Chuyến du thuyền nửa tháng sang chảnh chở chó mà không chở tôi, tôi chọn rời bỏ gia đình này (Toàn văn)

Bố mẹ bảo năm nay là năm Cửu Tử Ly Hỏa, tiếp xúc nhiều với nước thì tài vận hanh thông, cuộc đời suôn sẻ.

Vì vậy, tôi dùng tiền học bổng của mình đăng ký một chuyến du thuyền hạng sang gia đình nửa tháng, tổng cộng có năm suất.

Khi đang thu dọn hành lý, mẹ đưa tay ngăn tôi lại: "Hết suất rồi, con đừng đi nữa."

Tôi cười khổ hỏi: "Bố mẹ, còn con, chị và em trai, chẳng phải vừa đủ năm người sao?"

Chị gái ném hành lý sang một bên: "Nếu La Phúc không được đi, thì con cũng không đi nữa."

Em trai nhìn tôi với vẻ gh/ê t/ởm: "La Phúc là chó săn lông vàng, nó thích chơi nước nhất, chị còn định tranh giành với một con chó à?"

Bố lấy ra một trăm tệ đặt vào tay tôi: "La Phúc là chó hỗ trợ tinh thần của chị con, không thể rời xa được, con tự ở nhà chơi vài ngày đi, đừng có lúc nào cũng so đo với chị con."

Mẹ ôm chị gái đang ấm ức, bố dỗ dành em trai đang gi/ận dữ, bốn người một chó chỉ để lại bóng lưng cho tôi.

Chưa đầy vài phút sau, em trai đăng một dòng trạng thái đầy ẩn ý lên mạng xã hội:

【Không có kẻ đáng gh/ét đi cùng thật là sướng~ Đúng là một chuyến đi tuyệt vời.】

Trong căn nhà trống trải, chỉ còn lại mình tôi.

Năm chiếc ghế trong phòng khách là của bố mẹ, của chị, của em trai và của La Phúc.

Mỗi lần ăn cơm tôi đều phải đứng một bên, gắp miếng thức ăn cũng bị chê là chướng mắt.

Bấm vào khung chat, tôi trả lời tin nhắn của giảng viên đang khuyên tôi ra nước ngoài tham gia dự án nghiên c/ứu khoa học bí mật.

Cách ly năm năm, vừa hay không cần phải chướng mắt họ nữa.

1:

Tôi không nhận tờ một trăm tệ đó, mặc kệ nó bay đến bên cạnh túi th!t sấy của La Phúc.

Trong đầu bỗng thoáng qua giọng điệu cưng chiều của chị gái khi ôm La Phúc gọi điện cho bạn học:

"Đúng vậy, La Phúc là cục cưng của cả nhà chúng mình đấy, một túi th!t sấy 200 gram đã hai trăm tệ rồi, đều là th!t bò nhập khẩu từ nước ngoài, mỗi ngày tiền ăn thôi đã mất mấy trăm tệ rồi."

Ánh mắt tôi chuyển sang phải, rơi vào kệ giày ở cửa.

Chật kín toàn là giày Nike AJ và đủ loại giày thể thao của em trai, được xếp ngay ngắn không một hạt bụi.

Giày của bố mẹ và chị gái cũng có tủ giày riêng.

Chỉ duy nhất đôi dép lê của tôi, cùng một đôi giày vải đã mòn cả đế, nằm trơ trọi ở cửa.

Đôi dép lê bị La Phúc cắn nát, chỉ còn lại một nửa.

Vì chuyện này mà đã xảy ra một trận cãi vã lớn.

Nhưng không phải tôi cãi nhau với chị, mà là chị cầm nửa chiếc dép t/át thẳng vào mặt tôi:

"Lâm Hiểu Hoa! Có phải mày cố ý không! Nếu La Phúc ăn phải dép của mày mà bị b/ệnh, tao liều mạng với mày!"

Ôm khuôn mặt đang nóng ran vì bị t/át, tôi giải thích với chị:

"Em đã để dép ở cửa rồi, là lúc chị mở cửa nhận đồ ăn không đóng cửa nên La Phúc mới tha đi, hơn nữa đôi dép này tuy đ/ứt làm hai nhưng có thể ghép lại được, La Phúc chắc không ăn vào đâu--"

Lời chưa nói hết, mẹ đã giơ tay véo mạnh vào phần th!t mềm bên hông tôi:

"Còn dám cãi lại chị con à! Làm sai thì xin lỗi ngay, đừng có nói đông nói tây!"

Em trai cũng làm mặt q/uỷ với tôi: "Chị hai x/ấu hổ quá, đồ nói dối."

Dưới sự áp bức của bố mẹ, tôi cúi đầu xin lỗi chị gái.

Chị còn bắt tôi phải cúi đầu xin lỗi La Phúc.

Tôi đỏ mắt nhìn bố mẹ, họ chẳng nói một lời.

Khoảnh khắc cúi người xuống, tôi nhìn thấy đôi giày vải đã giặt đến bạc màu trên chân mình.

Đó là đôi giày chị gái vô tình m/ua rộng ba năm trước.

Khi mẹ đưa đôi giày cho tôi, giọng điệu đầy vẻ bố thí: "Chân chị con nhỏ quá chỉ có size 36, con đi tạm đi."

Mẹ hoàn toàn không nhận ra rằng, người thấp hơn chị gái một cái đầu như tôi, cỡ chân chỉ có 35.

Nhưng tôi không nói gì cả, vì nếu nói ra, thì sẽ chẳng còn gì nữa.

Thật khó mà tưởng tượng được, trong một gia đình thu nhập hàng triệu tệ mỗi năm, tôi lại sống thảm hại đến thế.

Lý do chỉ đơn giản vì tôi là con thứ, là miếng bánh kẹp ở giữa trong nhà.

Sau khi mẹ sinh tôi ra, chị gái đột nhiên mắc chứng lo âu.

Sợ bố mẹ không cần chị nữa.

Suốt ngày khóc lóc làm lo/ạn.

Vì vậy bố mẹ chỉ có thể cố tình phớt lờ tôi để chứng minh cho chị thấy.

Cho dù có sinh thêm tôi, họ cũng sẽ không chia sẻ dù chỉ một chút cưng chiều dành cho chị.

Sau khi em trai chào đời, bố mẹ bảo tôi phải chăm sóc em nhiều hơn vì em còn nhỏ.

Nhưng chị gái lại không cần phải chăm sóc em trai, thậm chí còn có thể sai bảo em.

Bố mẹ cười đùa, bảo rằng đây là sự áp chế huyết thống.

Nhưng em trai lại chưa bao giờ sợ tôi.

Năm lớp 12 ở nội trú, quần áo tôi giặt phơi ở ban công hai tháng trời không có ai thu hộ giúp tôi.

Tôi nhắc khéo bảo em trai thu hộ quần áo, bố mẹ liền cau mày ngay lập tức:

"Lớn tướng rồi mà đến việc thu quần áo cũng phải nhờ em trai à? Con không có tay có chân sao?!!"

Nghe lời bố mẹ, tôi đành phải để bộ đồng phục mùa hè đã giặt sạch ở nơi thông gió trong phòng.

Đến tháng thứ hai về nhà, tôi tìm thế nào cũng không thấy đâu.

Chị gái thản nhiên nói: "Mày không biết phơi ra ngoài à, để trong nhà mùi hôi rình, tao bị viêm mũi nên bảo em trai vứt đi rồi."

Vì vậy, khi tôi lên sân khấu đại diện cho học sinh xuất sắc lớp 12 phát biểu.

Tôi chỉ có thể đội nắng mặc bộ đồng phục mùa đông, thầy cô và bạn bè bên dưới nhìn với ánh mắt khác lạ, tôi chỉ biết bao biện là do mình bị hàn khí.

Nhưng cuối cùng vẫn vì say nắng và suy dinh dưỡng kinh niên mà ngất xỉu tại chỗ, bị chế giễu suốt một thời gian dài.

Người cầm đầu chế giễu tôi chính là cậu em trai ruột th!t.

Nó vừa vào cấp ba, ôm bụng chỉ vào tôi cười ngặt nghẽo:

"Giữa mùa hè mà mặc đồng phục mùa đông, không hổ danh là chị hai của tôi, đúng là 'hai' (ngốc) thật!"

Rõ ràng là ngày nóng nhất của mùa hè, nhưng tôi lại lạnh đến run bẩy cả người, không biết có phải vì tức gi/ận hay không.

Tôi chỉ có thể dùng giọng r/un r/ẩy hỏi: "Chẳng phải bộ đồng phục mùa hè của chị đã bị em vứt rồi sao?"

Danh sách chương

3 chương
06/08/2026 11:44
0
06/08/2026 11:44
0
09/08/2026 12:16
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu