Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi càng cảm nhận rõ điều đó hơn.
“Để em suy nghĩ thêm đã.”
Lục Ngộ cười, “Chịu suy nghĩ rồi sao? Vậy anh cứ coi như em đã đồng ý nhé!”
Tôi mỉm cười, hiếm khi có được một người bạn không bao giờ phản bội mình, tôi rất trân trọng điều đó.
Một giọng trẻ con đột nhiên lọt vào tai tôi.
“Bố ơi, bây giờ chúng ta phải về rồi sao?
“Con không muốn về! Mẹ lại ép con ăn bánh kem, ước nguyện!
“Con không còn là đứa trẻ ba tuổi nữa! Con muốn đón sinh nhật với cô Phiên Phiên! Con c/ầu x/in bố!”
Không xa đó, một cậu bé đang nắm lấy tay Bùi Cận làm nũng, dưới ánh đèn xe, vẫn có thể thấy rõ những giọt nước mắt nơi khóe mắt thằng bé.
Bùi Cận vừa cưng chiều lại vừa bất lực, “Được rồi, chúng ta đợi cô Phiên Phiên…”
“Không qua đó sao?”
Lục Ngộ hỏi tôi.
Tôi lắc đầu, “Đi thôi.”
Chiếc xe lướt qua bên cạnh họ.
Bùi Cận che chở cho Hạo Hạo né sang một bên.
Có lẽ Bùi Cận đã nhận ra xe của Lục Ngộ nên nhìn vào trong xe.
Đúng lúc bốn mắt nhìn nhau.
Tôi quay đi, giống như cách tôi vẫn làm ở công ty.
Anh ấy mỉm cười, như đối xử với mọi người lạ khác.
“Cô Phiên Phiên!”
Trong gương chiếu hậu, đứa con trai quý tử của tôi cuối cùng đã đợi được cô Phiên Phiên của nó, nhiệt tình lao tới.
Lục Ngộ vội vàng bẻ lái cho xe rẽ hướng khác.
Cảnh tượng nhói lòng đó vụt qua rồi biến mất.
Tôi bật cười, “Tôi không yếu đuối đến thế đâu.”
Lục Ngộ: “Ừ, cậu là người kiên cường nhất!”
4
Về đến nhà, nhìn chiếc bánh kem trên bàn, tôi thấy thật mỉa mai.
Tôi ném chiếc bánh vào thùng rác, những món ăn đã dày công chuẩn bị cũng đổ bỏ sạch.
Ngay cả bức tường trang trí không khí mừng sinh nhật cũng bị gỡ bỏ.
Khi thu dọn xong xuôi mọi thứ, đã là hai tiếng sau, ngoài vườn truyền đến tiếng xe.
Bùi Cận và Hạo Hạo đã về.
“Mẹ, con về rồi ạ.”
Thấy tôi trong bếp, thằng bé xoa xoa cái bụng tròn trịa, đảo mắt một vòng rồi lén lút chạy tót lên lầu.
Tôi không gọi nó, chỉ buộc ch/ặt túi rác, chuẩn bị đem đi vứt.
Bùi Cận cởi dở chiếc áo khoác, bước tới cầm lấy túi rác: “Để anh làm cho.”
Túi rác quả thật hơi nặng, tôi buông tay ra.
Trên lầu, Hạo Hạo hé cửa một khe nhỏ, thò đầu ra nhìn, thấy không có ai đuổi theo, thằng bé tinh nghịch lè lưỡi.
Mở máy tính bảng ra, nó than thở với người ở đầu dây bên kia: “Cô Phiên Phiên, cô không biết đâu, vừa nãy nguy hiểm lắm, suýt chút nữa bị mẹ cháu bắt được…”
“Cháu sợ mẹ bắt cháu ăn bánh kem, ăn mì trường thọ lắm!”
“Cháu no lắm rồi! Không ăn thì mẹ sẽ buồn, nhưng ăn vào thì cháu khó chịu lắm…”
“Sao mẹ cứ hay làm mấy việc quê mùa thế nhỉ…”
Tôi cầm quà sinh nhật đi đến, vừa hay nghe thấy những lời đó.
Trong lòng dường như cũng không đ/au đớn như tôi tưởng tượng, tôi đưa tay gõ cửa.
Hạo Hạo như con thỏ bị dọa sợ, vội vàng nhét máy tính bảng vào dưới chăn.
Nó chạy lạch bạch ra, nhưng chỉ chịu mở hé cửa phòng.
“Mẹ, con ở ngoài ăn no lắm rồi ạ!”
Nó nhấn mạnh một cách rất nghiêm túc và ấm ức.
Tôi gật đầu, “Ừ, đây là món đồ chơi con muốn.”
Tôi đưa đồ chơi cho nó, “Chúc mừng sinh nhật con.”
Nó vui vẻ nhận lấy, “Cảm ơn mẹ.”
Tôi lại gật đầu rồi quay lưng bước đi.
Hạo Hạo cầm món đồ chơi, ngẩn người ra một lúc.
Sao cứ cảm thấy hôm nay thiếu thiếu cái gì đó.
Nhưng nó đang bận chia sẻ niềm vui hôm nay với cô Phiên Phiên, cái đầu nhỏ không còn thời gian để ý quá nhiều.
Dù sao thì mẹ vẫn luôn ở đó, chỉ cần quay đầu lại, mẹ sẽ luôn đứng tại chỗ, dịu dàng dõi theo nó.
Ngày hôm đó, tôi thu dọn rất nhiều thứ.
Nhiều chuyện cũng dần thông suốt.
Trở về phòng tắm rửa xong, Bùi Cận đã nằm trên giường đọc sách.
Đáng lẽ tôi muốn ngủ riêng với anh, nhưng anh nói sợ Hạo Hạo nhận ra điều gì đó, không tốt cho sự phát triển của thằng bé.
Ba năm nay, chúng tôi cứ sống như vậy, trong cùng một căn nhà, trên cùng một chiếc giường, cũng coi như bình an vô sự.
Tôi nằm lên giường, anh tự nhiên đặt sách xuống rồi tắt đèn.
Bàn tay to lớn, dày dặn dịu dàng đặt lên eo tôi qua lớp chăn, “Vất vả cho em rồi.”
Anh đang ám chỉ mấy túi “rác” vừa đem đi vứt.
“Quyền nuôi Hạo Hạo cho anh.”
Bàn tay trên eo khựng lại một lúc rồi thu về.
Chẳng bao lâu sau, người đàn ông phía sau đáp một tiếng, “Được.”
Không giữ lại.
Vốn dĩ cũng chẳng có gì để giữ lại.
Tôi nhắm mắt, rõ ràng là rất mệt, nhưng mãi vẫn không ngủ được.
Trời chưa sáng tôi đã dậy.
Tôi bắt đầu thu dọn đồ đạc của mình.
Không biết từ lúc nào Bùi Cận cũng đã dậy.
“Em không cần vội chuyển đi, ly hôn không nhanh như vậy đâu.”
Tôi không ngẩng đầu, “Cũng phải tập thích nghi dần thôi.”
Bùi Cận không nói gì, dựa vào cửa, lặng lẽ uống hết cốc nước.
“Thỏa thuận ly hôn, phân chia tài sản, anh sẽ bảo luật sư liên lạc với em. Em có yêu cầu gì cứ việc đưa ra.”
“Được.”
Lần cuối cùng đưa Hạo Hạo đi học.
“Hạo Hạo, từ mai mẹ sẽ rất bận, bố sẽ tìm bảo mẫu cho con, cô ấy sẽ chăm sóc con, sau này con phải nghe lời cô ấy nhé.”
“Vâng vâng vâng, được ạ, mẹ, con biết rồi!”
Tôi nhìn vào gương chiếu hậu, Hạo Hạo đang ôm máy tính bảng trò chuyện, khóe miệng cong lên, chẳng hề nghe tôi nói gì cả.
Tôi cũng không lên tiếng nữa, chở nó đến tận trường mẫu giáo.
“Mẹ, chiều mẹ đến đón con nhé?”
“Chiều mẹ có việc bận. Tài xế sẽ đến đón con.”
Khóe miệng Hạo Hạo suýt chút nữa không kìm được, đeo cặp sách nhỏ vui vẻ xuống xe.
“Mẹ tạm biệt.”
“Hạo Hạo tạm biệt.”
Quay người lại, Hạo Hạo đã bấm số gọi qua đồng hồ, lại bắt đầu trò chuyện với ai đó.
Trở lại xe, tôi nhìn thấy đoạn chat còn dang dở trên máy tính bảng.
[Cô Phiên Phiên, cháu muốn ăn tối cùng cô, cô chơi game với cháu được không?]
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 6
Chương 8
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook