Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Ánh hoàng hôn đổ vào trong phòng, cô ấy nheo mắt, chốc chốc lại chỉ trỏ vào bản vẽ, thần thái tập trung nghiêm túc.
Bên cạnh cô ấy đứng một người đàn ông trẻ tuổi, cúi đầu viết viết vẽ vẽ ghi chép vào sổ, gương mặt thanh tú, thỉnh thoảng nói gì đó, Trần Vi lại nghiêng đầu sang lắng nghe.
Cơn gi/ận dữ tràn ngập toàn bộ tâm trí tôi, tôi đinh ninh rằng gã đàn ông này nhất định là gay, còn Trần Vi, chính là loại đàn bà hư hỏng dùng cơ thể tôi để làm bậy.
Khoảnh khắc đó, tôi dường như không nghe thấy gì nữa.
Màng nhĩ truyền đến tiếng ù tai chói tai, tôi xông vào phòng, nhấc chiếc ghế nhựa bên cạnh lên rồi lao tới ném về phía gã đàn ông trẻ tuổi.
"Thì ra mày là Trình Hạo Minh đúng không? Thì ra mày là thằng mặt dày chen chân vào gia đình người khác đúng không? Mày là thằng gay ch*t ti/ệt, hôm nay tao phải bóc trần mày!"
Người vợ nhanh như c/ắt chắn trước mặt người đàn ông, một tay nắm lấy cánh tay cầm ghế của tôi, tay kia thì cư/ớp lấy điện thoại của tôi đ/ập xuống đất.
"Đủ rồi." Người vợ lạnh lùng lên tiếng: "Tôi và Hạo Minh chỉ là qu/an h/ệ đồng nghiệp, anh đừng có vô lý gây chuyện!"
"Tôi vô lý gây chuyện?" Tôi cười thảm thiết: "Trong bụng tôi đang mang cốt nhục của cô đấy! Tám tháng qua, tôi ăn không ngon ngủ không yên, nhân cách và tôn nghiêm của tôi đều bị đứa con ch*t ti/ệt này h/ủy ho/ại! Thế mà cô lại ở đây nói nói cười cười với đồng nghiệp nam, cô tự đặt tay lên ngựk tự hỏi xem, cô có xứng với tôi không?"
Người vợ chỉ lạnh lùng nhìn chằm chằm tôi, trong mắt là sự châm chọc vô tận.
"Tôi... cô đều phát hiện ra rồi? Đàn ông nào mà chẳng chat chit với người khác giới, đó không tính là ngoại tình!" Tôi r/un r/ẩy nói.
Người vợ đứng dậy, trước kia khi chưa hoán đổi cơ thể, tôi từng cười cô ấy thấp bé, giờ đây từ góc nhìn của cô ấy nhìn vào thân x/ác của mình, lại có một cảm giác áp bách khó hiểu.
Từng chữ từng chữ cô ấy nói: "Phải, tôi phát hiện ra rồi, các app hẹn hò và tài khoản WeChat riêng tư song song trong điện thoại anh tôi đều thấy cả. Lâm Vĩ, anh nói đó không tính là ngoại tình, nhưng cái mũ xanh (cắm sừng) còn phân biệt xanh đậm xanh nhạt sao? Nhưng tôi không giống anh, dù có đổi thân phận, tôi vẫn có giới hạn đạo đức của mình, điểm này không liên quan đến giới tính."
Cô ấy dừng lại một chút.
"Là do nhân phẩm anh kém đấy."
...
Tôi rã rời ngồi phịch xuống ghế.
Một năm qua, tôi ước gì lần hoán đổi ban đầu chỉ là một giấc mơ.
Bụng đ/au âm ỉ, một dòng nước ấm chảy ra từ hạ bộ, tôi linh cảm có điều chẳng lành, vội vàng nhìn xuống.
Là m/áu.
Màu đỏ sẫm lan ra trên chiếc váy màu nhạt, đại n/ão tôi trống rỗng.
Cuộc tranh cãi gay gắt vừa rồi và sự hoảng lo/ạn khi bị vạch trần giờ đây bị nỗi sợ hãi chưa biết bao trùm.
Tôi ngước nhìn vợ, lẩm bẩm: "Tôi... có phải sắp ch*t rồi không?"
Người vợ nhíu mày nhìn tôi, ánh mắt từ gương mặt tái nhợt của tôi chuyển sang vệt đỏ chói mắt.
"Anh... anh đừng cử động!" Người vợ sững sờ trong giây lát, rồi siết ch/ặt lấy cơ thể đã mềm nhũn vì mất m/áu và sợ hãi của tôi.
Tay "anh ấy" rất to, rất ấm, nhiệt độ từ lòng bàn tay dường như muốn truyền vào linh h/ồn tôi.
Trong lúc m/a xui q/uỷ khiến, tôi nhớ lại trước khi chưa hoán đổi cơ thể, khi cô ấy đến kỳ kinh nguyệt luôn làm nũng với tôi, muốn tôi xoa bụng cho.
Khi đó tôi đã nói gì nhỉ?
Ồ đúng rồi.
"Cô không có túi chườm nóng à? Tôi bận lắm, đừng có làm phiền tôi!"
Tôi nhìn người vợ, nhìn gương mặt thuộc về tôi, thần tình khẩn cấp kia, lại khiến tôi có một cảm giác ỷ lại hoang đường.
"Mau, Hạo Minh, gọi 120!" Người vợ vừa quay đầu dặn dò gã đàn ông trẻ tuổi mà năm phút trước tôi còn nghi ngờ là tiểu tam, vừa ôm ch/ặt lấy tôi.
Cơn co thắt càng lúc càng rõ rệt, như có một đôi bàn tay vô hình đang kéo x/é ngũ tạng lục phủ của tôi, mồ hôi lạnh thấm đẫm quần áo, tôi ngước nhìn người vợ đang căng thẳng, chỉ thấy nực cười.
Người từng khiến tôi cảm thấy phiền phức này, giờ phút này đang dùng thân x/ác của tôi, làm những việc mà lẽ ra tôi phải làm nhưng lại không làm tốt.
Thế giới sau đó dường như méo mó biến dạng, tôi chỉ nhớ tiếng còi xe c/ứu thương, ánh đèn không bóng trong phòng phẫu thuật, và nỗi đ/au vô tận.
"đ/au quá, đ/au quá!" Tôi dùng chút sức lực cuối cùng nắm ch/ặt lấy vạt áo của y tá đỡ đẻ, c/ầu x/in: "Cho tôi sinh mổ đi, được không, c/ầu x/in cô, tôi không sinh thường nổi nữa."
Y tá lộ vẻ khó xử: "Không phải chúng tôi không cho chị mổ, vừa rồi chồng chị vừa định ký tên, là mẹ chồng chị không đồng ý, bảo sinh thường tốt cho đứa trẻ... Haiz, mau rặn đi, càng lâu càng nguy hiểm."
Hoang đường! Không thể lý giải nổi! Người sinh con là tôi, người chịu tội là tôi, người nằm trên bàn phẫu thuật này như một con gia súc bị lật qua lật lại hànhz hạz vẫn là tôi!
Dựa vào đâu mà bắt người khác quyết định thay tôi!
Không biết qua bao lâu, y tá đi đi lại lại bận rộn, mang đến tin người nhà đã đồng ý cho sinh mổ.
Tôi nhìn họ rạ/ch bụng mình ra, lấy ra một đứa trẻ x/ấu xí.
Tôi nghe thấy một tiếng khóc rất khẽ, sau đó y tá lau sạch đứa trẻ, bế đến bên mặt tôi: "Là một bé gái đấy, mau để mẹ hôn một cái nào."
Tôi quay đầu đi không muốn nhìn, trong lòng không chút vui mừng, chỉ muốn nôn khan.
Đây chính là sinh mạng mới mà tôi đá/nh đổi bằng công việc và cơ thể.
6
Tôi được đẩy ra khỏi phòng phẫu thuật, ánh sáng ban ngày rực rỡ, nhưng cuộc đời tôi lại tối tăm m/ù mịt.
Sự tự do mà tôi tưởng rằng sẽ có sau khi sinh con đã không đến.
Họ ấn bụng tôi, nhìn chằm chằm vào sữa mẹ, hết lần này đến lần khác đặt đứa trẻ đáng gh/ét đó vào lòng tôi.
Tôi vô số lần mở lại bài đăng năm xưa, muốn tìm dấu vết của "thần linh" kia, nhưng lần nào cũng công cốc.
Cho đến ngày Trần Vi bình thản đưa tờ đơn ly hôn cho tôi.
Tôi gần như không tin vào tai mình: "Cô thực sự sẵn lòng từ bỏ tất cả những gì đang có, để đổi lại?"
Từ bỏ thân phận mà họ từng khao khát thậm chí ngưỡng m/ộ, từ bỏ sự tiện lợi, sức mạnh và tương lai đã có được?
"Phải." Trần Vi nhẹ nhàng đẩy bút về phía tay tôi: "Chỉ cần anh ký vào bản thỏa thuận này, tay trắng ra đi, con gái thuộc về tôi, thân phận... trả lại cho anh."
Sự kinh ngạc tột độ tràn ngập th/ần ki/nh tôi, tôi sợ cô ấy đổi ý, vội vàng ký tên mình vào bản thỏa thuận.
