nhìn khuôn mặt ngông cuồ/ng tự đắc của anh ta, không hiểu nổi rốt cuộc anh ta đang vui cái gì.
Chắc là đi/ên mất rồi.
Làm gì có nhiều chữ "nếu" đến thế?
Tôi nhìn anh ta với vẻ thương hại, không nỡ nói cho anh ta biết rằng, Lâm Hiểu đã tố cáo việc anh ta ăn chặn tiền hoa hồng khi còn làm giám đốc thương mại.
Tin rằng cảnh sát sẽ sớm tìm đến anh ta thôi.
Còn Lâm Hiểu, cô ta đã sớm bị gã đàn ông trung niên b/éo ú bỏ rơi, giờ đang đ/au đầu vì không biết làm sao để m/ua túi xách mới đây.
Vì lợi ích là trên hết, khi tôi đưa ra một chút tiền mặt không đáng là bao, cô ta đương nhiên sẽ phản bội anh ta.
Nhưng cô ta quên mất rằng, số tiền Trần Phong tham ô, phần lớn đều đã đưa vào túi cô ta rồi.
17
Bước ra khỏi văn phòng giao dịch, bầu trời xanh ngắt, nắng đẹp vô cùng.
Cô thợ làm móng Tiểu Trừng chạy tới khoác tay tôi.
"Chúc mừng chị lại vả mặt tên cặn bã một trận tơi bời! Để chúc mừng, chúng ta đi ăn đại tiệc đi!
"Đi đến nhà hàng phía trước kia kìa!"
Cô ấy reo lên.
Nhìn theo hướng cô ấy chỉ, tôi thấy đó chính là nhà hàng nơi tôi và Trần Phong đính hôn.
Nhớ đến người quản lý thú vị kia, tôi vui vẻ gật đầu.
Tiếng còi hú vang lên, một chiếc xe cảnh sát chạy ngang qua.
Tôi chợt nhớ ra, có một câu tôi quên chưa nói với Trần Phong.
Có tiền quả thực rất vui, có thể khiến những kẻ kh/inh thường mình phải nhận lấy cái t/át đ/au điếng.
Nhưng khi không có tiền, tôi vẫn sẽ là chính mình.
Vẫn sẽ cầm ly cà phê đó, không chút khách khí mà đổ ụp lên đầu anh ta.
Chương 9
Chương 9
Chương 11
Chương 7
Chương 10
Chương 9
Chương 6
Chương 10
Bình luận
Bình luận Facebook