Cha mẹ sợ tôi hư hỏng nên gửi về quê học tập, nào ngờ họ lại hối hận (Toàn văn)

Mẹ tôi khóc không thành tiếng, bà nắm ch/ặt lấy cổ tay tôi:

"Nuôi Nuôi, mẹ sai rồi, lúc đó mẹ cứ tưởng con không muốn ở nhà ông nội nên mới tìm cớ, mẹ không ngờ rằng..."

Tôi hất tay bà ra:

"Mẹ đã nghĩ đến tất cả, chỉ là chưa từng nghĩ đến con. Mẹ muốn con phải chịu lại những khổ cực mà bố mẹ từng trải qua ở nông thôn. Mẹ muốn tống khứ con về nông thôn để bố mẹ được tự do."

"Nhưng con đã bao giờ trói buộc bố mẹ chưa? Bố mẹ đi du lịch, đi tiệc tùng, con có bao giờ khóc lóc hay làm lo/ạn không? Bảo mẫu chăm con đến ba tuổi, con đã bắt đầu tự lo cho bản thân mình rồi. Ánh mắt của mẹ đã bao giờ dừng lại trên người con chưa?"

"Nuôi Nuôi..." Mẹ tôi lau mặt.

"Chúng ta sai rồi, nhưng dù thế nào đi nữa, chúng ta vẫn là bố mẹ của con. Bố mẹ rất yêu con, chúng ta nỗ lực như vậy chẳng phải cũng là vì con sao? Bây giờ con nghỉ việc đi, bố mẹ sẽ giao công ty cho con, nhà mình không thiếu tiền, chúng ta..."

Tôi ngắt lời bà, lạnh lùng nói: "Cảm ơn bà Ôn, con không cần, cũng không thèm."

27

Dứt lời, tôi quay người, mở cửa xe, khởi động máy rồi lái xe lướt qua họ.

Trong gương chiếu hậu, họ dìu đỡ nhau, đuổi theo xe mấy bước.

Miệng họ mấp máy, không biết đang nói điều gì.

Sau này, tôi kết hôn và sinh con gái. Khi làm mẹ, tôi càng thấu hiểu rõ hơn sự lạnh lùng của mẹ tôi năm xưa và thái độ thờ ơ của bố đối với tôi.

Năm con gái tôi mười hai tuổi, tôi nhận được một cuộc điện thoại từ viện dưỡng lão:

"Cô có phải là con gái của bà Ôn Uyển Đình không? Sức khỏe bà cụ dạo này không tốt, bà ấy cứ gọi tên cô mãi, bà ấy muốn nói chuyện với cô..."

"Nuôi Nuôi, là mẹ đây, mẹ nhớ con lắm. Con có thể... đến thăm mẹ được không? Mẹ già rồi, con vẫn chưa định tha thứ cho mẹ sao?"

Tôi không chút do dự: "Tôi rất bận, không có thời gian. Tôi sẽ gửi cho bà một khoản tiền."

Cúp điện thoại, nước mắt tôi giàn giụa.

Tôi nhớ lại bản thân nhỏ bé năm nào, dùng điện thoại của ông nội gọi cho mẹ, khao khát bà sẽ nói: "Nuôi Nuôi đừng sợ, mẹ đến đón con đây, mẹ đến ngay đây."

Thế nhưng bà đã không đến, còn bảo tôi đang nói dối.

Bây giờ, chẳng lẽ chỉ vì bà đã già mà tôi phải tha thứ cho bà sao?

Tôi nhìn hai vết s/ẹo trên ngón tay, chặn số điện thoại của viện dưỡng lão.

Mười ngón tay liền tim, nhưng tổn thương từ người thân mới là chí mạng.

Có những vết thương, dù đã đóng vảy, nhưng chạm vào vẫn đ/au thấu tâm can.

Danh sách chương

3 chương
04/08/2026 20:56
0
04/08/2026 20:56
0
04/08/2026 20:56
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Mới cập nhật

Xem thêm

Đỗ đại học Bắc Kinh bị em kế ghen ghét, cha ruột nhẫn tâm phế đôi chân tôi!

Chương 6

14 phút

Sau khi thừa kế mười tám con chó già của bà ngoại, tôi trở nên giàu có (Toàn văn)

Chương 7

21 phút

Ngày cưới mẹ chồng làm nhục, tôi ném khăn voan hủy hôn: Kết cục trọn vẹn

Chương 7

23 phút

Để tránh hiềm nghi, mẹ nhường trái tim tôi cho con gái của tiểu tam

Chương 6

24 phút

Nửa năm sau khi hôn phu vào lò hỏa táng, tôi chặn được anh ấy lúc vừa tái sinh tại trung tâm chăm sóc sau sinh

Chương 7

26 phút

Chồng tôi và thanh mai trúc mã âm mưu sát hại tôi, sau khi tôi giả chết, anh ta khóc lóc thảm thiết (Toàn văn)

Chương 7

27 phút

Em trai dùng tên tôi đặt 12 bàn tiệc cưới, tôi thẳng tay tống nó vào đồn cảnh sát và cái kết

Chương 7

29 phút

Bạn trai gửi tin nhắn tiên tri cướp vị trí của tôi cho bạn thân, trọng sinh xong tôi tự tay thiết kế 'tương lai trọn vẹn' cho họ

Chương 6

31 phút
Bình luận
Báo chương xấu