Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
04/08/2026 21:59
"Chúc mừng em." Anh nói.
Giọng rất khẽ.
Chỉ nói cho riêng mình tôi nghe.
Tôi nhìn anh.
Viền ly thủy tinh phản chiếu ánh đèn, cũng phản chiếu đôi mắt anh.
Nửa năm qua--
Người ban đầu nói "Cô ta không phải em gái tôi", người sau đó gửi bốn chữ "Cố gắng thi cử", người có ánh mắt như muốn gi*t người trong vụ thư nặc danh, người mang sữa nóng cho tôi trước ngày thi, người đợi tôi trước m/ộ bà ngoại, người đắp áo khoác lên người tôi.
Cánh cửa sổ đóng kín bấy lâu trong lòng tôi, đã bị người ta đẩy mở ra một khe hở.
Ánh nắng lọt vào.
Rất ấm áp.
"Thẩm Đình." Tôi nói.
"Hửm?"
"Cảm ơn anh."
Bàn tay cầm ly rư/ợu của anh khựng lại.
Sau đó anh quay tầm mắt đi chỗ khác.
Yết hầu khẽ chuyển động.
"Đừng khách sáo." Anh nói, "Em là em gái anh mà."
Lần này ba chữ đó, so với câu nói nửa năm trước, giọng điệu đã hoàn toàn khác biệt.
Tôi cúi đầu mỉm cười.
Không nói thêm gì nữa.
Ăn cơm xong, tôi đứng trước cửa sổ tầng hai.
Cảnh đêm của thành phố trải dài dưới chân.
Muôn nhà đèn sáng.
Nửa năm trước, tôi xách một cái túi dệt đứng trước ngôi nhà này, ý niệm duy nhất là: Ăn no, đỗ cao học, rồi rời đi.
Bây giờ--
Cao học đã đỗ.
Cơm đã ăn no.
Nhưng chuyện rời đi này...
Tôi đưa tay sờ lên đỉnh đầu--nơi mà hôm đó anh đã đặt tay lên.
Hình như vẫn còn sót lại một chút hơi ấm.
Thôi vậy.
Cứ chuẩn bị cho vòng phỏng vấn trước đã.
Những chuyện khác, sau này hẵng tính.
Trăng ngoài cửa sổ rất tròn.
Bà ngoại.
Con làm được rồi.
Bà có nhìn thấy không?
【Hết】
Chương 7
Chương 7
Chương 6
Chương 7
Chương 6
Chương 8
Chương 7
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook