Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Nhưng tôi biết, người làm sai chuyện thì phải báo quan, phải chịu trừng ph/ạt.
Hạ Niệm Niệm ôm chân tôi khóc ngất đi, nhưng mẹ nó vẫn ch*t.
Ch*t rồi cũng không giải tỏa được mối h/ận trong lòng tôi, đáng lẽ tôi phải có một người mẹ khỏe mạnh, một đứa em trai bé bỏng.
Tất cả đều vì dì của Hạ Niệm Niệm mà h/ủy ho/ại.
Dựa vào đâu mà bắt tôi phải tươi cười đón tiếp Hạ Niệm Niệm?
Tôi đợi mẹ ngủ rồi tìm cha.
Hạ Niệm Niệm đã quỳ sẵn trước mặt cha.
Cha siết ch/ặt nắm đ/ấm, trầm giọng chất vấn: "Cách giáo dục của ta bao năm qua đã sai ở đâu? Sao con lại có thể không biết x/ấu hổ mà quyến rũ vị hôn phu của chị mình?"
Hạ Niệm Niệm đã khóc không thành tiếng, cứ lặp đi lặp lại lời biện bạch: "Cha, con không có, con không có..."
Khi tôi bước vào, cha thở dài nhìn tôi: "Trân nhi, ta sẽ trừng ph/ạt Niệm Niệm nghiêm khắc, còn chuyện hôn sự của con và Hoài Khanh..."
Tôi hiểu được sự do dự của ông.
Ông không muốn tôi và Giang Hoài Khanh hủy hôn.
6
Gần đây thế lực nhà họ Giang trong triều rất vững, huynh trưởng của Giang Hoài Khanh có công c/ứu trợ thiên tai, bệ hạ vui mừng, thăng cho huynh ấy hai bậc.
Mà Giang Hoài Khanh cũng đã thi cử đỗ đạt, đang rèn giũa ở Hàn Lâm Viện, việc được thăng chức chỉ là sớm hay muộn.
Đây là một mối thông gia tốt, cha không muốn bỏ lỡ.
Nếu tôi không thành thân với Giang Hoài Khanh, với sự cố chấp của hắn, hắn sẽ tìm cách cưới Hạ Niệm Niệm.
Tôi nhìn Hạ Niệm Niệm đang khóc như hoa lê đái vũ.
Để nó được như ý nguyện sao?
Tôi không cam tâm.
Hạ Niệm Niệm chạm phải ánh mắt tôi, co rúm lại, như thể sợ tôi lắm.
Những dòng chữ trên không trung đang bất bình thay cho nó:
"Niệm Niệm bảo bối đáng thương, khóc đến mức tôi cũng muốn khóc theo rồi."
"Lão già họ Hạ kia đừng có chia uyên rẽ thúy, xem như tích đức đi, đừng phá vỡ đôi tình nhân trẻ này."
"Không đúng, lão già họ Hạ mau đồng ý cho Hạ Trân hủy hôn đi, ép dầu ép mỡ ai nỡ ép duyên."
"Giang Hoài Khanh nhận được tin đã vội vã đến nhà họ Hạ rồi, Giang công tử quả là người bảo vệ thê tử, đã sớm sắp xếp người bên cạnh Niệm Niệm để bảo vệ nó."
Tôi nhìn gương mặt lạ lẫm ở cửa, đó là người Giang Hoài Khanh gửi đến cho Hạ Niệm Niệm.
Thuộc hạ thân cận của cha bước vào bẩm báo: "Đại nhân, Hạ tiểu công tử đang xin gặp ở ngoài cửa."
Lông mày cha khẽ động, nhìn tôi một cái: "Mời cậu ta vào."
Tôi im lặng một hồi, trong phòng chỉ còn tiếng khóc nức nở kìm nén của Hạ Niệm Niệm.
Tôi nghe tiếng bước chân ngoài cửa dần tiến lại gần, nhấc tà váy, quỳ xuống trước mặt cha, bình tĩnh lên tiếng:
"Cha, con gái muốn hủy hôn với Giang Hoài Khanh không phải là hành động bốc đồng."
"Tình nghĩa bao năm của con với chàng ấy không địch lại nổi tâm đầu ý hợp giữa chàng và em gái, cưỡng ép kết hợp chỉ sinh ra oán lữ, ba người chúng ta, ai cũng không thoát được."
"Con gái đã nghĩ kỹ rồi, con và chàng ấy hủy hôn, tác thành cho Hoài Khanh và em gái, xem như là..."
Hạ Niệm Niệm kinh ngạc nhìn tôi.
Tiếng bước chân ngoài cửa dừng bặt.
Tôi khẽ thở dài một tiếng: "Xem như là việc cuối cùng con làm cho Hoài Khanh."
Nhu nhược, nhẫn nhịn, lùi một bước để tiến hai bước.
Hạ Niệm Niệm, những thứ ngươi biết, ta đều biết.
Trong cùng một th/ủ đo/ạn như vậy, hắn còn sẽ kiên định lựa chọn ngươi không?
7
Lời vừa dứt.
Cánh tay bị người ta nắm ch/ặt.
Giang Hoài Khanh xông vào, kéo tôi đứng dậy, đôi mắt đỏ ngầu: "Nàng muốn hủy hôn với ta?"
Tôi khẽ gật đầu, đặt ánh mắt lên người Hạ Niệm Niệm: "Chàng cho rằng nó chịu ấm ức ở nhà họ Giang vì tôi, tôi không biện giải gì cả, người đã có quyết định trong lòng thì tôi nói gì cũng không tin. Chi bằng tôi rút lui một cách thể diện, sau này chàng tự mình chăm sóc Niệm Niệm, nó nhất định sẽ không phải chịu ủy khuất đâu."
Giang Hoài Khanh nhìn chằm chằm vào tôi, ánh mắt rung động, thở gấp, nghiến răng lên tiếng: "Ta không đồng ý, chúng ta đã ở bên nhau..."
Hắn nói được vài chữ rồi dừng lại, đổi giọng: "Chúng ta ở bên nhau mười lăm năm rồi, mười lăm năm, nàng nói hủy hôn là hủy hôn sao?"
Tôi dùng sức hất tay hắn ra, đối đầu với hắn: "Vậy thì phải làm sao đây? Tôi đính hôn với chàng mười lăm năm, sắp cập kê rồi, sắp thành thân rồi, chàng lại thích em gái tôi, tôi hỏi chàng, tôi nên làm thế nào?"
Giang Hoài Khanh há miệng vô vọng, hắn liếc nhìn Hạ Niệm Niệm, rồi lại nhìn tôi, bất lực nói: "Ta chưa từng, chưa từng nghĩ đến những ngày không có nàng."
Tôi nhìn hắn, lộ vẻ châm chọc.
Những dòng chữ kia dường như cũng nhìn thấu hắn, đầy c/ăm phẫn:
"Giang Hoài Khanh có ý gì? Trọng sinh một lần, khó khăn lắm mới khổ tận cam lai với Niệm Niệm, vậy mà hắn còn luyến tiếc Hạ Trân sao?"
"Hạ Trân đã ở trong cuộc đời hắn quá lâu, trở thành một phần không thể c/ắt bỏ, nhưng chắc là ý nghĩa người nhà thôi, không phải tình yêu."
"Vậy thì hắn muốn cả hai chị em rồi, Niệm Niệm nhà chúng ta vẫn chịu thiệt thòi."
"Chẳng lẽ Hạ Trân không chịu thiệt thòi sao... tuy nói không nên dùng quan điểm hiện đại áp đặt vào cổ đại, nhưng nói thẳng ra, Hạ Niệm Niệm chính là biết rõ còn chen chân vào."
"Nói khó nghe quá, người lầu trên nếu trải qua hoàn cảnh của Niệm Niệm chưa chắc đã làm tốt hơn đâu."
Tôi đối diện với Giang Hoài Khanh, từng chữ nặng nề: "Giang Hoài Khanh, làm người không được tham lam như thế, cá và gấu không thể có cả hai, nhưng tôi biết chàng không thể đưa ra lựa chọn, tôi giúp chàng chọn rồi."
Tôi cụp mắt liếc Hạ Niệm Niệm, lên tiếng không chút cảm xúc: "Chàng đ/au lòng cho Niệm Niệm, vậy thì hãy đối tốt với nó cả đời, còn tôi... kiếp này không còn liên quan gì đến chàng nữa."
Giang Hoài Khanh lắc đầu, môi khẽ run: "Trân nhi..."
Hắn muốn nắm lấy tay tôi.
Tôi lùi lại né tránh, hành lễ với cha: "Cha, con gái đã quyết, xin cha trả lại canh thiếp, chọn cho con gái người chồng khác."
Giang Hoài Khanh thất thần nhìn tôi, thế mà lại rơi lệ.
Hạ Niệm Niệm im lặng hồi lâu đột nhiên khóc nức nở: "Nếu vì con mà chị và Giang công tử xa cách, Niệm Niệm thà ch*t còn hơn."
Nó đứng dậy, không màng tất cả lao về phía cột nhà.
8
Một con thỏ nhỏ yếu ớt, vốn dĩ luôn yên lặng, đến mức khiến người ta đôi khi quên mất sự tồn tại của nó.
Nhưng một con thỏ như vậy, lại sẵn sàng vì hắn mà trả giá bằng mạng sống, hỏi sao người ta không động lòng.
Giang Hoài Khanh chính là như vậy, hắn chặn Hạ Niệm Niệm lại, sự hối h/ận dành cho tôi chuyển thành sự cảm động trước Hạ Niệm Niệm.
Hạ Niệm Niệm vẫn đang vùng vẫy muốn ch*t, Giang Hoài Khanh không thể không ôm ch/ặt lấy nó.
Tôi không nhìn họ, mà nhìn cha tôi.
Ông đắm chìm trong quan trường nhiều năm, sao có thể không nhìn ra tâm tư của người trong cuộc.
Ánh mắt ông nhìn Hạ Niệm Niệm càng lúc càng thất vọng.
Tôi khẽ nói: "Cha, tác thành cho họ đi, năm xưa dì Lâm ch*t vì lệnh của con, lần này, xem như con c/ứu mạng Niệm Niệm."
Không nhìn phản ứng của những người ở đây nữa.
Tôi rời khỏi thư phòng.
Sau khi tôi đi qua một hành lang, phía sau có người đuổi theo.
Giang Hoài Khanh gọi: "Trân nhi."
Tôi không dừng bước, cho đến khi hắn đuổi kịp, chắn trước mặt tôi.
Trên khuy áo của hắn vẫn còn quấn một sợi tóc dài của Hạ Niệm Niệm.
Tôi liếc mắt nhìn, Giang Hoài Khanh lập tức nhận ra, phủi sợi tóc đó đi.
"Trân nhi, nàng, nàng có phải..."
Hắn ngập ngừng.
Tôi nghi hoặc nhìn hắn.
Hắn như hạ quyết tâm, hỏi tôi: "Trân nhi, có phải nàng cũng trọng sinh rồi không?"
Tôi sững sờ.
Giang Hoài Khanh cười khổ: "Nếu không thì ta thật sự không cách nào hiểu nổi tại sao Hạ Trân lại quyết tuyệt rời đi vào lúc muốn gả cho ta nhất... Có phải sau khi trải qua kiếp trước, nàng thất vọng về ta rồi không?"
Tôi không phủ nhận.
Cổ họng hắn chuyển động, một lúc sau mới khẽ nói: "Trân nhi, ý nghĩa của nàng đối với ta đã vượt xa một người vợ, chúng ta đã nắm tay nhau đi suốt bảy mươi năm, ta không thể không có nàng, nhưng..."
Tôi thay hắn nói: "Nhưng chàng cũng không buông bỏ được Hạ Niệm Niệm."
Giang Hoài Khanh cúi đầu: "Trân nhi, ta biết Niệm Niệm ngưỡng m/ộ ta, nó từng bộc lộ tâm ý với ta, nó ngưỡng m/ộ ánh mắt ta chỉ có mình nàng, nhưng nó chẳng có ai xót thương. Lúc đó ta x/ác nhận mình chỉ quan tâm đến nàng, nhưng ta cũng không biết từ khi nào, ta bắt đầu chú ý đến nó, nó luôn rụt rè, như thể cái gì cũng có thể làm nó sợ hãi, đưa ta món đồ gì cũng phải lấy hết can đảm. Một cô gái như vậy nên được bảo vệ tử tế, chứ không phải như kiếp trước, ch*t sớm như vậy, ta hối h/ận, nếu ta quan tâm nó sớm hơn một chút, liệu nó có thể sống yên ổn không?"
Tôi hỏi hắn: "Chàng đối với nó chỉ có thương hại thôi sao?"
Hắn gật đầu không chút do dự.
"Vậy chàng định làm thế nào?"
Tôi hỏi xong, mặt hắn lộ vẻ khó xử, hắn cẩn thận lên tiếng: "Trân nhi, nàng vẫn là vợ ta, ta nạp Niệm Niệm vào, nuôi trong hậu viện, xem như nuôi một con thỏ thôi, được không?"
Tôi im lặng một chút, thật sự không nhịn được cười ra tiếng.
Giang Hoài Khanh lo lắng nhìn tôi.
Đợi tôi cười đủ rồi, tôi hỏi hắn: "Chàng quên mẹ ta vì ai mà nằm liệt giường, em trai ta vì ai mà thành th/ai ch*t rồi sao?"
Giang Hoài Khanh vẫn là lời giải thích đó: "Nhưng điều này không liên quan đến Niệm Niệm..."
Tôi ngắt lời hắn: "Hoài Khanh, tôi cũng biết sợ, chàng nói nó lúc đó mới bốn tuổi, nhưng lúc đó tôi cũng mới năm tuổi, trong một đêm, tôi suýt mất mẹ, em trai cũng không còn, tôi h/ận lắm, tôi h/ận ch*t dì Lâm rồi, bây giờ chàng nói với tôi, tôi làm chính thê, Niệm Niệm làm thiếp, lại lặp lại con đường cũ của mẹ tôi và dì nó sao?"
Giang Hoài Khanh vội vàng biện bạch: "Niệm Niệm không phải người như vậy, nó gan thỏ, không dám làm thế đâu."
Tôi hỏi: "Vậy chàng không sợ tôi đối xử tệ với nó sao?"
Môi hắn động đậy, yếu ớt nói: "Nàng cũng không phải người như vậy."
"Nhưng tại sao, trước đó chàng lại khẳng định chắc nịch rằng tôi b/ắt n/ạt nó chứ?"
Tôi không muốn gặp Hạ Niệm Niệm, nhưng cũng không chủ động hại người như người mẹ đ/ộc á/c của nó.
Không quan tâm nó chính là b/ắt n/ạt nó sao?
Giang Hoài Khanh không còn tiếng động.
Tôi giải đáp giúp hắn: "Bởi vì, chàng đối với nó không chỉ là thương hại, trong ánh mắt chàng nhìn nó có tình yêu, Giang Hoài Khanh, chàng phụ tôi, hai kiếp rồi."
Tôi lướt qua vai hắn, để lại một câu nhẹ bẫng: "Chàng bảo tôi làm sao tin chàng đây?"
9
Thân phận của Hạ Niệm Niệm không thể gả vào nhà họ Giang làm chính thê.
Cha không muốn hủy hôn, Giang Hoài Khanh không đến tìm tôi, nhưng cũng không đồng ý hủy hôn.
Chuyện này cứ giằng co như vậy.
Cho đến ngày tôi cập kê, mẹ đặc biệt trang điểm cho tôi một vẻ ngoài tươi tắn, cài trâm cho tôi trước mặt khách khứa, đặt tên tự cho tôi là 'Linh Dục'.
Bà gửi gắm mọi điều tốt đẹp vào tôi.
Tôi mặc lễ phục tinh xảo, đầu đội trâm cài, bái tạ khách khứa.
Có một ánh mắt nhìn tôi rất lâu, không rời nửa khắc.
Tôi biết đó là ai.
Mẹ cũng nhìn về hướng đó.
Giang Hoài Khanh chạm phải ánh mắt của mẹ, mím môi cúi đầu.
Hôm nay cậu đến, lễ cập kê cậu tặng tôi là một chiếc còi.
Cậu bảo tôi thổi lên, chim ưng bay lượn trên không trung, lao xuống, đậu trên tay tôi.
Cậu nói: "Con gái mang dòng m/áu nhà họ Ngụy chúng ta, tuyệt đối không được nhút nhát, ai dám b/ắt n/ạt Linh Dục, thì hãy như chim ưng, mổ ch*t hắn."
Tôi rất thích món quà này.
Vừa nhấc tay, chim ưng liền tự giác bay lượn trên không trung.
Tôi không bỏ lỡ vẻ thâm trầm trong mắt Hạ Niệm Niệm.
Những dòng chữ kia cũng nhận ra điều đó:
"Niệm Niệm đừng hâm m/ộ, sau này bầu trời của ngươi cũng rộng lớn, Hạ Trân chẳng qua là xuất thân tốt hơn một chút thôi."
"Tôi thấy món quà này khá thú vị, chim ưng ăn th!t thỏ phải không?"
"Tôi cảm thấy Giang Hoài Khanh vẫn chưa buông bỏ được Hạ Trân."
"Hạ Trân nói hủy hôn chỉ là lùi một bước để tiến hai bước, nhìn xem sau khi cô ấy nói hủy hôn, cuộc hôn nhân này không những không hủy, mà còn khiến Giang Hoài Khanh càng thêm không buông bỏ được."
"Lầu trên nói đúng trọng tâm rồi."
Tôi cùng người nhà tiễn khách, mẹ cố sức khỏe, giữ gia đình nhà họ Giang và cậu lại.
Nhà họ Giang lần này đến là Giang mẫu và Giang Hoài Khanh.
Mẹ lấy ra hai canh thiếp đã trao đổi, sai người đưa qua.
Giang mẫu biến sắc: "Hạ phu nhân, đây là ý gì?"
Mẹ ngồi xuống: "Hai nhà chúng ta qu/an h/ệ tốt, Linh Dục vừa chào đời đã định hôn ước này, mười mấy năm qua, tình cảm của chúng quả thật không tồi, nhưng không ngờ tình nghĩa biến đổi. Giang phu nhân, con gái tôi dù thế nào đi nữa, cũng sẽ không chung chồng với em gái cùng cha khác mẹ của nó đâu."
Cha muốn ngăn mẹ lại, nhưng bị cậu nắm ch/ặt, không thể nhúc nhích.
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Bình luận
Bình luận Facebook