Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
09/08/2026 11:13
Tôi cùng chồng mở một nhà hàng, cô em chồng ngày nào cũng dẫn một đám người đến "ủng hộ", nhưng chưa từng trả tiền một lần nào.
Tôi không nhịn được bèn nhắc khéo với chồng, anh ta lập tức nổi cáu:
"Thiến Thiến là em gái ruột của anh, sao em lại nỡ lòng bắt con bé trả tiền chứ? Chu Minh Trạch tôi sao lại cưới phải người vợ nhỏ nhen như em thế này?"
Mẹ chồng cũng chỉ trích tôi:
"Nhà chúng tôi xưa nay vốn hào phóng, cô đừng có mang mấy cái thói x/ấu đo lọ nước mắm đếm củ dưa hành ở dưới quê lên nhà họ Chu này."
"Chúng tôi chưa bao giờ thu tiền của người thân cả!"
Tôi gật đầu, không nói thêm lời nào.
Quay đầu lại, tôi gửi địa chỉ nhà hàng vào nhóm chat gia đình mình, đồng thời tag tất cả mọi người:
"Đây là nhà hàng tôi mở, mọi người rảnh rỗi lúc nào cứ ghé ăn, hoàn toàn miễn phí."
Ngày hôm sau, chồng và mẹ chồng tôi ch*t lặng.
1
"Anh, chị dâu, em dẫn mấy người bạn đá/nh bài mới quen đến ăn cơm đây, mau mang trà nước lên cho chúng em."
Đến giờ ăn tối, giọng nói của Chu Thiến Thiến vang lên đúng giờ từ phía cửa.
Tôi ngẩng đầu nhìn ra.
Chỉ thấy cô ta hớn hở đẩy cửa bước vào quán, theo sau là bảy tám người nữa.
Vừa vào quán, Chu Thiến Thiến đã tự nhiên như ở nhà mình, dẫn đám người đó đi thẳng đến chiếc bàn tròn lớn gần cửa sổ, cười nói chào hỏi mọi người:
"Mọi người cứ tự nhiên ngồi, đừng khách sáo, muốn ăn gì cứ gọi, bữa ăn hôm nay tôi bao tất!"
Thấy Chu Thiến Thiến hào sảng như vậy, đám bạn đá/nh bài của cô ta nhìn nhau, có chút ngại ngùng nói:
"Thiến Thiến à, mọi người mới quen nhau ở sòng mạt chược hôm nay, cô mời chúng tôi ăn thế này có tốn kém quá không?"
Chu Thiến Thiến xua tay, thản nhiên nói:
"Có gì mà tốn kém chứ?"
"Quán này là anh trai tôi mở, cũng giống như quán của chính tôi vậy, các người cứ thoải mái ăn uống, không cần phải tiết kiệm cho tôi đâu."
Nói đoạn, cô ta cầm thực đơn trên bàn lên, chẳng thèm nhìn giá, gọi món với nhân viên phục vụ bên cạnh:
"Cho ba cân tôm hùm loại ngon nhất, bào ngư mỗi người một con, cả món Phật nhảy tường này nữa, lấy hai phần, rồi sắp xếp cho tôi vài món đặc sản đắt tiền nhất của quán."
"Thêm hai chai Mao Đài nữa."
"Nhanh lên nhé, chúng tôi còn chờ ăn xong để đi đá/nh bài tiếp đây."
Sau khi gọi món một cách thuần thục, Chu Thiến Thiến cùng đám bạn cười đùa trò chuyện rôm rả trên bàn ăn.
Nghe tiếng ồn ào bên đó, tôi ngồi ở quầy thu ngân mà cảm thấy mệt mỏi vô cùng.
Đây đã là lần thứ mười bảy trong tháng này Chu Thiến Thiến đến quán.
Lần đầu tiên là vào ngày khai trương đầu tháng.
Cô ta dẫn chồng, mẹ chồng và con cái đến ủng hộ, một gia đình bốn người gọi bảy món, ăn hết hơn tám trăm tệ.
Ăn no uống say xong, cô ta lau miệng, dẫn cả nhà quay lưng bỏ đi, không hề có ý định thanh toán.
Nghĩ đến việc cô ta là em chồng, tôi cũng không nói gì.
Nhưng không ngờ, kể từ đó, ngày nào cô ta cũng đến.
Hôm nay dẫn bạn thân.
Ngày mai dẫn đồng nghiệp.
Ngày kia dẫn hàng xóm láng giềng.
Chỉ trong nửa tháng ngắn ngủi, cô ta đã dẫn tất cả những người quen biết xung quanh mình đến ăn sạch sành sanh.
Hơn nữa lần nào đến cũng gọi rư/ợu ngon món xịn, lần sau lại đắt hơn lần trước.
Thế mà cô ta chưa bao giờ trả một xu.
Không ngờ lần này, cô ta thậm chí còn dẫn cả đám bạn đá/nh bài mới quen hôm nay đến đây.
Chẳng bao lâu sau, những món ăn thượng hạng lần lượt được mang lên.
Tôm hùm, cua lông, Phật nhảy tường bày chật kín bàn tròn, rư/ợu Mao Đài cũng đã được mang lên đủ cả.
Đám bạn đá/nh bài của Chu Thiến Thiến nhìn thấy cảnh tượng này, ai nấy đều nuốt nước miếng, hoàn toàn trút bỏ sự e dè.
Họ vừa ăn uống thỏa thích, vừa không ngớt lời khen ngợi Chu Thiến Thiến:
"Thiến Thiến, cô đúng là hào phóng, mới quen mà đã đối đãi với mọi người tốt như vậy."
"Đúng thế, mời mọi người ăn một bữa mà đã "chơi lớn" thế này, không hổ danh là người nhà có mở quán, tầm vóc đúng là khác biệt."
"Được quen biết cô đúng là vinh hạnh của chúng tôi, sau này cô muốn đá/nh bài cứ gọi chúng tôi, đảm bảo gọi là có mặt."
Chu Thiến Thiến thỏa mãn tận hưởng những lời tung hô của mọi người, giọng điệu cũng ngày càng "lớn" hơn:
"Chỉ là một bữa cơm thôi mà, chuyện nhỏ."
"Sau này các người muốn ăn, tôi có thể dẫn đến đây ăn miễn phí mỗi ngày!"
2
Nghe thấy lời này, nhóm người kia mắt sáng rực lên, ai nấy đều càng ra sức nịnh nọt Chu Thiến Thiến.
Cả bàn người cụng ly, cười nói ồn ào, động tĩnh vô cùng lớn.
Những vị khách đang ăn uống yên tĩnh trong quán nghe thấy tiếng động đều không nhịn được mà nhíu mày liên tục.
Thậm chí có mấy nhóm khách định vào quán, thấy cảnh ồn ào náo nhiệt đó của họ liền quay lưng bỏ đi thẳng.
Việc làm ăn vào khung giờ vàng của nhà hàng cứ thế mà bị cô ta làm cho rối tung rối m/ù.
Hơn chín giờ tối, họ mới cuối cùng ăn no.
Đám bạn đá/nh bài của Chu Thiến Thiến phủi mông đứng dậy, tùy tiện nói lời cảm ơn Chu Thiến Thiến rồi đẩy cửa bỏ đi.
Chu Thiến Thiến cũng theo sau, lúc đi ngang qua quầy thu ngân còn hất cằm với tôi đầy kiêu ngạo:
"Chị dâu, bọn em đi trước đây, lần sau lại đến ủng hộ chị nhé."
Nói xong, cô ta ung dung rời đi.
Tôi nhìn đống nguyên liệu bị bỏ thừa một nửa trên bàn cô ta.
Lại nhìn hóa đơn thanh toán lần này của cô ta, 7782 tệ.
Cộng thêm mười sáu lần tiêu dùng trước đó, tháng này Chu Thiến Thiến đã ăn hết hơn tám mươi nghìn tệ tại quán.
Tôi thở dài thườn thượt, đợi sau khi khách trong quán về hết, tôi tìm Chu Minh Trạch đang kiểm kê hàng hóa trong kho, khẽ lên tiếng:
"Hôm nay Thiến Thiến dẫn bảy tám người bạn đá/nh bài đến, gọi hơn bảy nghìn tệ tiền cơm, không trả một xu nào."
Chu Minh Trạch thậm chí không ngẩng đầu lên, thản nhiên nói:
"Chẳng phải chỉ là một bữa cơm thôi sao? Nó muốn ăn thì cứ để nó ăn đi."
Tôi hít sâu một hơi, cố gắng giữ giọng bình thản:
"Đây đã không còn là chuyện một bữa cơm nữa rồi."
"Tháng này nó đã dẫn người đến quán ăn mười bảy lần, lần nào cũng chọn món đắt tiền mà gọi, nửa tháng ăn hết hơn tám mươi nghìn tệ của quán mà chưa từng thanh toán một xu nào cả."
Chương 7
Chương 7
Chương 6
Chương 9
Chương 7
Chương 11
Chương 7
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook