Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Hắn cứ thế điềm nhiên bám theo sau tôi.
Tôi nắm ch/ặt quai cặp, lặng lẽ rảo bước nhanh hơn.
Tiếng bước chân phía sau khựng lại một nhịp, rồi cũng nhanh hơn hẳn.
Tôi hít sâu một hơi, rút bình xịt ớt tự chế trong túi ra, xoay người xịt thẳng vào mặt kẻ đó.
Cổ tay tôi bị ai đó nắm ch/ặt.
Bên tai vang lên giọng nói quen thuộc:
"Mẹ kiếp, đ/au ch*t mất."
Trình Quân Dã một tay bịt ch/ặt mắt, nhe răng trợn mắt.
Tôi ngẩn người:
"Sao cậu lại ở đây?"
Trình Quân Dã đuôi mắt ửng đỏ, nước mắt chảy ròng ròng:
"Muộn thế này rồi, tôi sợ cậu đi về một mình không an toàn, nên định tiễn cậu."
Tôi ngượng ngùng vò tay, cố tỏ ra bình tĩnh:
"Ai bảo cậu lén lút bám theo tôi, đáng đời."
Nói xong, tôi rảo bước ra khỏi ngõ, rẽ vào một quán ăn.
Trình Quân Dã lon ton theo sau tôi, không rời nửa bước.
"Sao cậu không về nhà ăn cơm?"
Tôi giả vờ thờ ơ:
"Mẹ tôi đi công tác, ở nhà không có ai nấu."
12
Trình Quân Dã nắm lấy cổ tay tôi, dường như đã hạ quyết tâm gì đó:
"Đến nhà tôi ăn đi."
"Hả?"
Tai cậu đỏ bừng:
"Cậu đừng hiểu lầm, tôi chỉ thấy cậu ở nhà một mình, tội nghiệp quá."
Tôi hơi buồn cười.
Cậu ta lại còn đi thương hại tôi cơ đấy.
Trình Quân Dã nói thêm:
"Cậu yên tâm, nhà tôi có nhiều người lắm."
Trong đầu tôi lập tức hiện ra cảnh tượng bảy dì tám họ của Trình Quân Dã chen chúc trong một căn phòng.
Tôi vẫn hơi lo lắng:
"Có phiền mọi người quá không?"
Trình Quân Dã gãi đầu:
"Không đâu, từ lần trước tôi bắt đầu làm bài tập, bố tôi vui đến mức suýt thì đ/ốt pháo ăn mừng, cứ nhắc mãi đòi gặp cậu."
Nhớ lại căn nhà trống trải của mình.
Tôi gật đầu đồng ý.
Thế nhưng đi theo Trình Quân Dã, càng đi càng thấy sai sai.
Sao tôi nhớ khu vực phía trước này là khu biệt thự mà nhỉ?
Lại một chiếc xe sang trọng với biển số 888 lao vút qua.
Tôi cuối cùng không nhịn được nữa, kéo vạt áo Trình Quân Dã:
"Cậu sống ở đây á?"
Cậu gật đầu với quản gia ra đón, tự nhiên đưa cặp sách cho ông ấy.
Rồi nhìn tôi đầy kỳ lạ:
"Đúng rồi, sao thế?"
13
Ha ha.
Giờ thì tôi đã biết "nhà đông người" mà Trình Quân Dã nói là ý gì rồi.
Chẳng đông quá đi chứ.
Riêng tài xế đã có ba người.
Tôi thật muốn bóp cổ cậu ta, bắt cậu ta nôn hết đống đồ ăn ngon ra cho tôi.
Đại thiếu gia thì cứ nhận là đại thiếu gia đi.
Giả vờ làm nam sinh nghèo khổ cái gì?
Trình Quân Dã chớp mắt vô tội:
"Cậu sao thế?"
Tôi t/át bốp vào đầu cậu một cái.
Mặt không cảm xúc:
"Tôi không vui."
14
Trên bàn ăn.
Bố Trình thấy tôi thì vô cùng phấn khích:
"Bạn Tần à, A Dã nhà chú có thể chăm chỉ học hành như vậy, thật sự là nhờ có cháu cả đấy, chú chẳng biết phải cảm ơn cháu thế nào cho phải."
Tôi vừa định nói.
Một người phụ nữ khoảng ba mươi tuổi cười ngắt lời:
"Đúng vậy, A Dã trước đây chẳng nghe lời ai cả, cháu dùng cách gì thế, dạy cho cô với bố A Dã học hỏi với."
Tôi mỉm cười:
"Vị này là..."
Trình Quân Dã nãy giờ vẫn cúi đầu ăn, nghe vậy, động tác khựng lại:
"Đây là mẹ kế của tôi."
Tôi gật đầu, giọng điệu vẫn bình thản:
"Cô nói quá rồi, là bạn Trình chủ động muốn học thôi, cháu chỉ tranh thủ thời gian giúp bạn ấy bổ túc kiến thức thôi ạ."
Nụ cười trên mặt mẹ kế cứng đờ, không nói gì thêm.
Bố Trình cười ha hả:
"A Dã cuối cùng cũng hiểu chuyện rồi, con muốn phần thưởng gì nào?"
Trình Quân Dã khó khăn ngẩng đầu lên khỏi bát, giọng lí nhí như muỗi kêu:
"Con muốn thêm chút tiền tiêu vặt ạ."
Sắc mặt bố Trình đanh lại.
Trong mắt mẹ kế lại toàn là ý cười:
"Cô cứ tưởng A Dã cuối cùng cũng thông suốt rồi, ai ngờ đâu... haizz..."
Không khí hòa thuận đột ngột bị phá vỡ.
Trình Quân Dã dường như đã quen.
Tốc độ ăn lại càng nhanh hơn.
Sai rồi.
Nếu nhà Trình Quân Dã giàu như vậy.
Tại sao ban đầu cậu ta lại phải đi làm thêm ở quán ăn nhỏ?
Bố Trình đ/ập đũa xuống bàn:
"Tiền tiền tiền, suốt ngày chỉ biết tiền, con đừng tưởng nhà có tiền là có thể ăn chơi lêu lổng, người khác chịu khổ được thì con cái nhà họ Trình cũng làm được."
Mẹ kế nhếch môi, nhảy ra hòa giải:
"A Dã, con đừng chọc bố gi/ận nữa."
Trình Quân Dã há miệng, dường như muốn biện minh cho mình.
Cuối cùng lại im lặng không nói một lời.
Tôi mỉm cười:
"Xin lỗi chú, cô, tiền tiêu vặt một tháng của bạn Trình là bao nhiêu ạ?"
15
Mẹ kế tranh lời:
"Tranh Tranh, đây là việc riêng của nhà chúng tôi."
"Năm trăm." Trình Quân Dã đáp đầy vẻ uất ức.
Tôi làm bộ che miệng:
"Sao ít thế ạ? Thế này sao đủ?"
Nụ cười trên mặt mẹ kế cứng đờ:
"Sao lại thế được? A Dã chỉ là học sinh cấp ba, một tháng tiêu không hết bao nhiêu đâu, ha ha, không nói chuyện này nữa, canh gà tối nay nấu đặc biệt tươi ngon, hai đứa mau nếm thử đi."
Muốn chuyển chủ đề?
Không có cửa đâu.
Tôi giơ ngón tay ra tính toán từng chút một: "Nhưng cơm ở trường chúng cháu không hề rẻ, nếu ăn hai món mặn một món rau thì đã mất mười lăm tệ rồi, hơn nữa phần ăn rất ít, cháu là con gái ăn thế là vừa, còn như bạn Trình thì phải ăn hai suất mới đủ ạ."
Tôi phồng má: "Thảo nào hôm đó cháu thấy bạn Trình đi làm thêm ở quán ăn."
Bố Trình trợn mắt: "Con đi làm thêm?"
Trình Quân Dã ngơ ngác: "Không phải đâu, đó là quán của ông nội tên Tóc Bảy Sắc..."
Tôi vội vàng ngắt lời: "Cháu tận mắt chứng kiến mà, bạn Trình còn thường xuyên bị ông chủ m/ắng, tội nghiệp lắm ạ."
Bố Trình lộ vẻ xót xa: "Con cái nhà này, sao không nói với bố?"
Trình Quân Dã lí nhí: "Con nói rồi, bố không nghe."
Mẹ kế cười gượng:
"Cũng tại cô, không hỏi han kỹ tình hình trường học của A Dã."
"Bố chuyển tiền cho con rồi đấy, không đủ thì lại bảo bố, đừng đi làm thêm nữa, chỉ cần học hành cho tốt, gặp vấn đề gì thì hỏi bạn Tần nhiều vào."
Trình Quân Dã không nói gì nữa.
Chỉ biết cúi đầu ăn.
Nhưng vành tai vẫn luôn ửng hồng.
Đáng yêu thật.
16
Sau khi ăn tối, bố Trình bảo Trình Quân Dã đưa tôi về nhà.
Suốt dọc đường im lặng.
"Cảm ơn."
Tôi dừng bước, ngẩng đầu nhìn cậu:
"Mẹ kế của cậu cứ nhắm vào cậu mãi, cậu không nhận ra sao?"
Trình Quân Dã rũ mắt, thoáng vẻ cô đơn hiện lên: "Không còn cách nào khác, chẳng ai tin tôi cả."
Tôi nhẹ nhàng móc lấy ngón út của cậu, nghiêm túc nói:
"Tôi tin cậu. Sau này có tôi ở đây, không ai b/ắt n/ạt được cậu cả.
"Tôi hứa."
Sau một lúc lâu, Trình Quân Dã mới nhẹ nhàng nhếch khóe môi: "Tần Tranh, tại sao cậu lại tốt với tôi thế?"
Tại sao ư?
Có lẽ vì cậu ta quá ngốc.
Vừa ngốc vừa khờ.
Cư dân mạng trên diễn đàn nói đúng thật.
Kiểu nam sinh đẹp trai nhưng ngốc nghếch này, đúng là rất đáng yêu.
"Đúng rồi, sao cậu biết tôi đi làm thêm ở quán ăn?"
"Hôm đó tôi đi m/ua sách, tình cờ thấy cậu bị ông chủ m/ắng vì ăn vụng."
Trình Quân Dã gãi đầu: "Ồ, đó là quán của ông nội tên Tóc Bảy Sắc, ông già rồi nên thỉnh thoảng tôi qua giúp thôi."
Trên mặt cậu nhuốm màu đỏ ửng, nói tiếp:
"Bị m/ắng là vì tôi bị dị ứng th!t bò th!t cừu, nhưng vì thèm quá nên lén ăn vài miếng..."
17
Sau khi giải tỏa hiểu lầm, tôi không nhét đồ ăn cho Trình Quân Dã nữa.
Nhưng ngày nào cậu cũng có thói quen liếc nhìn vào hộc bàn.
Vừa thất vọng vừa sợ hãi.
Tôi lạnh lùng nhìn.
Cái vẻ mặt ủy khuất đó của cậu.
Thật sự khiến tôi hơi xót xa.
Nhưng từ khi bắt đầu giảng bài cho Trình Quân Dã.
Chút xót xa đó lập tức tan thành mây khói.
"Ở đây dùng định lý động năng, tôi giảng cho cậu tám trăm lần rồi, cậu có thể động n/ão chút được không?"
Tôi kiệt sức rồi.
Trình Quân Dã cũng sụp đổ.
Cậu úp mặt xuống bàn, thì thầm như á/c q/uỷ:
"Nếu tôi có thể xuyên không về quá khứ, nhất định phải gi*t ch*t Newton trước."
Tôi giáng cho cậu một cái t/át mạnh: "Tôi gi*t cậu trước."
Nghĩ đến việc môn nào Trình Quân Dã cũng tệ như nhau.
Tôi thấy nhẹ nhõm hơn một chút.
Cho đến khi vào tiết Ngữ văn, cậu lưu loát đọc thuộc lòng toàn bộ "A Phòng Cung Phú".
Ngồi xuống rồi còn đắc ý nhìn tôi cười: "Anh giỏi không?"
Tôi cười lạnh: "Vậy ra, cậu chỉ là không học Lý thôi."
Trình Quân Dã ngơ ngác: "Không, tôi..."
Tôi lại tặng cậu một cái t/át nữa: "Có ý kiến với tôi thì nói thẳng, sau này cậu cứ học mỗi Văn thôi, Lý cứ để điểm không là được!"
Trình Quân Dã ôm đầu đầy đáng thương: "Tôi thề, tối qua tôi học Lý suốt, chỉ xem sách Văn trước khi ngủ thôi, chẳng qua trí nhớ tôi tốt hơn thôi mà."
18
Trình Quân Dã học thuộc nửa cuốn sách trong nửa tiếng.
Còn tôi thì chìm vào im lặng.
Lâu không thể thoát ra.
Trình Quân Dã cười tiến lại gần: "Sao? Bị tôi mê hoặc rồi à? Ôi chao, đừng mê luyến anh, anh chỉ là một huyền thoại..."
Tôi túm lấy tai cậu, sụp đổ:
"Cậu học cái quái gì mà là ban Tự nhiên thế hả?"
...
Bố Trình hành động rất nhanh.
Nhờ sức mạnh của đồng tiền, Trình Quân Dã thuận lợi chuyển sang ban Xã hội.
"Tần Tranh, cậu đừng nhớ tôi đấy nhé."
Tôi mặt không cảm xúc:
"Yên tâm đi, bị tức đến đ/au tim và rung động, tôi phân biệt được."
19
Cận kề kỳ thi cuối kỳ, tôi đắm chìm vào học tập.
Tính ra cũng đã hơn nửa tháng không gặp Trình Quân Dã.
Không biết cậu ta dạo này thế nào rồi.
Tên Tóc Bảy Sắc đột nhiên chạy vào, hào hứng tám chuyện với tôi: "Chị Tần, anh Dã hình như yêu rồi."
Tim tôi đ/ập thịch một cái.
Tôi không tin nổi: "Cái gì?"
"Nghe nói anh Dã đang hẹn hò với hoa khôi trường Tần Nhược Nhược, đúng là không hổ danh anh Dã của em."
Tần Nhược Nhược.
Tôi lặp đi lặp lại cái tên này trong lòng.
Em gái cùng cha cùng mẹ của tôi.
Sau khi bố mẹ ly hôn.
Tôi theo mẹ, còn Tần Nhược Nhược theo bố.
Sao họ lại ở bên nhau?
Dường như nhìn thấu suy nghĩ của tôi, Tóc Bảy Sắc thao thao bất tuyệt giải thích:
"Chuyện là đợt trước, anh Dã bảo với em là anh ấy bị m/a ám, con m/a đó cứ nhét đồ ăn vào hộc bàn rồi còn ép anh ấy học.
"Em bảo, đó chắc chắn là người thầm thương tr/ộm nhớ gửi đến, anh Dã còn không tin.
"Thế là, mới mấy ngày trước, Tần Nhược Nhược mang đồ ăn đến cho anh Dã, bị bắt quả tang tại trận, vở kịch lãng mạn này cuối cùng cũng được giải mã, đại ca trường và hoa khôi, đúng là cảnh tượng trong tiểu thuyết."
Tôi lạnh lùng nghe.
Nhưng vẫn không nhịn được ngắt lời: "Tần Nhược Nhược đích thân thừa nhận, chỗ đồ ăn trước kia cũng là cô ta nhét à?"
"Đương nhiên rồi." Tóc Bảy Sắc mặt đầy kỳ lạ, rồi lại chuyển chủ đề, "Đúng rồi, anh Dã bảo tan học cùng đến quán ông nội em ăn đồ nướng, lâu lắm rồi mình không gặp nhau."
Tôi đang đầy một bụng tức.
"Không đi."
Để lại hai chữ lạnh lùng rồi quay lưng rời đi.
20
Tan học.
Trình Quân Dã dựa vào cửa lớp, đồng phục mặc chỉnh tề, không còn hào quang của đại ca trường, ngược lại thu hút không ít ánh nhìn.
Cậu tự nhiên cầm lấy cặp sách của tôi: "Tóc Bảy Sắc bảo cậu không đi ăn cùng chúng tôi, có chuyện gì à?"
Nhắc đến Tần Nhược Nhược.
Tôi chẳng còn sắc mặt tốt đẹp gì.
"Không có gì."
Trình Quân Dã không hiểu:
"Cậu sao thế?"
Đồ ngốc không tim không phổi.
Tôi cứ thế bước thẳng về phía trước, Trình Quân Dã như chú cún nhỏ theo sau tôi, lải nhải:
"Tôi vẫn đang học hành chăm chỉ mà, dạo này chẳng làm chuyện x/ấu gì cả.
"Cậu để ý đến tôi đi, cậu gi/ận à? Tại sao chứ?"
Tôi nén nụ cười nơi khóe môi, vừa định lên tiếng.
"Trình Quân Dã!"
Giọng nữ ngọt ngào vang lên phía sau.
Tần Nhược Nhược đưa cuốn sổ cho Trình Quân Dã:
"Vở bài tập của cậu rơi này, may mà cậu chưa đi."
Trình Quân Dã ngơ ngác.
Nhận lấy rồi mở ra xem vài cái.
Rồi cạn lời nói: "Đây là giấy nháp."
Tần Nhược Nhược thoáng vẻ ngượng ngùng trên mặt.
Rồi nhanh chóng điều chỉnh lại: "Xin lỗi nhé, cậu về nhà à? Hay là chúng ta cùng đi đi."
Trình Quân Dã khoác vai tôi, mặt không cảm xúc:
"Không tiện."
21
Tần Nhược Nhược như mới chú ý đến tôi.
Nụ cười trên mặt suýt không giữ nổi: "Thế à, vậy không làm phiền cậu và bạn Tần nữa."
Ngay khoảnh khắc cô ta quay người.
Tôi lạnh lùng cất tiếng: "Đến chị mà cũng không gọi nữa à?"
Tần Nhược Nhược cắn môi, dường như không cam tâm, nhưng vẫn ngoan ngoãn gọi:
"Chị."
Trình Quân Dã trợn mắt, như chú cún ngốc: "Hai người..."
Tôi bình thản giới thiệu:
"Em gái ruột của tôi, Tần Nhược Nhược."
Trình Quân Dã xua tan vẻ lạnh lùng vừa rồi, vui vẻ nói:
"Thì ra em là em gái của Tần Tranh à, sao không nói sớm, vậy sau này em là em gái ruột của anh rồi."
Đồ ngốc.
Người ta đâu có muốn làm em gái ruột của cậu.
"Cái gì cơ!"
Tần Nhược Nhược dậm chân mạnh, sự oán h/ận trong mắt gần như trào ra.
Tiếc là Trình Quân Dã là khúc gỗ.
Nói thầm bên tai tôi: "Em gái cậu tính khí cũng lớn thật."
Tôi cười lạnh: "Tính khí tôi còn lớn hơn."
22
Tóc Bảy Sắc đã đợi sẵn ở quán đồ nướng.
Giúp ông nội làm việc vặt.
Thấy chúng tôi, mắt cậu sáng lên:
"Anh Dã, chị Tần, cuối cùng anh chị cũng đến."
Thấy Tần Nhược Nhược phía sau, mắt cậu càng sáng hơn: "Hoa, hoa, hoa khôi sao cũng đến đây?"
Đôi lông mày thanh tú của Tần Nhược Nhược nhíu lại, chỉ thiếu điều khắc chữ "gh/ét bỏ" lên trán.
Ông nội cũng cười hớn hở đón chào: "Tiểu Dã dẫn bạn đến à? Ông làm đồ ngon cho các cháu, không được lén ăn th!t bò th!t cừu nữa đâu đấy, lần trước làm ông sợ ch*t khiếp."
Trình Quân Dã gãi đầu ngượng ngùng: "Cháu biết rồi ạ."
Tóc Bảy Sắc nháy mắt đầy ẩn ý: "Anh Dã, đây là anh dẫn bạn gái đến rồi à?"
Ánh mắt Trình Quân Dã lướt nhanh qua người tôi, vành tai đỏ bừng:
"Cậu nói bậy gì thế, còn chưa đâu vào đâu cả."
Tóc Bảy Sắc kêu lên: "Chẳng phải anh với Tần Nhược Nhược đã ở bên nhau rồi sao?"
Sắc mặt Trình Quân Dã đen sầm lại: "Ai?"
"Tần Nhược Nhược ấy, chẳng phải cô ấy là con m/a nhỏ luôn gửi hơi ấm cho anh sao?"
Trình Quân Dã t/át bốp vào đầu Tóc Bảy Sắc: "Cậu bị đi/ên à."
Tóc Bảy Sắc ôm đầu, đầy ủy khuất: "Anh Dã, sao anh đá/nh em?"
"Tôi với Tần Nhược Nhược chẳng có qu/an h/ệ nửa xu nào, dẫn cô ta đến đây là vì cô ta là em gái của Tần Tranh." Trình Quân Dã giơ tay đe dọa, "Còn dám nói bậy, tôi x/é nát miệng cậu ra đấy."
23
Tóc Bảy Sắc đột nhiên trở nên nhiệt tình.
Hết giúp Tần Nhược Nhược lau bàn lại giúp cô ta làm sạch bộ đồ ăn.
Nhưng Tần Nhược Nhược dùng đầu ngón tay chạm vào mặt bàn đầy dầu mỡ, vẫn bĩu môi gh/ét bỏ.
Tôi liếc cô ta một cái, lạnh lùng nói:
"Đừng làm bộ nữa, lúc nhỏ em cứ nằng nặc đòi bố m/ua đồ ăn lề đường, có thấy bẩn tí nào đâu."
Tần Nhược Nhược tức đi/ên lên.
Nhưng không dám làm gì.
Đành nở nụ cười ngọt ngào với Tóc Bảy Sắc để cảm ơn.
Tóc Bảy Sắc cúi đầu x/ấu hổ.
Cả người hóa thành một con giòi biết thẹn thùng.
"Bạn Tần, đừng khách sáo với tôi, tôi vốn dĩ là người chu đáo thế đấy."
Tôi gi/ật gi/ật khóe miệng.
Nghiêng người chắn tầm mắt dính dính của cậu ta.
Con giòi kinh t/ởm này muốn làm gì em gái tôi thế?
24
Sau khi ăn xong.
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Bình luận
Bình luận Facebook