Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
04/08/2026 19:03
Biểu cảm trên mặt Hứa Chỉ Ngưng cứng đờ.
Nàng ta cắn môi, tiến lên một bước chặn đường tôi.
"Tẩu tẩu, tẩu cầm lấy gia sản cuối cùng của biểu ca rồi bỏ đi như vậy, nửa đêm nằm mơ, lương tâm tẩu không thấy đ/au sao?"
Tôi nghiêm túc suy nghĩ về vấn đề này.
Mười vạn lượng ngân phiếu cộng thêm trang viên suối nước nóng, tối ngủ tôi chỉ có thể cười tỉnh giấc, sao mà đ/au được chứ?
"Ồ, không đ/au." Tôi thành khẩn trả lời.
Hứa Chỉ Ngưng bị tôi làm cho nghẹn họng không nói nên lời, mặt lộ vẻ gi/ận dữ, đưa tay định gi/ật lấy chiếc hộp gỗ trong lòng tôi.
"Tẩu tẩu đã không yêu biểu ca, thì không nên lấy đi đường sống cuối cùng của huynh ấy!"
Tôi lách người sang một bên, tránh né bàn tay nàng ta.
Đây là vốn liếng để tôi nuôi hai đứa nhỏ, sao có thể để nàng ta đụng vào.
Hứa Chỉ Ngưng vồ hụt, chân lảo đảo một cái, thuận thế ngã nhào về phía bậc thang đ/á xanh bên cạnh.
"Á――" Nàng ta kêu lên một tiếng kiều mị.
Một tràng tiếng bước chân dồn dập truyền đến từ phía sau.
Thẩm Nghiễn Từ sải bước đi tới, trên người mang theo hơi lạnh đ/áng s/ợ.
Hứa Chỉ Ngưng mắt sáng lên, tư thế ngã trên đất càng trở nên đáng thương vô cùng.
"Biểu ca, huynh đừng trách tẩu tẩu, là muội tự mình không cẩn thận..."
Lời nàng ta còn chưa dứt, Thẩm Nghiễn Từ đã đi thẳng vượt qua bên cạnh nàng ta.
Thậm chí không hề liếc lấy một cái.
Hắn nắm ch/ặt lấy cổ tay tôi, đá/nh giá tôi từ trên xuống dưới một lượt.
"Có bị thương không?"
Tôi lắc đầu.
Thẩm Nghiễn Từ lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, quay đầu nhìn Hứa Chỉ Ngưng trên mặt đất, nghiêm giọng quát tháo.
"Ai cho phép ngươi đến gần nàng ấy?"
M/áu trên mặt Hứa Chỉ Ngưng rút sạch không còn một giọt.
Nàng ta không thể tin nổi nhìn Thẩm Nghiễn Từ.
"Biểu ca, là tẩu tẩu nàng ấy..."
"C/âm miệng." Thẩm Nghiễn Từ lạnh lùng ngắt lời nàng ta.
"Người đâu, mời biểu cô nương về Tây sương phòng, không có sự cho phép của ta, không được phép bước ra khỏi viện nửa bước."
Mấy bà vú thô kệch lập tức tiến lên, nửa kéo nửa lôi Hứa Chỉ Ngưng đi mất.
Tôi nhìn cảnh này, trong lòng có chút thắc mắc.
Đạn mạc không phải nói hắn yêu biểu muội đến ch*t đi sống lại sao?
【Hiểu gì chứ! Nam chính đây là đang "lạt mềm buộc ch/ặt" đấy!】
【Chắc chắn là sợ bà vợ già nguyên phối phát đi/ên làm tổn thương biểu muội yếu đuối, nên mới vội vàng bảo vệ biểu muội lại thôi.】
【Nam chính vì sự an toàn của biểu muội mà ngay cả làm màu cũng không thèm làm nữa, quá là ngọt ngào!】
Mấy dòng chữ lướt qua trước mắt.
Tôi chợt vỡ lẽ, Thẩm Nghiễn Từ thật sự là dụng tâm khổ sở.
"Nàng không sao chứ?" Thẩm Nghiễn Từ quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt tôi, giọng nói lập tức dịu xuống.
Tôi lắc đầu, rút cổ tay đang bị hắn nắm lấy ra.
Tay Thẩm Nghiễn Từ cứng đờ giữa không trung.
Hắn chậm rãi thu tay lại, chắp sau lưng.
"Ta bảo Trần quản sự đá/nh xe ngựa đưa nàng đi."
Hắn quay mặt đi, không nhìn tôi, "Mấy ngày nay trong thành không yên ổn, nàng đến trang viên rồi thì đừng có ra ngoài nếu không có việc gì."
Tôi gật đầu, ôm hộp lên xe ngựa.
Xe ngựa lắc lư đi ra khỏi cổng thành.
Tôi vén rèm lên, lại thấy Thẩm Nghiễn Từ vẫn đứng ở cửa phủ, dõi theo hướng xe ngựa rời đi.
Xuống xe, nha hoàn đón lấy đưa tôi vào phòng chính.
Vừa vào cửa đã ngửi thấy một mùi chua ngọt nồng nàn.
Trên bàn bày đầy đủ các loại bánh ô mai chua, ô mai muối, mơ chua khô.
"Sao lại nhiều đồ chua thế này?" Tôi hơi ngạc nhiên.
Nha hoàn cung kính trả lời: "Bẩm phu nhân, là chủ quân nửa canh giờ trước cho người phi ngựa gửi đến, nói dạo này người ăn uống không ngon miệng, đặc biệt dặn dò nhà bếp chuẩn bị sẵn ạ."
Tôi nhìn đống ô mai đó, chìm vào suy tư.
Tôi bắt đầu cuộc sống "cá muối" cực kỳ quy luật trong trang viên suối nước nóng.
Mỗi ngày ngủ đến khi tự nhiên tỉnh, ăn vài miếng bánh ô mai để át đi cơn nghén, rồi ra sân sau ngâm chân.
Chỉ là thỉnh thoảng trước mắt sẽ cưỡng ép phát sóng tình hình chiến sự trong phủ cho tôi.
【Nam chính hôm nay lại đến Tây sương phòng thăm biểu muội rồi! Hai người ở trong thư phòng suốt cả một canh giờ!】
【Tổng tài phá sản và đóa bạch liên không rời không bỏ, thiết lập này đỉnh thật.】
【Nữ phụ ở ngoại ô chắc là ngày nào cũng khóc sưng mắt rồi nhỉ, đáng đời.】
Tôi vừa nhét mơ chua vào miệng, vừa thầm phản bác trong lòng.
Tôi không có khóc sưng mắt, tôi chỉ là dạo này nước miếng hơi nhiều thôi.
Phản ứng của song th/ai lớn hơn tôi tưởng tượng.
Tôi thường xuyên đói tỉnh giữa đêm, muốn ăn ngó sen đường quế ở góc phố nam thành.
Nhưng vì không muốn làm phiền nha hoàn, tôi đều nhịn không nói.
Kỳ lạ là, mỗi sáng hôm sau khi tôi đẩy cửa ra, trên bàn luôn bày sẵn một hộp cơm đựng ngó sen đường quế nóng hổi.
Nha hoàn nói là do đầu bếp trong trang viên mới học được.
Tôi đón nhận thiết lập này một cách vô lo.
Chiều hôm đó, tôi đang nằm trên ghế mây ngoài sân phơi nắng.
Hứa Chỉ Ngưng đột nhiên dẫn theo hai nha hoàn, khí thế hung hăng xông vào.
Nàng ta mặc một bộ Thục cẩm lộng lẫy, đầu cài đầy châu báu, không còn vẻ thanh thuần như đóa bạch liên trước kia nữa.
"Tẩu tẩu ở đây sống thoải mái thật đấy." Nàng ta cười lạnh, ánh mắt quét qua dáng người hơi đầy đặn của tôi.
Tôi ngay cả mí mắt cũng không buồn nhấc: "Ừ."
Hứa Chỉ Ngưng đ/ấm vào bông, tức đến mức lồng ngựk phập phồng.
Nàng ta đi đến cạnh bàn đ/á, ánh mắt rơi vào pho tượng Quan Âm bằng bạch ngọc mà tôi thích nhất.
"Biểu ca hiện giờ trong thành vì chuyện thương hội mà sứt đầu mẻ trán, tẩu lại ở đây chơi đùa thứ đồ quý giá thế này."
Nàng ta hừ lạnh một tiếng, gạt pho tượng Quan Âm bạch ngọc rơi xuống đất.
Tiếng "choang" giòn tan vang lên.
Khối bạch ngọc dê b/éo thượng hạng vỡ thành mấy mảnh.
Nàng ta khiêu khích nhìn tôi, chờ tôi nổi gi/ận.
Tôi đổi sang tư thế nằm thoải mái hơn.
"Tuế tuế bình an (năm nào cũng bình an)." Tôi ngáp một cái.
"Lúc đi nhớ quét sạch mảnh vỡ, đừng để đ/âm vào chân người khác."
10
9
Chương 10
Chương 10
Chương 8
Chương 31
Chương 13
Chương 18
Bình luận
Bình luận Facebook