Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
05/08/2026 00:35
Trịnh Nghệ Nhu và ba người nhà họ Chu còn chưa kịp hiểu ý tôi là gì thì đã bị các chú cảnh sát phá cửa ập vào kh/ống ch/ế.
Ba người nhà họ Chu nước mắt nước mũi giàn giụa, liên tục kêu oan.
"Chúng ta là người một nhà mà."
"Chúng tôi chỉ đùa một chút thôi, làm sao chúng tôi có thể làm hại bà ấy được?"
"Mẹ, mẹ nói một câu đi, con là con rể của mẹ, con rể cũng như con trai, mẹ không thể không quản con được."
"Tất cả những chuyện này đều là lỗi của Trịnh Nghệ Nhu, không liên quan gì đến nhà họ Chu chúng tôi cả."
Tôi cố gắng kiềm chế sự buồn cười, lắc đầu.
"Chẳng phải chính các người nói sao? Con gái lấy chồng như bát nước hắt đi, Trịnh Nghệ Nhu sớm đã là người nhà họ Chu rồi, sao lại không liên quan đến các người được?"
Mười tám:
Ba người nhà họ Chu gào thét kêu oan, nhưng Trịnh Nghệ Nhu thì không đơn giản như vậy, nó trừng mắt nhìn tôi.
"Bà cố tình."
"Bà chưa bao giờ tha thứ cho tôi, bà gọi tôi về nhà chỉ là để hànhz hạz tôi, đợi tôi ra tay để gọi cảnh sát đến bắt tôi đúng không?"
"Cố Lệ Trân, bà thật đ/ộc á/c."
Tôi không phản bác lời của Trịnh Nghệ Nhu, vì những gì nó nói vốn dĩ là sự thật.
Từ lúc đưa nó về nhà đến nay, tôi luôn đề phòng nó. Tôi không chỉ bắt nó thử đ/ộc, mà còn lắp đầy camera giám sát trong nhà, chỉ cần phát hiện đồ ăn có vấn đề, tôi sẽ lấy cớ không ngon mà đổ hết lên người Trịnh Nghệ Nhu.
Còn những lúc nó trốn trong phòng giúp việc gọi điện thoại, tôi cũng nghe thấy rõ mồn một.
Vì thế tôi đã nhờ người tin cẩn giúp tôi theo dõi camera để báo cảnh sát, chỉ đợi nó hành động.
Đáng tiếc, dù Trịnh Nghệ Nhu nói là sự thật thì cũng vô ích, nó không có bằng chứng chứng minh lời mình nói, nên nhanh chóng cùng ba người nhà họ Chu bị cảnh sát áp giải đi.
Bốn người bọn họ đứng trước mặt tôi thì tỏ ra rất hung hăng.
Nhưng vừa vào phòng thẩm vấn là khai sạch sành sanh, kể hết kế hoạch và những việc á/c mình đã làm.
Rất nhanh sau đó.
Chúng bị truy tố với các tội danh như đột nhập gia cư trái phép, b/ắt c/óc có vũ khí, âm mưu gi*t người... Tôi không rành luật, nhưng tôi biết, tình trạng này phải ngồi tù không ít năm.
Ngày tòa tuyên án.
Trịnh Nghệ Nhu nhìn tôi bằng ánh mắt như muốn phun lửa.
"Cố Lệ Trân, bà đợi đấy."
"Đợi tôi ra ngoài, tôi nhất định sẽ không tha cho bà, dù ch*t tôi cũng không tha cho bà."
Tôi tin lời Trịnh Nghệ Nhu, nhưng không hề lo lắng chút nào.
Vì tôi đã làm thủ tục di cư, đợi phiên tòa kết thúc là tôi sẽ rời đi.
Dù sao tôi cũng biết ngoại ngữ, lại có tiền, sang nước nào sống cũng thế thôi.
Tôi tốt bụng nói cho Trịnh Nghệ Nhu biết kế hoạch này.
Trịnh Nghệ Nhu tức đến không nói nên lời, chỉ biết gào thét, rồi bị áp giải đi ngay trước mắt tôi, chính thức biến mất khỏi thế giới của tôi...
Còn tôi, cũng đã thực sự được tái sinh.
【Hết】
Chương 8
Chương 8
Chương 6
Chương 10
Chương 7
Chương 7
Chương 9
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook