Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
05/08/2026 00:16
Ở phía bên kia.
Sau khi xong xuôi buổi tiệc, Thẩm Du Du ở trong nông trại tức gi/ận đ/ập phá bàn ghế.
"Thẩm Vi ch*t ti/ệt!"
"Rõ ràng là nó đã chuẩn bị từ trước, cố tình đào hố lừa mình!"
"Mười sáu vạn đấy!"
"Đây là mười sáu vạn đấy!"
"Số tiền này đều bị nó lấy sạch, trong đó còn có cả nguyên liệu năm bàn mà mình phải tự bỏ tiền túi ra nữa!"
"Chẳng khác nào mình làm không công cho nó, lại còn phải đưa tiền cho nó, dựa vào cái gì cơ chứ!"
Thấy cháu gái tức gi/ận như vậy.
Bà nội cũng hùa theo gào thét:
"Tao đã bảo rồi, con ranh đê tiện này đúng là loại sói mắt trắng nuôi không lớn, chúng ta đối xử tốt với nó như vậy, mà lúc quan trọng nó lại đ/âm sau lưng chúng ta, đúng là không phải con người!"
Bà ta nói những lời này mà mặt không đỏ, tim không đ/ập.
Bác trai chột dạ nói:
"Chúng ta đã bao giờ đối xử tốt với nó đâu nhỉ?"
"Bố! Sao bố lại nói đỡ cho nó?" Thẩm Du Du trừng mắt nhìn bố mình: "Bố không phải bị con ranh đó quyến rũ rồi đấy chứ?"
"Nếu không phải tại bố đồng ý nhận đơn hàng này, lại còn bày mưu cho con lấy hàng kém chất lượng thay thế, thì sao con lại rơi vào cảnh khốn cùng thế này?"
Bác trai đỏ mặt quát:
"Con nhóc ch*t ti/ệt này, bố là bác nó đấy, con đừng có nói bậy!"
Thẩm Du Du không quan tâm, gào lên với ông ta:
"Con không cần biết, số tiền này bố phải đền cho con!"
"Được rồi, đừng làm lo/ạn nữa!" Ông nội đứng dậy nói: "Số tiền đó nó không được phép lấy!"
Thẩm Du Du nhìn ông nội hỏi:
"Nhưng tiền đã bị nó lấy đi rồi mà."
Ông nội sầm mặt quát:
"Nó lấy rồi thì mày không biết đòi lại à?"
Thẩm Du Du nhíu mày:
"Nhưng nó có chịu đưa không?"
"Không đưa cũng phải đưa!" Trong ánh mắt ông nội lóe lên tia tàn đ/ộc: "Chúng ta đông người thế này, chẳng lẽ còn sợ một con nhóc thối tha?"
Thẩm Du Du hỏi:
"Cư/ớp trắng trợn ạ?"
Ông nội gật đầu, thâm đ/ộc nói:
"Dù sao giờ nguy cơ đã được giải trừ, chúng ta cũng không cần cầu cạnh nó nữa, có x/é rá/ch mặt với nó cũng chẳng sao!"
8
Đêm khuya.
Ngôi làng nhỏ rất yên tĩnh, mẹ con tôi đang ngủ say.
Thẩm Du Du dẫn theo ông bà nội, bác trai bác gái xông đến nhà tôi, đạp cửa ầm ầm:
"Thẩm Vi, con ranh đê tiện kia, dám lấy tiền của tao, mày dám nhổ răng hổ à, muốn ch*t hả, mở cửa ra cho tao! Mở cửa!"
Tôi bị tiếng gọi này làm cho bừng tỉnh.
Mẹ tôi cũng tỉnh dậy.
Bà hỏi:
"Chuyện gì thế Vi Vi? Hôm nay con lại xảy ra mâu thuẫn với nhà họ à?"
Tôi cầm điện thoại lên:
"Mẹ, mẹ đừng quan tâm, cứ ngủ tiếp đi."
Mẹ tôi thở dài:
"Sao mẹ có thể không quan tâm được?"
Bà đứng dậy đi về phía phòng khách.
Tôi gọi điện cho người tới giúp, thì phát hiện mẹ đã rời đi.
Vội vàng chạy ra ngăn bà lại:
"Mẹ, mẹ đừng mở cửa."
Mẹ quay đầu nhìn tôi:
"Có hiểu lầm gì thì nói rõ ra là được."
Tôi gào lên:
"Mẹ không hiểu đâu, họ vốn dĩ không nói lý lẽ, mẹ sống nửa đời người rồi, chẳng lẽ còn không hiểu rõ nhân phẩm của họ sao?"
Tay mẹ tôi dừng lại trên chốt cửa, nhưng bà vẫn mở ra:
"Ngẩng đầu không thấy cúi đầu thấy, dù sao cũng phải nói lý lẽ chứ."
Nhìn bà kéo chốt, tôi tức đến suýt ch*t.
Khoảnh khắc cửa vừa mở, một bàn chân to lớn trực tiếp đạp mẹ tôi ngã xuống đất.
Thẩm Du Du đạp mẹ tôi một cú, miệng ch/ửi bới:
"Đệch, còn chịu mở cửa cơ à, tao còn tưởng hai mẹ con mày định trốn trong đó làm rùa rụt cổ chứ!"
Nhìn mẹ bị họ đạp ngã, tôi tức đến mức phổi như muốn n/ổ tung.
"Thẩm Du Du, sao mày dám? Bà ấy là bác dâu mày đấy!"
"Bác dâu thì tính là cái gì?"
Thẩm Du Du hung hăng, lạnh lùng nhìn tôi:
"Tao không chỉ đá/nh mẹ mày, mà còn đá/nh cả mày nữa!"
Bác trai bác gái, ông bà nội cũng theo đó bước vào.
Bác gái túm lấy cổ áo mẹ tôi, kéo bà từ dưới đất lên:
"Được lắm đồ già không ch*t, con gái mày lấy đi của nhà tao mười sáu vạn, chắc chắn là có mày đứng sau bày mưu tính kế!"
Chát chát chát.
Bác gái không chút nương tay, mười mấy cái t/át giáng mạnh vào mặt mẹ tôi.
Bà nội sầm mặt:
"đá/nh hay lắm, cả nhà cái lũ mặt dày không biết x/ấu hổ, đá/nh cho ch*t luôn đi!"
Mẹ tôi mới phẫu thuật xong, không chịu nổi những hànhz hạz này.
Tôi tức gi/ận lao tới.
Nhưng lại bị ông nội và Thẩm Du Du chặn lại.
"Đồ đê tiện, đưa mười sáu vạn ra đây, nếu không hôm nay tao không tha cho mày!"
Tôi gầm lên:
"Các người buông mẹ tôi ra trước đã!"
Thẩm Du Du đắc ý:
"Trừ khi mày đồng ý đưa tiền ra ngay bây giờ, nếu không đừng hòng tao thả người."
"À đúng rồi, mẹ mày mới phẫu thuật xong, không chịu nổi hànhz hạz thế này đâu nhỉ?"
"Mày còn không mau lấy tiền ra?"
Tôi thật sự hết cách, chỉ có thể gật đầu:
"Được, tôi đưa, tôi đưa cho các người là được chứ gì, thả người ra, thả người ra đi!"
Cứ ngỡ như vậy Thẩm Du Du sẽ buông tha cho hai mẹ con tôi, nhưng nó đắc ý bước đến trước mặt tôi:
"Đồ đê tiện, giờ mới biết c/ầu x/in à? Biết khóc rồi à?"
"Hôm nay tao nhất định phải trả lại gấp mười lần nỗi nhục ban ngày!"
Tôi lo lắng nhìn Thẩm Du Du:
"Không được đá/nh nữa, rốt cuộc mày muốn tao làm thế nào?"
Thẩm Du Du chỉ xuống đất:
"Trước tiên quỳ xuống dập đầu cho tao!"
Ông nội đứng bên cạnh, hai tay chống gậy, vẻ mặt ngạo mạn:
"Loại sói mắt trắng, đây là hình ph/ạt cho việc mày ăn cây táo rào cây sung."
"Hôm nay mày không chỉ phải quỳ xuống dập đầu tạ lỗi với Thẩm Du Du."
"Mà còn phải đưa ra mười sáu vạn, đồng thời chuyển giao nông trại của mày cho Thẩm Du Du vô điều kiện."
"Nếu không, chúng tao không đảm bảo sẽ làm ra những chuyện khiến mày kinh hãi hơn đâu!"
Chương 8
Chương 8
Chương 6
Chương 10
Chương 7
Chương 7
Chương 9
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook