Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
09/08/2026 12:11
1.
Tôi đã chi cả triệu bạc để m/ua quà mừng thọ cho mẹ bạn trai, vừa bước vào cửa đã bị bắt đi c/ắt tiết gà, nấu ăn cho năm mươi mâm cỗ.
"Con trai tôi thích ăn gà nhất, đến cả c/ắt tiết gà mà cô cũng không biết làm thì sau này chăm sóc con trai tôi kiểu gì?"
"Đến cơm cũng không biết nấu, để con trai tôi phải ăn cơm nguội lạnh, lấy cô về có ích gì?"
Cho dù phải chịu bao nhiêu uất ức ở nhà bạn trai, nhưng vì còn đang m/ù quá/ng trong tình yêu, ngay ngày hôm sau tôi vẫn cùng Tống Kỳ Niên đi đăng ký kết hôn.
Sau khi cưới, tôi thậm chí còn b/án cả công ty của gia đình để lấy vốn cho Tống Kỳ Niên khởi nghiệp, nâng đỡ anh ta trở thành tổng giám đốc của một công ty niêm yết.
Ngay cả khi công ty phá sản sau này, tôi vẫn mặt dày đi v/ay mượ khắp nơi để trả n/ợ cho anh ta.
Khi tôi cầm số tiền cuối cùng gom góp được về nhà, lại tận mắt chứng kiến anh ta đang lên giường với thư ký.
Tôi tìm mẹ Tống để đòi công bằng, bà ta lại cư/ớp lấy tiền rồi đẩy tôi ngã nhào xuống đất:
"Mấy năm rồi vẫn là con gà không biết đẻ trứng, con trai tôi tìm người mới cũng là do cô ép thôi."
Khi tôi ngã xuống đất, m/áu dưới thân chảy không ngừng, tôi c/ầu x/in họ đưa tôi đến b/ệnh viện, nhưng lại bị họ tịch thu điện thoại và nh/ốt trong nhà.
Khi tôi bị những kẻ đòi n/ợ đến tận nhà tạt nước lạnh cho tỉnh lại, Tống Kỳ Niên và mẹ Tống đã cuỗm hết tiền của tôi bỏ trốn ra nước ngoài sống sung sướng.
Tôi bị đám chủ n/ợ ép đến ch*t.
Mở mắt ra lần nữa, Tống Kỳ Niên đang dùng giọng điệu ban ơn cho phép tôi đến nhà anh ta, còn không quên ám chỉ tôi nên tặng thêm quà.
Tôi bật cười: "Được thôi! Nhất định tôi sẽ đích thân chuẩn bị thật nhiều lễ vật cho dì."
Chỉ là không biết "lễ vật" của tôi, họ có chịu nổi hay không.
1.
Những món quà tôi đặc biệt chuẩn bị cho mẹ bạn trai là Lý Xuân Lan, chất đầy gần một nửa phòng khách.
Nhìn thấy những hộp quà in logo thương hiệu nổi tiếng kia, ai nấy đều đổ dồn ánh mắt ngưỡng m/ộ về phía Lý Xuân Lan.
"Vẫn là Kỳ Niên nhà chúng ta có bản lĩnh, tìm được cô bạn gái vừa giàu có lại hào phóng thế này, sau này đúng là có phúc rồi."
"Đúng vậy, quan trọng là cô gái này hiểu chuyện lại hiếu thảo, lần đầu đến nhà đã mang theo bao nhiêu là đồ, nhìn còn chu đáo hơn cả Kỳ Niên nữa."
"Xem ra cuộc sống nhà họ Tống sau này không phải lo chuyện cơm áo gạo tiền rồi."
"Xuân Lan, phải bảo Kỳ Niên nhà bà giữ ch/ặt cục vàng này đấy nhé."
Gương mặt đang tươi cười của Lý Xuân Lan vừa được nhắc tên bỗng chốc lạnh tanh.
Ánh mắt liếc nhìn tôi đầy vẻ chán gh/ét.
"Nhà họ Tống ba đời làm nông, gia phong liêm khiết, con dâu vào cửa phải là người chăm chỉ tháo vát mới được."
"Chỉ biết tiêu tiền hưởng thụ thì dù gia sản có lớn đến đâu cũng sẽ bị phá sạch thôi."
"Hơn nữa con trai tôi có bản lĩnh như vậy, đâu phải là kiểu người sống dựa vào đàn bà."
Nghe thấy những lời này, tôi suýt chút nữa bật cười thành tiếng.
Những người xung quanh lại cười ồ lên, ánh mắt nhìn tôi và Tống Kỳ Niên đầy vẻ hóng hớt.
Tống Kỳ Niên không chịu nổi những ánh mắt kỳ quặc của người khác, mặt đỏ bừng lên.
Vì thế anh ta bất mãn trách móc tôi:
"Hôm nay là ngày vui của mẹ anh, mừng thọ thì cốt ở cái sự may mắn, em nhất định phải làm trò phô trương như vậy để làm bà ấy không vui sao?"
"Hay là em cố ý chuẩn bị nhiều đồ như vậy chỉ để đến nhà anh khoe khoang?"
"Miếu nhà anh nhỏ, không chứa nổi vị Phật lớn như em đâu."
Tống Kỳ Niên là kẻ sĩ diện nhất.
Kiếp trước cũng vậy, những lễ vật tôi cất công chọn lựa tiêu tốn cả triệu bạc, đổi lại chỉ là hết lời chê bai này đến lời phàn nàn khác của họ.
Nhưng rốt cuộc cũng chẳng thấy họ thanh cao đến mức trả lại đồ cho tôi.
Trái lại, ngay tối hôm đó họ đã không nhịn được mà tháo hết quà ra, cất giấu đi vì sợ người khác nhòm ngó.
Vậy mà tôi khi đó lại m/ù quá/ng tin vào lời họ, cứ thế hết lần này đến lần khác xin lỗi.
Lúc này, Tống Kỳ Niên hất cằm, quay mặt đi chỗ khác.
Đây là thói kiêu ngạo thường thấy của anh ta, chỉ đợi tôi dỗ dành.
Tôi cười lạnh trong lòng, nhưng vẫn khẽ kéo tay áo anh ta, nhỏ giọng xin lỗi:
"Ôi, là lỗi của em, cũng không hỏi dì thích gì mà đã tự ý m/ua hết cả."
"Anh nói đúng, mừng thọ cốt ở sự may mắn, quả thật không nên quá phô trương."
Tôi gật đầu đồng tình:
"Vậy hay là em trả lại hết chỗ này nhé?"
2.
Lời tôi vừa dứt, Tống Kỳ Niên lập tức quay đầu nhìn tôi, mặt đầy vẻ không tin nổi.
"Trần Hân Duyệt, em nói cái gì?" anh ta hỏi.
"Em nói là trả lại quà đi."
Vừa lấy điện thoại ra lướt màn hình, tôi vừa gật đầu nói:
"Kỳ Niên, em nghe lời nhất mà, anh đừng gi/ận em nhé."
"Em gọi shipper đến lấy hàng ngay đây."
Tống Kỳ Niên đặt tay lên màn hình của tôi, do dự nói:
"Thật ra không cần trả đâu."
Tống Kỳ Niên và mẹ anh ta giống hệt nhau, bên ngoài thì thanh cao, bên trong lại tham lam, rõ ràng là muốn nhưng cứ phải giả vờ không quan tâm.
Tôi sẽ không bao giờ dâng đồ tận tay cho họ nữa.
Tôi gạt tay anh ta ra, kiên định nói:
"Không được, là do em suy nghĩ chưa thấu đáo, hôm nay là ngày vui của dì, sao em có thể lấy những thứ này để cư/ớp mất hào quang của dì được."
"Hơn nữa," tôi lộ vẻ thẹn thùng,
"Dì chỉ thích những cô gái cần kiệm tiết kiệm, em không thể biến thành kiểu người mà dì gh/ét được!"
Tống Kỳ Niên nhìn tôi rồi lại nhìn Lý Xuân Lan đang sốt ruột, đúng là gậy ông đ/ập lưng ông, nhất thời không biết nói gì cho phải.
Cuối cùng vẫn là Lý Xuân Lan không giữ được bình tĩnh, lao đến trước mặt tôi ngay khi tôi vừa bấm số shipper và cúp máy.
"Không được trả!"
Tôi: "Hả?"
Lý Xuân Lan thở dốc: "Tôi nói là không được trả."
Tôi lộ vẻ khó xử: "Nhưng những thứ này m/ua vội, đều không hợp ý dì, thôi để con trả lại rồi lần sau chuẩn bị kỹ hơn cho dì ạ."
Lý Xuân Lan đảo mắt liên tục, như thể đang nghiêm túc suy nghĩ về lời tôi nói.
Chương 7
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 6
Chương 11
Chương 7
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook