Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
07/08/2026 03:15
Đám đông im bặt, một lát sau đồng loạt quay sang oán trách Bạch Vi Vi:
"Mày bị đi/ên à?"
"Chỉ vì một câu đùa của mày mà kỳ thi đại học của tao coi như vứt đi sao?"
"Mẹ tao đã đặt tiệc ăn mừng trạng nguyên rồi, giờ về nhà tao biết giải thích thế nào......"
Thấy trong mắt họ không còn chút nuông chiều nào nữa, Bạch Vi Vi cũng hoảng lo/ạn. Cô ta lao đến trước mặt đoàn kiểm tra, kéo khóa cặp sách, thò tay vào móc:
"Chẳng qua chỉ là mấy con búp bê điều khiển từ xa thôi mà, có gì mà phải kiểm tra......"
Giọng cô ta bỗng dưng im bặt, tay như chạm phải thứ gì đó đ/áng s/ợ, vội vàng rút ra.
Chiếc cặp trượt khỏi tay, rơi xuống đất, phát ra tiếng động nặng nề bất thường.
Âm thanh đó rất đanh, hoàn toàn không giống tiếng búp bê vải mềm mại.
Đội trưởng đặc cảnh nhanh nhạy nhận ra điều này, cúi xuống nhặt cặp lên, nhìn vào trong.
Chỉ trong chớp mắt, toàn thân anh ta chấn động. Dù biểu cảm trên mặt không thay đổi nhiều, nhưng gân xanh nổi lên trên thái dương đã tố cáo nỗi k/inh h/oàng trong lòng anh.
Anh hất cằm về phía đội trưởng đội rà phá bom mìn:
"Lão Chu, qua đây chút!"
Đội trưởng Chu tiến lại gần, nhìn thoáng qua, sắc mặt lập tức thay đổi:
"Tất cả đứng yên tại chỗ! Đưa hai tay ra nơi chúng tôi có thể nhìn thấy!"
Các bạn học bị đặc cảnh vây kín, đội rà phá bom mìn tiến lên cẩn thận gỡ cặp sách trên người họ xuống, xếp thành hàng trong khu vực cảnh giới.
Mọi người bị xua lùi lại, họ kiễng chân nhìn vào, không hiểu chuyện gì:
"Có chuyện gì vậy? Sao căng thẳng thế!"
"Đúng đó, Vi Vi, trong cặp cậu rốt cuộc là thứ gì?"
Bạch Vi Vi run như cầy sấy, cả lưng áo ướt đẫm, môi lắp bắp, không thốt nổi một lời.
Thùng chống n/ổ được đẩy tới.
Một nhân viên rà phá bom mìn quỳ nửa người xuống đất, hai tay nâng một vật từ trong cặp Bạch Vi Vi ra.
Những sợi dây điện sơ sài quấn quanh mấy vật hình th/ù giống pháo, góc cạnh rõ ràng, một quả bom tự chế cỡ nhỏ.
Sau đó là quả thứ hai, thứ ba, thứ tư...... từ cặp sách của Chương Tư Kỳ, cặp của Bùi Diệp, từ cả 35 chiếc cặp của cả lớp, lần lượt được lấy ra, cẩn thận đặt vào thùng chống n/ổ.
Xung quanh im phăng phắc. Một lúc lâu sau, có nữ sinh đột nhiên hét lên: "Bom!"
Khoảnh khắc đó như nhấn nút khởi động.
Các bạn học xô đẩy nhau, đi/ên cuồ/ng muốn chạy ra ngoài.
Có người bị xô ngã xuống đất, tay chân bị giẫm đạp mấy lần cũng chẳng màng tới, chỉ biết bò lồm cồm để thoát thân.
Đặc cảnh cầm tấm kính chống n/ổ, quát lớn yêu cầu họ bình tĩnh, không được chạy lo/ạn.
Bùi Diệp nhìn đống cặp sách đang mở miệng trên mặt đất, không biết là vì sốc hay vì sợ mà mặt c/ắt không còn giọt m/áu.
Anh ta đột ngột quay đầu nhìn Bạch Vi Vi:
"Chuyện này là sao? Chẳng phải cái cặp này là quà kỷ niệm thi đại học mà cậu chuẩn bị sao? Chẳng phải cậu nói chỉ là mấy con búp bê phát tiếng kêu điều khiển từ xa thôi sao?"
"Mỗi đứa bọn tao đã bỏ ra 3000, góp 100 ngàn tiền m/ua sắm để mày đưa cho cái gọi là nhà cung cấp cao cấp đó!"
"Đúng rồi." Giọng anh ta càng lúc càng cao:
"Một cái cặp cộng mấy con búp bê, tốn bao nhiêu tiền chứ? Mày lấy số tiền đó đi m/ua bom thật à? Mày muốn hại ch*t tất cả bọn tao sao?"
Bạch Vi Vi mặt trắng bệch, vươn tay định nắm lấy Bùi Diệp nhưng bị hất ra mạnh bạo:
"Không phải, mình thực sự chỉ m/ua cặp và búp bê, mình cũng không biết tại sao lại thành ra thế này?"
"Hơn nữa, hơn nữa......" cô ta lắp bắp giải thích, đột nhiên như nhớ ra điều gì, vội chỉ tay về phía thầy Phùng:
"Hơn nữa là thầy Phùng đi cùng mình, thầy ấy biết mình thực sự chỉ đi m/ua búp bê!"
Đối mặt với ánh mắt c/ầu x/in của cô ta, thầy Phùng lại liên tục lùi lại, vẻ điềm tĩnh thường ngày đã vỡ vụn hoàn toàn.
Thầy ta khua tay lia lịa trước ngựk:
"Tôi...... tôi không biết, tôi chỉ lái xe đưa cô ta đến cổng chợ q/uỷ, cô ta nói đó là xưởng gia công hàng xa xỉ, bình thường không tiếp người ngoài, nên bảo tôi đợi ở cổng chợ!"
Thầy ta vội đến mức mồ hôi chảy ròng ròng, sợ cảnh sát không tin, lúng túng mở camera hành trình:
"Đồng chí cảnh sát, tôi còn khuyên cô ta trong chợ q/uỷ rất hỗn lo/ạn, cô ta cứ khăng khăng nói đồ trong đó rẻ, tôi...... tôi thật sự không biết cô ta vào đó để m/ua bom!"
"Anh xem, dữ liệu vẫn còn đây, tôi luôn ở trên xe, sau đó còn giúp cô ta chở hàng. Anh nói xem, nếu tôi biết là bom, đá/nh ch*t tôi cũng không dám dùng xe mình chở đâu!"
Tôi thầm thấy nực cười. Trong chợ q/uỷ toàn là hàng cũ giá rẻ không rõ nguồn gốc, Bạch Vi Vi thu gần 100 ngàn phí từ cả lớp, nhưng đến búp bê cửa hàng 10 tệ cô ta cũng chẳng nỡ m/ua.
Nhìn thấy nước mắt của mình không còn tác dụng, Bạch Vi Vi cuối cùng cũng sợ hãi. Cô ta quỳ xuống, ôm lấy chân cảnh sát gào khóc:
"Không phải mình, thực sự không phải mình!"
"Mình thừa nhận, mình m/ua búp bê và cặp sách loại dởm ở chợ đen với giá 10 tệ 100 cái, nhưng mình thực sự không hề m/ua bom gì cả, mình...... mình dù có m/ua thật, cũng không thể nào tự mình đeo trên lưng được chứ?"
Cô ta nói từng lời khẩn thiết, trên mặt không còn vẻ cợt nhả thường ngày nữa. Nhưng chẳng còn ai tin cô ta nữa.
Phía đội rà phá bom mìn cuối cùng đã hoàn tất kiểm tra hiện trường.
Đội trưởng Chu thở phào nhẹ nhõm, đứng dậy:
"Sơ bộ x/ác định là vật liệu pháo hoa tự chế, uy lực không lớn, tương đương với pháo hoa thông thường, nhưng vẫn tiềm ẩn rủi ro ch/áy n/ổ cao đối với các đồ vật xung quanh."
Chương 12
Chương 10
10
10
Chương 11
Chương 12
Chương 12
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook