Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Ứng dụng bản đồ hiển thị đi bộ mất bốn tiếng mười tám phút.
Tôi hít một hơi thật sâu, sải bước chân.
Đi đến cây số thứ ba, dạ dày tôi lại bắt đầu đ/au.
Đi đến cây số thứ bảy, tôi bắt đầu nghi ngờ nhân sinh.
Đi đến cây số thứ mười lăm, tôi dựa vào thùng rác bên đường nôn khan một hồi, bà thím đi ngang qua tưởng tôi s/ay rư/ợu, gh/ê t/ởm lách đi chỗ khác.
Đi đến cây số thứ hai mươi, con đường bắt đầu rộng ra.
Hàng cây hai bên đường đã biến thành những cây phong lá đỏ được c/ắt tỉa gọn gàng.
Mặt đường từ nhựa đường thông thường chuyển thành đ/á granite xám.
Sau đó tôi nhìn thấy cánh cổng đó.
Cánh cổng đồng cao ba mét.
Trên trụ cổng có hai con sư tử đ/á, trong miệng ngậm đèn, ánh sáng vàng ấm áp hắt lên những bậc thang bằng đ/á cẩm thạch trước cửa.
Bên trong cổng là một con đường thẳng tắp, hai bên trồng đầy cây bạch quả, lá rụng vàng óng trải kín cả lối đi.
Cuối con đường--
Biệt thự đơn lập năm tầng.
Đèn đuốc sáng trưng.
Lộng lẫy huy hoàng.
Tôi nhấn chuông cửa.
Giọng quản gia lão Chu vang lên từ thiết bị liên lạc: Ai đó?
Tôi: Là con, Tần Lạc.
Im lặng ba giây.
Cửa mở.
Tôi lê tấm thân gần như kiệt sức, đi qua con đường dài hơn một trăm mét.
Lướt qua ba chiếc xe đỗ bên đường-- một chiếc Maybach, một chiếc Bentley, một chiếc Porsche Cayenne.
Đẩy cửa chính biệt thự.
Đèn chùm pha lê ở tiền sảnh sáng đến mức làm mắt tôi hoa lên.
Giữa phòng khách, mẹ tôi, Tống Lam, đang mặc chiếc áo choàng ngủ bằng lụa tơ tằm, cuộn mình trên ghế sofa xem tivi.
Trong lòng bà, con mèo Ragdoll Niên Cao đang thưởng thức một đĩa--
Tôi ghé sát vào nhìn một cái.
Cá hồi nhập khẩu.
Loại dùng làm sashimi.
Mẹ tôi ngẩng đầu nhìn tôi một cái, ánh mắt bình thản: Về rồi à? Báo cáo kiểm điểm viết xong chưa?
Tôi nhìn miếng cá hồi hồng hào trong đĩa của con mèo.
Rồi cúi đầu nhìn chiếc áo phông đẫm mồ hôi bốc mùi và đôi giày thể thao gần như đã mòn đế của mình.
Tôi cười.
Cười đến mức gan ruột r/un r/ẩy.
Mẹ tôi nhíu mày: Con cười cái gì?
Tôi chỉ vào Niên Cao: Mẹ, đĩa cá hồi kia của nó bao nhiêu tiền?
Mẹ tôi khựng lại một chút: Cá hồi loại sashimi, bốn trăm mấy một cân, sao thế?
Tôi nói: Không sao, chỉ là muốn x/ác nhận một chút-- ngân sách một bữa ăn của mèo nhà mình, bằng một phần ba phí sinh hoạt một tháng của con.
Biểu cảm của mẹ tôi không hề có chút d/ao động: Đó là Niên Cao, nó đâu có ăn bám.
Tôi: ...
Được.
Tôi quay người lên lầu.
Cục tức hôm nay, tôi nhịn.
Nhưng Tần Lạc này, sớm muộn gì cũng có ngày, sẽ cho hai vị phụ huynh này biết--
Thế nào là nghệ thuật tiêu tiền.
【Chương 2】
Chuyện phải kể từ bốn năm trước.
Kỳ nghỉ hè năm thi đại học xong, bố gọi tôi vào thư phòng.
Thư phòng của ông nằm ở tầng ba biệt thự, diện tích còn lớn hơn cả tầng ký túc xá đại học của tôi.
Giá sách gỗ đỏ cao từ sàn đến trần, trên đó bày toàn những cuốn sách ông chẳng bao giờ đọc.
Ông ngồi sau bàn làm việc, trước mặt đặt một tập tài liệu đã in sẵn.
Ông đẩy về phía tôi: Ký tên.
Tôi cúi đầu nhìn.
Tiêu đề: Thỏa thuận giáo dục chống ăn bám gia tộc họ Tần (bản thử nghiệm).
Tôi cứ tưởng ông đang đùa.
Nhưng biểu cảm của bố cho tôi biết, ông còn nghiêm túc hơn cả báo cáo tài chính cuối năm.
Thỏa thuận dài mười hai trang, các điều khoản dày đặc, thậm chí còn có cả trách nhiệm vi phạm hợp đồng và điều khoản trọng tài.
Tôi lật đến trang ba, thấy một điều: Bên B (tức Tần Lạc) phí sinh hoạt hàng tháng tối đa là một ngàn năm trăm nhân dân tệ, phần vượt quá cần phải nộp đơn xin trước, tiêu dùng riêng mà không được phê duyệt coi như vi phạm hợp đồng, Bên A có quyền đơn phương đóng băng tất cả các tài khoản liên quan dưới tên Bên B.
Tôi ngẩng đầu: Bố, bố thuê luật sư soạn thảo à?
Ông cầm tách trà nhấp một ngụm: Ừ, đối tác của văn phòng luật Kim Thành đích thân ra tay, tám mươi ngàn tệ phí luật sư.
Tám mươi ngàn tệ thuê luật sư viết một thỏa thuận hạn chế con trai tiêu tiền.
Khoảnh khắc đó, tôi hiểu sâu sắc thế nào là-- tiền của người giàu, là để cho người khác tiêu.
Con không ký. Tôi đẩy tài liệu trả lại.
Bố đặt tách trà xuống, nhìn tôi, giọng bình thản: Không ký cũng được. Ngày mai con dọn ra ngoài, sau này mọi chi phí tự lo. Tiền thuê nhà, học phí, phí sinh hoạt, không cho một xu.
Lúc đó tôi vừa thi đại học xong, mười tám tuổi, không việc làm, không tiền tiết kiệm, số dư trong thẻ ngân hàng là tiền tiêu vặt mẹ cho tháng trước-- ba trăm tệ.
Ba trăm tệ ở thành phố này, thuê một cái giường cũng không đủ.
Tôi đã ký.
Từ ngày đó, cuộc đời tôi bước vào chế độ khó (hard mode).
--
Bạn tưởng thế là hết rồi sao?
Không.
Thỏa thuận này còn có điều khoản phụ.
Điều khoản phụ thứ bảy: Bên B không được tiết lộ tình trạng tài sản gia đình của Bên A cho bất kỳ bên thứ ba nào, người vi phạm coi như vi phạm nghiêm trọng, Bên A có quyền thu hồi tất cả tài sản đã tặng cho Bên B.
Dịch sang tiếng người: Không được nói cho người khác biết bố con giàu.
Thế nên suốt bốn năm đại học, các bạn cùng phòng đều tưởng nhà tôi mở tiệm tạp hóa.
Chu Khải từng góp hai trăm tệ để mời tôi đi ăn đồ nướng vào ngày sinh nhật, vì cậu ấy thấy tôi "điều kiện gia đình không tốt, bình thường quá tiết kiệm".
Ăn xong bữa đồ nướng đó về ký túc xá, tôi nằm trên giường nhìn trần nhà suốt cả tiếng đồng hồ.
Ngày đó tôi đăng một dòng trạng thái lên mạng xã hội: Đời là kịch.
Sau đó xóa ngay lập tức, vì tôi sợ bố nhìn thấy sẽ nghĩ tôi đang ám chỉ gì đó.
--
Trở lại hiện tại.
Tôi từ chuyến đi bộ hai mươi cây số đó trở về biệt thự, tắm rửa xong, nằm trên giường.
Cơ thể vẫn còn đ/au âm ỉ, dạ dày như chiếc giẻ lau bị người ta vắt kiệt.
Điện thoại rung.
Là tin nhắn WeChat bố gửi đến.
Tần Hồng: Báo cáo kiểm điểm nộp vào thư phòng bố trước mười hai giờ trưa mai, ba ngàn chữ, viết tay.
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình.
Viết tay.
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 6
Chương 7
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook