Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Cô ta không đứng vững, ngã ngồi xuống đất.
"Thẩm Gia Ngôn... cô dám đá/nh tôi???"
Tôi ngồi xổm xuống.
"Trước đây vì muốn giữ công việc nên tôi mới nhịn cô, nhưng có phải cô hơi được đằng chân lân đằng đầu rồi không?"
"Cô nói xem, nếu tôi t/át thêm một cái nữa, thì sụn mũi giả của cô sẽ lệch trước, hay là mặt cô sẽ sưng lên trước?"
Giang Nghênh Sơ ôm mặt, hồi lâu không nói được câu nào.
Đúng lúc này, tiếng gõ cửa vang lên.
"Nghênh Sơ, em xong chưa?"
Giang Nghênh Sơ mắt đẫm lệ, mở cửa lao vào lòng Hoắc Thời Dật.
"Thời Dật! Thẩm Gia Ngôn đá/nh em! Anh mau dạy dỗ cô ta giúp em!"
Hoắc Thời Dật nhìn Giang Nghênh Sơ một cái: "Cô... tại sao lại xin nghỉ việc?"
Tôi cứ tưởng anh ta sẽ gây khó dễ, không ngờ câu đầu tiên lại là câu này.
"Không có gì, không muốn làm thì nghỉ thôi."
"Tôi trả lương gấp ba, kỳ nghỉ phép tăng lên một tháng, thế nào? Tuần sau cô quay lại làm việc đi?"
Giang Nghênh Sơ không thể tin nổi: "Hoắc Thời Dật?!!"
Tôi cười: "Không, quay, lại!"
Trong hành lang yên tĩnh vang lên tiếng nhạc chuông điện thoại.
Giang Nghênh Sơ cúp máy, kéo Hoắc Thời Dật đi về phía trước: "Thời Dật, quản lý nói nhị công tử Chu đã đến rồi, chúng ta mau đi thôi."
Đing.
Lệ Trạch: [Anh đến phòng bao đợi em rồi, 302.]
Tôi: [Được, đến ngay đây.]
17
Vừa đến tầng ba.
Nhân viên phục vụ tươi cười đón tiếp.
"Cô Thẩm phải không ạ? Nhị công tử Chu đã đợi cô trong phòng bao rồi, mời đi theo tôi."
Tiệm này gọi người đều dùng phong cách cổ trang thế này sao...?
Nhân viên mở cửa phòng bao cho tôi.
Nụ cười của Giang Nghênh Sơ cứng đờ trên mặt, nghiến răng nghiến lợi.
"Thẩm Gia Ngôn??? Cô đi nhầm phòng rồi! Sao lại là cô?!!"
Chu Lệ Trạch cười bước đến trước mặt tôi, nắm lấy tay tôi.
"Không phải các người nói muốn gặp cô ấy sao? Giới thiệu với mọi người, Thẩm Gia Ngôn, người mà tôi đang theo đuổi."
Hoắc Thời Dật mặt mày u ám, đẩy lưỡi vào má trong.
"Nhị công tử Chu, cậu đùa giỡn chúng tôi à?"
"Không có, Gia Ngôn đúng là người tôi đang theo đuổi, chẳng phải các người nói mời cô ấy tối nay cùng dự tiệc sao?"
Giang Nghênh Sơ lẩm bẩm: "Không thể nào... Thẩm Gia Ngôn làm sao có thể trèo cao được nhà họ Chu..."
Cô ta đột nhiên đứng dậy, chỉ vào tôi gào lên: "Nhị công tử Chu, có phải anh bị cô ta lừa rồi không?! Cô ta là một kẻ l/ừa đ/ảo từ đầu đến chân!"
Vừa dứt lời.
Nụ cười nhạt nhòa của Chu Lệ Trạch biến mất sạch sẽ.
"Cô là cái thứ gì mà dám nói Gia Ngôn như vậy?"
Giang Nghênh Sơ sợ hãi đến run b/ắn người, theo bản năng trốn sau lưng Hoắc Thời Dật.
Hoắc Thời Dật kéo Giang Nghênh Sơ đi về phía cửa.
"Nhị công tử Chu, tối nay nói chuyện không được vui vẻ lắm, nhưng tôi đã thanh toán rồi, các người cứ tự nhiên."
Chu Lệ Trạch cười thản nhiên.
"Kể từ hôm nay, Giang Nghênh Sơ đừng hòng bước chân vào giới giải trí nước ngoài nửa bước!"
Giang Nghênh Sơ quay đầu lại, nước mắt rơi xuống: "Đừng, đừng mà..."
Hoắc Thời Dật khựng lại một chút, kéo Giang Nghênh Sơ đi mất.
Trong phòng bao im lặng hẳn.
Thấy tôi không nói một lời.
Chu Lệ Trạch tiến lên nắm tay tôi: "Gia Ngôn, không muốn ăn ở đây nữa sao? Vậy chúng ta đổi chỗ khác được không? Em đừng im lặng như thế, anh xin em..."
"Chu Lệ Trạch, nhà phá sản? Rolls-Royce? Nhị công tử Chu? Thân phận nào mới là con người thật của anh?"
"Anh, anh giải thích với em!"
Chu Lệ Trạch đuổi theo tôi ra khỏi Thanh Nghiên Các.
"Gia Ngôn! Em nghe anh giải thích đi!"
"Buông tay! Cho tôi chút thời gian, tôi cần bình tĩnh lại."
Tôi vừa bước lên vạch kẻ đường.
Hai luồng đèn pha chói mắt khiến tôi không mở nổi mắt.
Tiếng động cơ chói tai từ xa đến gần.
"Gia Ngôn!!!"
"Trợ lý Thẩm!"
18
Hai giọng nói vang lên bên tai tôi.
Tôi bị một cái bóng đen lao tới đ/è xuống lề đường.
Chu Lệ Trạch che chở cho tôi, cánh tay quẹt phải một tảng đ/á sắc nhọn.
"Gia Ngôn, em sao rồi???"
"Em không sao, để em xem tay anh!"
M/áu đỏ tươi chảy dọc theo cánh tay, Chu Lệ Trạch không hề nhíu mày: "Em không sao là tốt rồi."
Tôi dùng miệng x/é áo phông băng bó tạm cho anh, đỡ anh đứng dậy.
Chiếc xe mất lái kia đã đ/âm vào rào chắn, nắp capo đã bốc ch/áy, những người đứng xem đang hợp sức kéo tài xế ra ngoài.
Khi chiếc xe lao tới, tôi nhớ có hai bóng người lao lên...
Tôi quay đầu nhìn lại.
Hoắc Thời Dật ngồi trên đất ngẩn ngơ, dường như đến cả m/áu chảy trên thái dương cũng không biết.
Vì lý do nhân đạo.
Tôi tiến lên phía trước, đưa tay ra.
"Không sao chứ? Tổng giám đốc Hoắc?"
Hoắc Thời Dật ngẩng đầu, đôi mắt nhanh chóng đỏ hoe.
Đầu ngón tay anh r/un r/ẩy, muốn nắm lấy tay tôi nhưng lại không dám.
Tôi nhìn sang Chu Lệ Trạch: "Có phải anh ta ngã hỏng n/ão rồi không?"
Giọng Hoắc Thời Dật khản đặc: "Gia Ngôn... anh..."
Khoảnh khắc đó, tôi như bị sét đá/nh.
"Anh... anh gọi tôi là gì?"
Sau khi mất trí nhớ, Hoắc Thời Dật chưa bao giờ gọi tôi như vậy, anh ta chỉ gọi tôi lạnh lùng là "Trợ lý Thẩm".
Anh đứng dậy bước về phía tôi một bước: "Gia Ngôn... anh... anh nhớ lại hết rồi."
Tôi lùi lại nửa bước, theo bản năng nắm ch/ặt lòng bàn tay, không biết phải mở lời thế nào.
"Gia Ngôn..."
Hoắc Thời Dật đi tới muốn nắm tay tôi.
Chu Lệ Trạch chắn trước mặt tôi, sắc mặt u ám đ/áng s/ợ.
"Tổng giám đốc Hoắc, anh đang làm cái gì vậy?"
Khung cảnh bế tắc.
Cho đến khi đám đông bên cạnh vang lên tiếng kinh ngạc.
"Đây không phải Giang Nghênh Sơ sao?!!"
"Mau gọi 120!!! Người ngất xỉu rồi!!!"
Chương 8
Chương 7
Chương 7
Chương 14
Chương 7
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook