Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Toàn thân tôi cứng đờ, vùng dậy chạy b/án sống b/án ch*t về phía trước.
Hắn nắm lấy chân tôi, kéo ngược lại, rồi cầm lưỡi liềm ch/ém thẳng xuống đôi chân tôi.
Khi tỉnh lại lần nữa, đôi chân tôi đã bị ch/ặt đ/ứt và nhét vào trong một chiếc bình hoa.
Cánh tay phải bị c/ắt c/ụt từ bả vai, tay trái chỉ còn lại nửa bàn tay và ba ngón.
Há miệng chỉ phát ra được những tiếng ú ớ, họ đã c/ắt lưỡi tôi rồi.
Một bên mắt bị chọc m/ù, màng nhĩ cũng bị phá hỏng, tôi phải tập trung hết sức mới nghe được những âm thanh nhỏ nhất.
Cứ như vậy, tôi nghe thấy họ dùng vụ thảm sát gia đình tôi làm trò đùa.
"Con nhỏ đó đúng là được, tiếc thật, chưa chơi được bao lâu đã ch*t, đúng là không chịu nổi nhiệt, ha ha."
"Chẳng phải tại ông sao, lão Hứa, ông lắm trò quá, với cả con đàn bà già kia ông cũng gi*t sớm quá, không thì cũng chơi được chán."
Người đàn ông tên lão Hứa xỉa răng, kh/inh khỉnh nói:
"X/ác nó ông chẳng chơi rồi sao? Có gì thú vị đâu, vẫn là con gái trẻ mới sướng, ha ha ha."
M/áu trong người tôi sôi lên sùng sục, lũ súc vật này!! Súc vật!! Chị cả ch*t rồi! Chị cả vậy mà cũng ch*t rồi!!!
Cả nhà tôi đều bị chúng gi*t sạch!
Tôi há miệng gào thét ch/ửi bới, trút bỏ nỗi c/ăm hờn và lòng th/ù h/ận ngút trời, nhưng tất cả chỉ hóa thành những tiếng ú ớ tan vào trong gió.
Nước mắt chảy theo gò má rơi vào cái miệng trống rỗng, đắng ngắt, thật sự rất đắng.
Họ chỉ vào mặt tôi, cười hì hì hai tiếng: "Con c/âm này còn kêu à, nhìn cái bộ dạng này buồn cười thật."
Tiếp đó, hai cái t/át giáng thẳng vào mặt tôi, trước mắt tối sầm, tôi ngất đi.
Khi tỉnh lại lần nữa, tôi đã bị họ b/án vào gánh xiếc dị nhân.
2
Hoàn h/ồn lại, chiếc đồng hồ báo thức trên tay đã ướt đẫm mồ hôi lạnh và nước mắt của tôi.
Chị cả Lâm Âm từ trong phòng bước ra, vẫy vẫy tay với tôi.
"Vãn Vãn, mau lại đây thử bộ đồ chị mới m/ua cho em năm nay xem nào. Á, sao em lại khóc? Tết nhất thế này mà khóc cái gì."
Tôi hung hăng t/át mình một cái, khóc, khóc, khóc thì có ích gì.
Khóc có c/ứu được cả nhà không?!
Dưới ánh mắt kinh ngạc của chị, tôi lao xuống lầu.
Em trai Lâm Viêm đang lén lút chuẩn bị lấy đồ ăn vặt cạnh kệ hàng, thấy tôi, vẻ hoảng hốt thoáng qua trên mặt.
Thằng bé nhảy cẫng lên chạy về phía tôi, ấp úng:
"Chị, em không lấy gì cả, em chỉ nhìn thôi."
Tôi đẩy nó một cái: "Được rồi, mau lên lầu!"
Tôi phóng như bay đến chỗ cầu d/ao, trực tiếp ngắt toàn bộ điện của cả tòa nhà.
Tôi chỉ có thể đá/nh cược, cược rằng chúng chỉ là tiện tay làm liều, chứ không phải đã nhắm vào nhà tôi.
Chỉ cần nhà tôi không đèn, không ánh sáng, không người, thì tự nhiên chúng sẽ bỏ đi...
Tiếng chương trình Táo quân vui nhộn trên tivi đột ngột im bặt, thay vào đó là những tiếng kêu ngạc nhiên.
"Á, sao lại mất điện rồi? Tết nhất thế này mà còn mất điện à."
"Vợ à, đừng vội, biết đâu chỉ là nhảy cầu d/ao thôi, để anh xuống lầu xem sao."
Ông ngoại gãi đầu, dùng tay vỗ vỗ vào tivi: "Lạ thật, sao cái tivi này lại mất điện rồi."
Em trai Lâm Viêm nhân cơ hội đó nhét mấy gói kẹo vào túi.
Đầu óc tôi vận hành hết tốc lực, nghĩ xem lát nữa bố xuống thì phải ngăn ông kéo cầu d/ao thế nào.
Trực tiếp nói mình trọng sinh? Không, ông ấy không thể tin, cũng chẳng ai tin chuyện vô lý như vậy.
Họ chỉ nghĩ tôi không hiểu chuyện, Tết nhất mà nói lời xui xẻo.
Phải làm sao đây?! Tôi phải làm sao đây?!
Thôi mặc kệ, liều một phen!
Tôi một tay đẩy ông ngoại, một tay kéo Lâm Viêm, sải bước đi lên lầu.
"Vãn Vãn, làm gì thế, dưới lầu cần người trông, không lát nữa có người đi đường ghé qua muốn ăn uống thì sao?"
Tôi phớt lờ câu hỏi của ông ngoại, vừa kéo vừa lôi họ lên lầu.
Vừa lên đến nơi, tôi đụng ngay bố và chị cả đang cầm đèn pin chuẩn bị xuống lầu kiểm tra.
Tôi hít sâu một hơi, nghiêm túc lên tiếng.
"Bố mẹ, con có chuyện cực kỳ cực kỳ quan trọng muốn nói."
Mẹ đeo tạp dề từ trong bếp bước ra, lau tay vào tạp dề, nghi hoặc nhìn tôi.
Tôi lấy đồng hồ ra xem, 20:06, còn bốn phút nữa, hai kẻ đó sẽ đến!
"Chiều nay lúc ngủ con nằm mơ, mơ thấy vài phút nữa sẽ có hai người đến m/ua đồ, hai kẻ đó là tội phạm gi*t người, chúng đã gi*t cả nhà mình."
"Chúng lấy cớ m/ua đồ, đúng dịp giao thừa, mẹ đã giữ chúng lại ăn cơm, kết quả vừa ăn chúng vừa ra tay."
"Trong mơ, cổ bố bị siết g/ãy, ông ngoại bị ch/ém ngang lưng, em trai bị c/ắt cổ, mẹ bị đá/nh thủng một lỗ sau gáy, còn chị... bị hànhz hạz đến ch*t."
Bố vốn đang cười toe toét bỗng thu lại nụ cười, mấy người nhìn nhau đầy hoang mang, chị cả bị dọa cho thở không ra hơi.
Mẹ nghiêm mặt nói:
"Vãn Vãn! Tết nhất nói năng kiểu gì thế? Chỉ là mơ thôi, phỉ phui cái miệng, mau nhổ đi cho xui xẻo đi."
"Được rồi được rồi, bố xuống kiểm tra cầu d/ao đây, mơ với thực là ngược nhau, không sao đâu mà."
Bố cười hì hì xoa đầu tôi, hoàn toàn không để tâm đến những gì tôi nói.
Tôi thở dài, tôi đã đoán trước phần lớn sẽ như thế này.
Mẹ lấy trong túi ra mấy viên kẹo đưa cho ba chị em tôi.
"Đi chơi đi, đừng nghĩ ngợi nhiều."
Tôi siết ch/ặt lòng bàn tay, dang tay chắn ngang lối cầu thang.
"Không ai được xuống! Con không đùa với mọi người đâu!
Hai kẻ đó, một tên trọc đầu, đội mũ len màu nâu, một tên để râu quai nón rậm rạp, cả hai đều mặc áo khoác bông ngắn màu xanh quân đội!"
Chương 9
Chương 8
Chương 21
Chương 7
Chương 9
Chương 8
Chương 9
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook