Bí mật kinh thiên động địa Thái hậu tiết lộ trước khi lâm chung (Toàn tập)

“Tĩnh phi, cái con bé này, mặc đẹp hơn cả ai gia, thật không ra làm sao cả.”

Tĩnh Thái phi bật cười thành tiếng.

Đó là lần đầu tiên tôi nghe thấy bà cười thành tiếng.

Không phải kiểu mỉm cười giữ kẽ, kiềm chế, mà là tiếng cười chân thật, sảng khoái.

Cười được một lúc, nước mắt bà rơi xuống.

Tôi không khuyên ngăn.

Chỉ đưa khăn, đứng bên cạnh chờ đợi.

Bà lau nước mắt, hít một hơi thật sâu, xoay người nhìn tôi.

“Đi thôi.” Bà nói, “Hoàng đế vẫn đang đợi.”

Đêm hôm đó, Hoàng đế mở tiệc gia đình tại điện Trường Lạc, không có người ngoài, chỉ có Hoàng đế, Tĩnh Thái phi và tôi.

Hoàng đế ngồi vị trí chủ tọa, Tĩnh Thái phi ngồi phía tay trái ông, tôi đứng một bên hầu hạ.

“Khương Hành, ngồi xuống đi.” Hoàng đế nói.

Tôi sững sờ: “Bệ hạ, nô tỳ đứng là được rồi ạ.”

“Trẫm bảo ngồi xuống.”

Tôi nhìn Tĩnh Thái phi, bà gật đầu.

Lúc này tôi mới ngồi xuống ghế cuối, chỉ dám ngồi nửa phần ghế, lưng thẳng tắp.

Hoàng đế nâng chén rư/ợu, nhìn Tĩnh Thái phi, rồi nhìn tôi.

“Chén rư/ợu này, kính mẫu hậu.” Ông nói, “Không có người, sẽ không có trẫm của ngày hôm nay.”

Tĩnh Thái phi nâng chén trà, khẽ nói: “Kính tỷ tỷ.”

Tôi cũng nâng chén trà trước mặt lên, trong lòng thầm nói một câu:

Kính Thái hậu, kính chính bản thân tôi.

Ngày hôm đó, tôi nhập cung được bảy năm bốn tháng.

Từ một tai tinh bị kế mẫu b/án đi đổi lấy bạc, đến Chưởng sự cô cô của điện Trường Lạc, tôi đã mất trọn vẹn bảy năm.

Trong bảy năm ấy, tôi học được ba điều: im miệng, cúi đầu, cứng cỏi mà bước tiếp.

Im miệng, mới có thể nghe thấy những âm thanh người khác không nghe được.

Cúi đầu, mới có thể nhìn rõ con đường dưới chân mình.

Cứng cỏi mà bước tiếp, mới có thể đi đến lúc trời sáng.

Bây giờ, trời đã sáng rồi.

Ngoài cửa sổ, ánh trăng như nước, đổ xuống mái ngói lưu ly của điện Trường Lạc, tỏa ra một làn ánh sáng thanh khiết.

Tĩnh Thái phi và Hoàng đế đang trò chuyện, giọng rất thấp, thi thoảng lại cười khẽ.

Tôi ngồi ở vị trí cuối cùng, tay cầm chén trà đã nguội lạnh, chợt nhớ lại tiếng lòng của Thái hậu trước lúc ra đi.

Viên mãn.

Phải rồi, viên mãn rồi.

Không chỉ là Thái hậu.

Còn có Tĩnh Thái phi đã chờ đợi suốt ba mươi năm, Hoàng đế đã nhận lại mẹ ruột, và cả tôi nữa.

Từ cái đêm bảy tuổi nghe thấy tiếng lòng của bà Triệu, đến chín tuổi bị cả làng coi là tai tinh, đến mười lăm tuổi bị kế mẫu đưa vào cung đổi lấy hai lạng bạc, cho đến ngày hôm nay được ngồi ở nơi này.

Tất cả những uất ức đã chịu, những giọt nước mắt đã kìm nén, những lời đã nuốt ngược vào trong, đều đáng giá.

Không phải vì đã trở thành Chưởng sự cô cô, không phải vì quen biết Hoàng đế hay Tĩnh Thái phi, mà là vì tôi đã dùng cách của riêng mình, sống sót qua tất cả.

Danh sách chương

3 chương
04/08/2026 18:10
0
04/08/2026 18:10
0
04/08/2026 18:10
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Mới cập nhật

Xem thêm

Vừa nhận giấy ly hôn, chồng cũ đã vội đi thay khóa biệt thự. Tôi mỉm cười nhắc nhở: Anh yêu, anh quên rồi sao, chủ nhân căn biệt thự đó, chưa bao giờ là anh!

Chương 8

18 phút

Bố tặng tôi căn hộ làm của hồi môn, nhà chồng đòi sang tên cho em chồng, tôi từ chối thì chồng đổi khóa cửa, tôi bình thản rút sổ đỏ ra: Khu chung cư này là công ty nhà tôi

Chương 11

20 phút

Ngày ly hôn, mẹ chồng cũ giục tôi cút đi, tôi không nói gì, chỉ gọi công ty chuyển nhà đến tháo sạch ba chiếc điều hòa, lúc đó bà ta mới nhớ ra căn nhà này là do bố mẹ tôi mua đứt

Chương 10

23 phút

Hôn lễ vừa kết thúc, mẹ chồng đã cuỗm sạch tiền mừng rồi ép tôi đi thanh toán, tôi liền ném tờ kết quả khám bệnh ra, cả nhà họ lập tức tái mặt!

Chương 9

25 phút

Chăm sóc bà hàng xóm neo đơn suốt 12 năm, di vật bà để lại khiến họ hàng đỏ mắt vì ghen tị

Chương 15

28 phút

Chồng gửi trăm triệu mỗi tháng nhưng không bao giờ về, tôi tận hưởng sự tự do cho đến khi bức ảnh trong ngăn kéo khiến tôi sụp đổ

Chương 22

33 phút

Con gái cứ đòi ngủ cùng, chồng đành ra phòng khách ngủ tạm, 2 giờ sáng tôi ra ngoài uống nước thì nghe anh gọi điện: "Nếu không phải vì chuyện 5 năm trước, thì đời nào tôi cưới cô ta?"

Chương 22

42 phút

Em trai kết hôn, em dâu mang bầu 8 tháng không chịu xuống xe, nhất quyết đòi tôi sang tên căn nhà ở trung tâm thành phố cho cô ta. Mẹ tôi lập tức tuyên bố: Hủy hôn, nhà của con gái tôi, không ai được phép cướp!

Chương 14

50 phút
Bình luận
Báo chương xấu