Một cơn chóng mặt quen thuộc, mở mắt ra lần nữa, tôi cuối cùng đã trở về trong cơ thể của chính mình.
"Ha, may quá, may mà đổi lại được." Tôi cảm nhận cơ thể lâu ngày không gặp, thở phào nhẹ nhõm, siết ch/ặt tờ thỏa thuận trong tay: "Vì chút gia sản mà từ bỏ làm đàn ông, Trần Vi, phụ nữ các cô đúng là từ trong xươ/ng tủy..."
Tôi muốn nói là tóc dài kiến thức ngắn, muốn nói là hèn nhát vô dụng, nhưng Trần Vi chỉ nhìn chằm chằm vào tôi, đôi mắt bình thản của cô ấy dường như nhìn thấu tôi, không nói lời nào liền quay người rời đi.
Thái độ thờ ơ của cô ấy làm tôi đ/au nhói, nhớ lại đủ mọi chuyện trong một năm rưỡi qua, sự giáo huấn của xã hội, gông cùm của cơ thể, tổn thương do sinh nở...
Đầu óc tôi nóng lên, sự s/ỉ nh/ục và không cam tâm trào dâng, tôi gầm lên với bóng lưng cô ấy: "Giả vờ cái gì? Cô nhất định sẽ hối h/ận!"
Trần Vi quay đầu lại, ánh nắng buổi chiều đổ trên mái tóc cô ấy, phác họa nên đường nét dịu dàng.
Không, không chỉ dịu dàng, mà còn sự kiên định như đ/á tảng.
"Trải nghiệm qua, là đủ rồi."
"Tôi chưa bao giờ c/ăm gh/ét hay chán gh/ét giới tính của mình, dù là trước đây, hay bây giờ."
"Mỗi bước đi bằng thân phận của anh, đều khiến tôi yêu bản thân mình hơn."
【Hết】
【Ngoại truyện · Trần Vi】
Ngày muốn đề nghị ly hôn với Lâm Vĩ, anh ta hỏi tôi một câu.
Anh ta nói: "Nếu có một cơ hội, có thể khiến hai ta hoán đổi giới tính, em có đồng ý không?"
Tôi thấy câu hỏi của anh ta thật nực cười, bụng dưới đ/au âm ỉ khiến tôi hơi phiền, vì vậy tiện miệng đáp một câu tất nhiên là đồng ý.
Không ngờ rằng, sau cơn chóng mặt giây tiếp theo, khuôn mặt của tôi đã xuất hiện ngay trước mắt tôi.
Cơn đ/au quặn thắt biến mất trong chớp mắt, còn "tôi" trước mắt lại co rúm lại thành một cục.
Tôi không dưng mà muốn cười, trước kia khi tôi đến kỳ kinh nguyệt, anh ta luôn nói tôi đỏng đảnh, đợi đến khi anh ta trải qua, thì đến cử động cũng không nổi.
Những ngày sau đó, tôi nỗ lực thích nghi với thân phận của anh ta.
Đó là một cảm giác gần như tự do, sự khác biệt về sinh lý mang lại cho tôi sự mới mẻ to lớn.
Còn Lâm Vĩ có vẻ cũng rất hài lòng với thân phận mới của mình.
Công việc của anh ta xét về thể lực thì vất vả hơn văn phòng nhiều, nhưng lại có cơ hội triển vọng vô hạn và không gian phát triển rộng lớn.
Tôi rất hứng thú, liền nắm bắt việc học hỏi về khía cạnh này.
Vì tôi biết, anh ta sớm muộn gì cũng muốn đổi lại.
Quả nhiên, khoảnh khắc phát hiện mang th/ai, anh ta không chút do dự c/ầu x/in tôi, nói những câu kiểu "đàn ông sao có thể sinh con".
Tôi nghi hoặc trong lòng, rõ ràng chỉ thử một lần, rõ ràng đã dùng biện pháp bảo vệ, sao lại mang th/ai được?
Tôi giả vờ bình thản chơi điện thoại, thực chất dùng ánh mắt liếc nhìn anh ta.
Qua gọng kính, tôi nhìn thấy khuôn mặt có chút chột dạ của anh ta.
À.
Anh ta biết sự thật, cũng có thể chính anh ta là người thúc đẩy chuyện này.
Tôi vốn dĩ đã muốn đổi lại, đã vậy thì, xin lỗi nhé.
Lâm Vĩ, ngoan ngoãn sinh con cho tôi đi.
【Ngoại truyện · Lâm Vĩ】
Sau khi hoán đổi trở lại, tôi đi tắm rửa thoải mái, lại thuê một chuyên gia massage, nằm ườn trên chiếc giường lớn êm ái.
Tuy rằng tay trắng ra đi, nhưng lương tháng sau vẫn sẽ phát.
Không cần chăm con, không đến kỳ kinh nguyệt, không cần đi tìm việc làm, càng không cần lo lắng vì chuyện không cân bằng được gia đình mà bị sa thải.
Tôi cảm thấy nhẹ nhõm vô cùng.
Hoán đổi một chuyến thì đã sao, cái khổ của Trần Vi cũng chẳng đại diện cho cái gì.
Huống hồ xã hội đã ưu đãi cho họ nhiều lắm rồi, vẫn còn hơn cái loại quấn áo choàng đen kia chứ?
Nhưng cũng may, tôi sinh ra không phải là phụ nữ.
Hi hi.
Đưa tay với lấy nước trái cây, chưa kịp đưa ống hút vào miệng, một giọng nói vang lên trong đầu tôi.
"Xem ra ngươi vẫn chưa tỉnh ngộ, vậy thì tiếp tục hoán đổi đi, để ta xem nên đổi cho ai đây..."
"Ai? Ai vậy?!" Tôi bật dậy, tìm ki/ếm khắp nơi nguồn gốc của giọng nói.
Nhưng không tìm thấy.
Chỉ nghe giọng nói đó vẫn chậm rãi, giọng điệu dường như mang theo ý cười.
"Đổi với người phụ nữ được cưu mang này đi, cô ta trước đây là thạc sĩ đấy, ngươi không lỗ đâu."
Cảm giác chóng mặt quen thuộc ập đến, tôi nghe thấy tiếng hét đ/au đớn và sợ hãi của chính mình.
"KHÔNG!!!!"
...
Trong kho hàng tối tăm không thấy ngày đêm, tôi cũng không biết mình đã làm "cô ấy" bao lâu.
Chỉ khi tôi không chống đỡ nổi nữa, giọng nói đó mới xuất hiện lần nữa, cho tôi xem tình trạng hiện tại của Trần Vi.
Tôi thấy cô ấy thành lập đội ngũ của riêng mình để khởi nghiệp, giai đoạn đầu khởi nghiệp bị từ chối khắp nơi, nhưng ánh sáng trong mắt cô ấy chưa bao giờ tắt.
Tôi thấy cô ấy nuôi dạy con gái rất tốt, còn nhỏ tuổi đã tung hoành trong các cuộc thi toán học.
Tôi đã thấy thân x/ác của mình.
Linh h/ồn vốn dĩ nên bị giam cầm ở đây, cô ấy đã đăng ký thi nâng cao học vấn, gia nhập công ty của Trần Vi, do năng lực nổi bật nên thăng tiến rất nhanh.
"Anh ấy" đóng vai trò người cha, đồng hành bên cạnh Trần Vi và con gái.
Đó vốn dĩ là cuộc đời của tôi.
"Lũ tr/ộm các người." Tôi bất lực nhắm mắt lại, nghiến răng nói.
Giọng nói trong đầu dường như rất bất lực.
Nó thở dài một tiếng, như đang chỉnh đốn tôi: "Là ngươi tự cầu nguyện với thần linh, thì trách được ai đây?"
Nhiều năm trôi qua, tôi vẫn không thể đổi lại được, tôi lang bạt qua những thế giới khác nhau và những con người khác nhau.
Cho đến lúc lâm chung, tôi c/ầu x/in giọng nói đó cho tôi xem lại bài đăng kia một lần nữa.
Vẫn có những cư dân mạng mới để lại bình luận trong bài viết.
【Khi nào mới đổi cho tôi được đây, ban ngày đi làm tối về phải kèm con, chỉ để không phải kèm con, tôi thậm chí phải xin công ty tăng ca, cuộc sống khó khăn thật.】
【Tôi cũng muốn đổi, ông chủ công ty tôi vậy mà lại đặt ra chế độ nghỉ kỳ sinh lý, thế tôi xin nghỉ một ngày để hút th/uốc có vấn đề gì không, không vấn đề gì chứ?】
【Vẫn là quá tốt với họ rồi, bài này không cho họ đi học là giải được ngay.】
Giọng nói đó đầy châm chọc hỏi tôi: "Có gì muốn nói với họ không?"
Tôi cảm nhận một giọt nước mắt lăn dài, nhưng cũng biết là lực bất tòng tâm.
Chỉ trả lời một câu trong khu bình luận, rồi lại nhìn câu nói đó bị nhấn chìm trong hàng triệu bình luận khác.
"Đừng đổi! Lũ ng/u các người! Đừng hoán đổi!!!"
【Toàn văn hoàn】
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Bình luận
Bình luận Facebook