Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
“Vậy thì tốt.” An Kỳ che miệng cười.
“Em còn tưởng chị định cho chúng ta leo cây chứ.”
“Anh Chu Diên nói rồi, bữa cơm tối nay toàn là những nhân vật có m/áu mặt, chị mặc thế này thì không được đâu.”
Cô ta nhìn từ trên xuống dưới chiếc áo phông đã giặt đến bạc màu của tôi, đáy mắt thoáng hiện tia mỉa mai.
Chu Diên nhìn theo ánh mắt của cô ta, lông mày nhíu ch/ặt lại, như thể vừa nhìn thấy thứ gì đó bẩn thỉu.
“Em đi thay bộ đồ nào cho ra h/ồn vào, đừng làm mất mặt anh.”
Anh ta rút từ ví ra một tấm thẻ, ném lên bàn.
“Mật khẩu là ngày sinh của An Kỳ, sáu chữ số. Xuống trung tâm thương mại dưới lầu m/ua đại một bộ đi, nhanh lên.”
Tôi nhìn tấm thẻ ngân hàng đó, cảm thấy dạ dày cuộn lên từng đợt.
Tám năm rồi.
Anh ta ngay cả ngày sinh của tôi còn không nhớ nổi, vậy mà lại lấy ngày sinh của An Kỳ làm mật khẩu thẻ ngân hàng luôn mang theo bên người.
Tôi đẩy tấm thẻ về phía anh ta, giọng không một chút gợn sóng.
“Không cần đâu, tôi có đồ để mặc.”
Chu Diên hừ lạnh một tiếng: “Tùy em. Nửa tiếng nữa tập trung dưới lầu, đừng có lề mề.”
Nói xong, anh ta ôm lấy An Kỳ, quay người bỏ đi.
Ngay khoảnh khắc cánh cửa đóng lại, tôi chạy ra ban công, gọi điện cho b/ệnh viện.
“Bác sĩ, tôi là Lâm Vãn, tình hình bà tôi thế nào rồi?”
Ở đầu dây bên kia, giọng bác sĩ vô cùng lo lắng.
“Nhịp tim b/ệnh nhân cứ giảm liên tục! Các chỉ số đều rất nguy kịch!”
“Cô còn bao lâu nữa mới tới? Người nhà không tới nữa thì chúng tôi chỉ có thể…”
Bữa tiệc được tổ chức tại câu lạc bộ tư nhân sang trọng nhất thành phố.
Trong phòng VIP dát vàng dát bạc, đèn chùm pha lê khiến người ta hoa mắt.
An Kỳ mặc bộ lễ phục cao cấp mà Chu Diên m/ua cho cô ta, tựa như một con công kiêu ngạo.
Tôi ngồi ở góc khuất nhất, trước mặt chỉ để một ly nước lọc.
Giáo sư là một ông lão tóc bạc trắng, đeo kính gọng vàng.
Nhìn bản dịch An Kỳ đưa qua, ông liên tục gật đầu.
“Cổ thư này thâm thúy khó hiểu, cháu có thể dịch chính x/ác đến thế này, quả thực rất hiếm có.”
Giáo sư đẩy đẩy gọng kính.
“Không hổ danh là nhân tài do Chu Diên tiến cử.”
An Kỳ che miệng cười duyên: “Giáo sư quá khen rồi ạ, đây đều là công sức cháu thức trắng mấy đêm liền tra c/ứu tài liệu mới dịch xong đấy ạ.”
Cô ta mặt không đỏ, tim không đ/ập, ngang nhiên chiếm đoạt thành quả lao động của tôi làm của riêng.
Nói xong, cô ta còn làm bộ dụi dụi mắt đầy khoa trương, dẫn đến một hồi an ủi đầy xót xa từ Chu Diên.
“An Kỳ nhà chúng tôi vốn dĩ rất chăm chỉ, vì bản dịch này mà người g/ầy đi cả một vòng.”
Chu Diên phụ họa bên cạnh, ánh mắt đầy cưng chiều.
Giáo sư mỉm cười hài lòng, đột nhiên chỉ vào một chỗ trên bản thảo hỏi:
“Tuy nhiên, từ này trong Hán ngữ cổ có ba cách giải nghĩa, tại sao cháu lại chọn cách ít phổ biến nhất?”
Cả căn phòng đột nhiên im bặt.
Nụ cười trên mặt An Kỳ cứng đờ, cầu c/ứu nhìn về phía Chu Diên.
Chu Diên dưới gầm bàn đ/á mạnh vào chân tôi một cái.
Tôi đ/au đến hít một hơi lạnh, ngẩng đầu lên, chạm phải ánh mắt cảnh cáo của anh ta.
An Kỳ như vớ được cọc, lập tức đ/á quả bóng sang cho tôi.
“Chị ơi! Chẳng phải chị nói chị cũng từng đọc qua cổ thư này sao? Chị mau nói cho giáo sư biết kiến giải của chị đi ạ!”
Tất cả mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía tôi.
Tôi vô cảm đứng dậy, giọng không lớn, nhưng truyền rõ ràng vào tai từng người.
“Vì ngữ cảnh đoạn trước nhắc đến việc tế lễ.”
“Từ này ở đây dùng như động từ, đặc biệt chỉ một nghi thức nào đó khi tế lễ, nên tôi đã chọn cách giải nghĩa ít phổ biến nhất.”
Lời tôi vừa dứt, mắt giáo sư lập tức sáng rực, ông phấn khích vỗ đùi một cái.
“Nói hay lắm! Tuyệt quá! Cô bé, nền tảng cơ bản của cháu còn vững hơn cả mấy nghiên c/ứu sinh tiến sĩ mà tôi đang hướng dẫn đấy! Cháu tên là gì?”
Sắc mặt An Kỳ lập tức tái mét, cô ta vội vàng cư/ớp lời, giọng cao lên tám độ.
“Đúng vậy đúng vậy! Lúc đó cháu cũng nghĩ thế đấy ạ!”
“Chỉ là… chỉ là vừa rồi hồi hộp quá nên không diễn đạt rõ ràng.”
Cô ta thân thiết khoác tay tôi, cười vô cùng chân thành.
“Dù sao chị ấy cũng là trợ lý của cháu mà, bình thường chị ấy giúp cháu sắp xếp tài liệu không ít, chúng cháu thường xuyên thảo luận cùng nhau lắm.”
Một câu nói nhẹ bẫng, đã hạ thấp tôi từ người có công trở thành trợ lý của cô ta.
Chu Diên lập tức nâng ly rư/ợu lên, chặn tầm mắt dò xét của giáo sư, cười không ra cười để hòa giải.
“Giáo sư, ly này con kính người. Luận văn tốt nghiệp của An Kỳ, sau này còn phải nhờ người quan tâm giúp đỡ nhiều ạ.”
Hai người nâng ly chén chú chén anh, không khí trong phòng lại trở nên sôi nổi.
Không ai còn liếc nhìn tôi thêm lần nào nữa.
Đúng lúc này, chiếc điện thoại trong túi tôi rung lên đi/ên cuồ/ng.
Trên màn hình nhảy lên hai chữ: B/ệnh viện.
Tim tôi thắt lại, bắt máy.
Phía bên kia truyền đến giọng y tá gấp gáp: “Người nhà tới ngay đi! B/ệnh nhân không xong rồi! Tim ngừng đ/ập rồi!”
Ầm!
Tôi đứng phắt dậy, chiếc ghế m/a sát với sàn nhà tạo ra âm thanh chói tai.
Mọi người trong phòng đều dừng động tác, kinh ngạc nhìn tôi.
“Sao thế?” Chu Diên sầm mặt xuống.
“Bà tôi không xong rồi, tôi phải đi ngay.”
Tôi chộp lấy túi xách, quay người định lao ra ngoài.
Chu Diên túm ch/ặt lấy cổ tay tôi, lực đạo mạnh đến kinh người.
“Em đi/ên à?” Anh ta hạ thấp giọng, nghiến răng nghiến lợi.
“Không thấy giáo sư vẫn còn ở đây sao? Bây giờ em đi, là muốn công khai t/át vào mặt anh đấy à!”
Tôi gắng sức giãy giụa, hốc mắt lập tức đỏ hoe, giọng nói r/un r/ẩy.
“Buông ra! Đó là mạng của bà tôi!”
“Anh đã nói rồi, bên b/ệnh viện có chuyên gia!” Chu Diên nắm ch/ặt lấy tôi, không chịu buông tay.
“Bà em cũng gần chín mươi rồi, đây là hỉ tang! Em có thể hiểu chuyện một chút được không!”
Chương 8
Chương 8
Chương 6
Chương 10
Chương 7
Chương 7
Chương 9
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook