Tạm biệt Thẩm Tiện An, tôi đã yêu người khác (Phần kết hoàn chỉnh)

“Đủ rồi! Đủ rồi!”

Quả nhiên!

Đàn ông qua 25 tuổi thì 35 tuổi cũng chỉ vậy thôi.

Không thể mang Thẩm Tiện An ra so sánh với Tư Dã được, hoàn toàn là sự áp đảo về đẳng cấp.

Thẩm Tiện An đúng là kiểu “thận hư” trong truyền thuyết.

Chưa đầy hai phút, thật không biết anh ta làm cách nào để thỏa mãn cô nữ sinh đại học kia.

Nghỉ ngơi một lát, tôi tắm rửa xong, trần như nhộng nằm cùng Tư Dã, tay nắm tay trò chuyện không đầu không cuối.

“Lần đầu mà giỏi thế.” Tôi khen ngợi.

Vành tai cậu ấy đỏ ửng: “Bọn em có được đào tạo, em cũng xem phim để học theo.”

Tôi cảm thán:

“Đàn ông các cậu đúng là học mấy chuyện này nhanh thật.”

Tôi tiện miệng hỏi thêm một câu:

“Cậu làm nghề gì?”

“Em mới học năm nhất đại học.”

Tôi quên mất mình vẫn còn đang kh/ỏa th/ân, đứng bật dậy.

Đôi mắt trợn tròn như cái chuông đồng.

Á! Làm rồi, làm thật rồi.

Cậu nói với tôi cậu là nam sinh đại học thuần khiết cơ mà.

Đây chẳng phải là ép tôi phạm tội sao.

Tư Dã vội vàng giải thích:

“Chị ơi, em 19 rồi, làm được mà.”

“Bà nội em bị b/ệnh, hai bà cháu nương tựa vào nhau, bà ấy đang ở viện điều dưỡng, em rất cần số tiền này.”

Dần dần, tôi biết được hoàn cảnh gia đình của cậu ấy qua lời kể.

Người cha c/ờ b/ạc, người mẹ tái giá, bà nội tám mươi tuổi ốm đ/au, một cậu trai đầy tổn thương.

Được rồi, không thể không đồng cảm.

Con người ta đến lúc này, rất dễ nảy sinh tình cảm sâu đậm.

Tôi kể cho cậu ấy nghe chuyện chồng mình ngoại tình mười lần, còn nuôi một nữ sinh đại học bên ngoài.

Cậu ấy an ủi tôi:

“Chị ơi, đừng buồn.”

“Sau này em làm tiểu tam cho chị.”

Đúng là biết tính toán thật đấy...

Nghiêng đầu nhìn khuôn mặt này của cậu ấy, tôi...

Ờ, thực ra cũng không phải là không được.

Với lại tôi cũng đâu có thiếu chút tiền đó.

Trò chuyện hồi lâu, cậu ấy ôm tôi ngủ thiếp đi.

Khi tỉnh lại lần nữa đã là tám giờ sáng.

Chúng tôi lại làm thêm hai lần nữa.

Quần quật đến tận mười một giờ trưa.

Khi cuộc gọi của Cam Cam tới, Tư Dã vừa mới rời khỏi người tôi.

“Hê hê, hài lòng chứ, chị em mình đủ nghĩa khí chưa nào.”

Giọng tôi khản đặc.

Khó khăn ậm ừ một tiếng.

“Gia đình Tư Dã khá tệ, không chỉ sạch sẽ mà người còn đẹp trai, có thể ở bên cậu một thời gian để vơi bớt nỗi cô đơn.”

Cam Cam cúp điện thoại.

Tư Dã 19 tuổi trở thành tiểu tam tôi nuôi bên ngoài.

Trước khi rời đi, tôi kết bạn WeChat với cậu ấy.

Lại chuyển cho cậu ấy một trăm nghìn.

Còn ghi chú là “quà tặng vô điều kiện”.

Đôi mắt Tư Dã đỏ hoe như một chú chó nhỏ đáng yêu, không còn vẻ bất cần như đêm qua.

“Chị ơi, nhiều quá, đêm qua chị Cam đã chuyển cho em năm mươi nghìn rồi.”

Tôi quay đầu, vứt lại một câu:

“Cầm lấy mà tiêu.”

Đóng cửa rồi bỏ đi.

5、

Cho dù Thẩm Tiện An không đồng ý ly hôn, nhưng cuộc hôn nhân này đến nay đã không còn bất cứ lý do gì để tồn tại.

Tôi bỏ ra số tiền lớn tìm luật sư hàng đầu.

Nhà cửa, xe cộ, cổ phần, tiền bạc, con cái, tôi đều muốn tất.

Vừa gặp luật sư xong trở về nhà, ngay cửa tôi đụng phải Thẩm Tiện An, kẻ cũng vừa qua đêm không về như tôi.

Anh ta ngạc nhiên:

“Hôm nay sao lại là bảo mẫu đón con tan học?”

Toàn thân đ/au nhức, tôi lười đôi co, đáp bừa:

“Có chút việc.”

Anh ta lải nhải không dứt:

“Cô chỉ là một bà nội trợ thì có việc gì cơ chứ, chăm sóc con cái mới là nhiệm vụ chính của cô.”

“Đi làm đẹp hay m/ua sắm tôi đều không quản cô, nhưng mà...”

Thẩm Tiện An không nhận ra sự mất kiên nhẫn trong mắt tôi, lấy ra bó hoa và sợi dây chuyền đã chuẩn bị sẵn trong xe.

“Vợ à, dù anh có chơi bời bên ngoài thế nào thì người anh yêu nhất vẫn là em.”

“Để anh đeo cho em.”

Đúng là t/ởm lợm đến tận cùng.

Gh/ê t/ởm hết chỗ nói!

Tôi thầm m/ắng một câu trong lòng.

Khi Thẩm Tiện An đeo dây chuyền cho tôi, ánh mắt anh ta đột nhiên trở nên u ám.

Giọng nói cũng trở nên gắt gỏng hơn vài phần.

“Vết hôn trên cổ cô là sao?”

Ch*t rồi.

Quên mất chuyện này.

Đêm qua cậu em trai không biết chừng mực, tôi lấy điện thoại ra xem mới thấy vết hôn rõ mồn một trên cổ mình.

Thẩm Tiện An siết ch/ặt cánh tay tôi đ/au điếng.

“Cô có phải giấu tôi ngoại tình với thằng khác rồi không?” Mắt anh ta đỏ ngầu.

Cứ như thể giây tiếp theo, chỉ cần tôi gật đầu thừa nhận.

Anh ta sẽ nổi trận lôi đình.

Nhìn xem! Chuyện này rơi vào đầu mình, anh ta liền cuống lên.

Tôi cười:

“Đêm qua đi chơi với Cam Cam, chơi trò mạo hiểm, cô ấy hôn đấy.”

Không còn cách nào, đôi khi bạn thân chính là người dùng để đỡ đạn.

Tay Thẩm Tiện An lúc này mới buông ra.

Trong mắt tuy vẫn còn nghi ngờ, nhưng cơn gi/ận đã vơi đi rõ rệt.

“Cô bạn thân của cô cũng thật là, lại đưa cô đến cái nơi như thế.”

Buổi tối, Thẩm Tiện An vừa định đụng vào người tôi thì điện thoại lại gọi tới.

Anh ta lộ vẻ lo lắng, lập tức mặc quần áo rồi bỏ đi.

Đúng vậy, cô nữ sinh đại học có ngoại hình giống tôi mà anh ta nuôi bên ngoài đã mang th/ai.

Được ba tháng rồi.

Thậm chí Thẩm Tiện An còn định để cô ta sinh đứa bé ra.

Liên tiếp mấy ngày, anh ta không về nhà.

Ngược lại, Tư Dã đêm nào cũng leo cửa sổ.

Cậu em trai quá cuốn hút, tôi thật sự không thể kiềm chế nổi.

Ngủ một lần với ngủ một trăm lần cũng chẳng khác gì nhau.

Ai mà chẳng thích cơ thể trẻ trung.

Chỉ có thể nói Thẩm Tiện An về không đúng lúc, hoặc có lẽ là do tôi và Tư Dã quá chìm đắm.

Đến mức hoàn toàn không nghe thấy tiếng động gì.

Khi Thẩm Tiện An xông vào phòng, Tư Dã đang cắn tai tôi, hỏi tôi có thích cậu ấy không.

Lời âu yếm trên giường đều là giả.

Tôi lờ đờ ánh mắt:

“Thích.”

Lời vừa dứt, giọng nói gi/ận dữ của Thẩm Tiện An vang lên từ phía sau:

“Hứa Noãn! Sao cô có thể ngủ với người đàn ông khác.”

Danh sách chương

5 chương
04/08/2026 16:13
0
04/08/2026 16:13
0
04/08/2026 16:12
0
04/08/2026 16:12
0
04/08/2026 16:12
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Mới cập nhật

Xem thêm

Chị chồng khóc lóc vu tôi trộm 11 vạn tiền mặt gửi mẹ, chồng ép tôi sao kê ngân hàng để tự chứng minh trong sạch, cho đến khi con gái 7 tuổi chạy vào hét lớn: Cô ơi, trong túi cô có nhiều tiền đỏ lắm

Chương 14

8 phút

Ly hôn xong tôi về nhà mẹ đẻ, chưa đầy một tháng, câu nói của mẹ khiến tôi không bao giờ quay lại đó nữa

Chương 12

16 phút

Tôi chăm sóc mẹ liệt giường bảy năm, hai căn nhà giải tỏa lại không có phần tôi: Khi bà nhập viện lần nữa gọi cho tôi, tôi chỉ hỏi một câu: Anh trai tôi đâu?

Chương 10

19 phút

Mùng hai Tết, mẹ chồng cấm tôi và con gái ngồi ăn cơm, tôi lén đưa con ra quán, mùng bốn chồng gọi điện: Mẹ anh sắp phẫu thuật, em mau đưa anh 42 vạn, thiếu một xu cũng không được

Chương 12

21 phút

Tôi ngày càng chán ghét mẹ mình: 68 tuổi không lương hưu, không tiết kiệm, ở nhà tôi còn lén gửi 1600 tệ tôi cho hàng tháng cho em trai, tôi bảo: "Vậy bà sang nhà nó mà ở", bà liền bật khóc

Chương 12

24 phút

Ngày thứ 10 ở cữ, tôi lén ăn hết hộp sầu riêng, chồng tát tôi một cái: Mẹ tôi hầu hạ cô đã đủ mệt rồi, cô còn tham ăn thế sao

Chương 7

27 phút

Bố chồng sống cùng mười năm, đem 1,8 tỷ tiền đền bù cho em chồng, chồng khuyên tôi đừng chấp nhặt, tôi cười đồng ý, tối đó tôi bày một bàn tiệc, khiến cả nhà họ ê chề bẽ mặt trước bàn dân thiên hạ.

Chương 8

29 phút

Chồng gặp tai nạn nằm viện, tôi bưng bát canh đến thì nghe anh thì thầm với vợ cũ: 'Vẫn là em hiểu anh nhất'

Chương 15

30 phút
Bình luận
Báo chương xấu