Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Lại có người nói, tôi đã dùng quyền thế để u/y hi*p an toàn tính mạng của Tư Điềm, Thẩm Hoài An vì bảo vệ cô ta nên mới bị ép buộc phải kết hôn với tôi.
Tôi nghiễm nhiên trở thành một kẻ coi thường pháp luật, quyền lực ngút trời, xoay chuyển cả hệ thống tư pháp trong lòng bàn tay.
Còn họ trở thành cặp tình nhân đơn thuần, vô tội, bị ép buộc chia tay vì quyền thế, còn tôi trở thành tội nhân vạn kiếp bất phục.
Được, được lắm, chơi trò này đúng không?
Muốn giẫm lên tôi để đá/nh bóng tên tuổi, leo lên vị trí cao hơn.
Hổ không phát uy, thực sự coi tôi là Hello Kitty à?
Lạc Lạc tức đến đỏ cả mặt, cô ấy nắm ch/ặt tay, nghiến răng nghiến lợi: "Tôi tức đến mức muốn đ/ấm người, chưa bao giờ thấy kẻ nào mặt dày vô sỉ đến thế."
Tôi hít sâu một hơi, lấy điện thoại ra, gọi cho công ty bảo an nổi tiếng nhất cả nước.
"Alo, ai đó?"
Người nghe điện thoại là một gã đàn ông, giọng điệu lười biếng.
"Tôi muốn thuê mười vệ sĩ, yêu cầu cao trên 1m90, loại một người đá/nh được mười người ấy."
"Được, nhưng giá đắt lắm đấy nhé."
"Tiền bạc không thành vấn đề, nhưng phải nhanh, trong vòng nửa tiếng tôi cần người."
Đầu dây bên kia hình như đang đá/nh mạt chược, nghe tiếng "bộp" một cái, rồi gã thong thả nói: "Cô gái, chúng tôi là công ty chính quy, chuyện vi phạm pháp luật chúng tôi không làm, tiện hỏi cô định đi làm gì không?"
Tôi nghiến răng: "Đi đá/nh gh/en."
"Vãi!"
Giọng nói bên kia lập tức tỉnh táo hẳn.
"Kí/ch th/ích thế, chốt đơn nhé. Nể tình chúng ta hợp tác lần đầu, tôi tặng thêm cho cô một người miễn phí, có muốn lấy loại từng làm lính đá/nh thuê ở nước ngoài không?"
"Lấy!"
Tôi cúp máy, đeo kính râm, quay người bước thẳng ra ngoài.
Lạc Lạc gọi theo sau: "Chị Chu Chu, chị định đi đâu?"
"Đi x/é x/ác người!"
Không bùng n/ổ trong im lặng thì sẽ diệt vo/ng trong im lặng.
Đã chạm đáy rồi, cũng đến lúc phải bật ngược trở lại.
20
Tôi lái xe thẳng đến nơi Tư Điềm đang livestream.
Vừa đỗ xe xong, tôi đã thấy mười một gã vệ sĩ cao to lực lưỡng đang đứng chờ dọc lối đi.
Cái khí thế đó, bảo họ là đặc nhiệm vũ trang tôi cũng tin.
Không hổ danh là công ty niêm yết, làm việc thật hiệu quả.
Một trong số đó bước tới mở cửa xe cho tôi.
Tôi gật đầu với anh ta, sau khi trình bày ngắn gọn yêu cầu của mình, tôi tiến về phía hiện trường livestream. Đôi giày cao gót dưới chân nện xuống mặt đất "cộp cộp" vang dội, chưa bao giờ tôi bước đi với khí thế ngút trời như thế này.
Thảo nào người ta thích ra oai.
Thực sự, rất sướng.
Tư Điềm chắc không ngờ tôi sẽ đến, nhìn thấy tôi, sắc mặt cô ta thay đổi xoành xoạch, chẳng kém gì màn đổi mặt trong kịch Tứ Xuyên.
Cả hiện trường xôn xao.
Theo ra hiệu của tôi, vệ sĩ lập tức giải tán nhân viên.
Có hai gã còn trực tiếp khiêng cả chiếc xe lăn của Tư Điềm sang một bên.
Tôi bước tới trước mặt Tư Điềm, tháo chiếc micro trên cổ áo cô ta xuống, cài lên người mình.
"Chào mọi người, tôi là Lạc Kh/inh Chu, buổi livestream tiếp theo, tôi sẽ là người thực hiện."
Phòng livestream lập tức bùng n/ổ.
Tôi nhìn con số người xem không ngừng tăng lên, nở một nụ cười chuẩn mực.
"Tôi không có ý chiếm dụng tài nguyên công cộng, nhưng về chuyện giữa tôi, chồng tôi và cô Tư Điềm, tôi xin có vài lời phản hồi ngắn gọn."
"Thứ nhất, cuộc hôn nhân giữa tôi và chồng tôi là hợp tình, hợp lý, hợp pháp. Chúng tôi kết hôn thông qua sự gặp mặt chính thức của hai bên gia đình, dưới sự chứng kiến của tất cả người thân bạn bè. Chuyện giữa anh ấy và cô Tư Điềm tôi hoàn toàn không hay biết từ trước, nếu biết, tôi đã không chọn kết hôn với anh ấy."
"Thứ hai, tôi muốn nói với cô Tư Điềm, tôi hiểu cô từng có một mối tình... nồng ch/áy với chồng tôi. Con người đúng là sinh vật có cảm xúc, nhưng chúng ta được gọi là động vật cao cấp là vì chúng ta có tam quan, đạo đức và trách nhiệm xã hội. Hành vi của cô bây giờ, trong xã hội hiện đại, chúng tôi gọi chung là tiểu tam. Tôi tôn trọng thành tựu nghệ thuật của cô, nghệ thuật là cao quý, nhưng đó không phải là tấm màn che cho sự suy đồi đạo đức của cô. Còn về bản tình ca tuyệt đẹp mà cô và chồng tôi gọi là tình yêu, nó càng không nên dùng tiếng gào thét và nỗi đ/au của người khác làm khúc dạo đầu. Tôi cũng từ chối trở thành vật tế cho tình yêu của hai người."
"Thứ ba, về những cư dân mạng vu khống, thậm chí tung tin đồn á/c ý về tôi, mọi người yên tâm, tôi tuyệt đối sẽ không buông tha cho các người đâu, luật sư của tôi sẽ sớm liên lạc với các người."
"Thứ tư, tôi muốn nói với chồng tôi, ông Thẩm, trong thời gian duy trì hôn nhân, tôi tự thấy mình đã làm tròn trách nhiệm của một người vợ. Gia đình hai bên, dù chuyện lớn hay nhỏ đều là tôi đứng ra xử lý. Có thể không hoàn hảo, nhưng tôi đã cố gắng hết sức. Tôi không cho rằng mình sinh ra đã thấp kém hơn anh, phải cam chịu sự phớt lờ của anh, cam chịu việc anh ôm ấp hình bóng người khác trong lòng. Bây giờ là tôi muốn ly hôn, vì vậy, mong anh sớm ký vào đơn, tôi không muốn chúng ta có ngày phải đối đầu trên tòa."
"Cuối cùng, tôi muốn nói, tôi quả thực đã ra tay t/át cô Tư Điềm, nhưng tôi nghĩ, nếu mọi người rơi vào hoàn cảnh của tôi, mọi người cũng sẽ không nhịn được mà ra tay thôi."
Tôi lấy ra một chiếc bút ghi âm.
Đôi mắt Tư Điềm mở to, thét lên một tiếng chói tai, điều khiển xe lăn định lao về phía tôi.
Tôi nhìn cô ta, nhấn nút phát.
Giọng nói của cô ta vang lên rõ mồn một từ bút ghi âm.
Tôi quả thực là "bình hoa di động" trong mắt người khác.
Nhưng không có nghĩa là người gỗ thì không biết gi/ận, không biết đá/nh người.
Trong cơn hoảng lo/ạn, Tư Điềm cùng cả xe lăn lộn nhào xuống khỏi bục.
Hiện trường lập tức hỗn lo/ạn như một nồi cháo.
Tôi đứng dậy, nói lời cuối cùng với phòng livestream: "Đây là tình hình giữa chúng tôi, đây là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng tôi phản hồi về mối qu/an h/ệ này. Sau này, tôi sẽ không đưa ra bất kỳ câu trả lời nào nữa."
Chương 6
Chương 7
Chương 6
Chương 7
Chương 9
Chương 6
Chương 10
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook