Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Con trai tôi kết hôn cần nhà tân hôn, mà tôi lại đứng tên một căn.
Để tiết kiệm năm trăm ngàn tiền thuế phí sang tên, nó đưa ra một kế sách quái đản:
"Mẹ với bố ly hôn trước đi, để lại nhà cho bố, rồi để Nhân Nhân kết hôn với bố, bố sẽ sang tên căn nhà cho Nhân Nhân."
"Sau đó Nhân Nhân ly hôn với bố, mẹ lại tái hôn với bố, như vậy là có thể tiết kiệm được tiền rồi."
Thấy tôi do dự, nó quỳ xuống trước mặt tôi, khóc lóc thảm thiết:
"Yêu cầu duy nhất của nhà cô ấy là phải có nhà, Nhân Nhân là tình yêu cả đời của con, nếu không cưới được cô ấy, con thà ch*t đi cho xong."
Thế là tôi mềm lòng.
Nhưng tôi đợi mãi, đợi mãi, thứ tôi nhận được lại là tin chồng mình kết hôn với "bạch nguyệt quang" của ông ta.
Lúc này tôi mới hiểu ra, một người thì muốn có nhà, một người thì muốn cưới người tình trong mộng đã tơ tưởng bao năm, còn tôi - một người nội trợ - chỉ là quân cờ bị vứt bỏ.
Mấy chục năm vất vả cực nhọc đều tan thành bọt nước, tôi đ/au đớn tột cùng, khi băng qua đường thì bị xe đ/âm bay, ch*t tại chỗ.
Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở lại ngày con trai bắt tôi ký vào thỏa thuận ly hôn.
·················································
1
"Mẹ, mẹ mau ký đi, tranh thủ lúc Cục Dân chính chưa đóng cửa, mẹ với bố đi làm giấy ly hôn trước đi."
Con trai Mạnh Vũ th/ô b/ạo nhét bút vào tay tôi, ánh mắt thoáng hiện lên vẻ tham lam.
Tôi không nói gì, nhìn chằm chằm vào bản thỏa thuận trước mặt.
Kiếp trước, sau khi tôi ký vào bản thỏa thuận ly hôn này, lòng đầy hân hoan chờ đợi ngày tái hôn, nhưng thứ nhận được lại là tin chồng mình và "bạch nguyệt quang" của ông ta đi đăng ký kết hôn.
Tôi tìm đến tận nơi hỏi cho ra lẽ, ông ta lại thiếu kiên nhẫn chỉ trích tôi:
"Hy Hy mới là tình yêu cả đời của tôi, những năm qua sống tạm bợ với cô thật sự quá nhạt nhẽo, tôi cũng muốn thử một cuộc sống khác biệt."
Cứ ngỡ con trai sẽ đứng về phía mình, ai ngờ nó cũng hạ thấp tôi xuống không bằng một cọng cỏ.
"Việc cho con căn nhà là điều mẹ nên làm, mẹ đã sinh con ra thì phải để con có cuộc sống tốt đẹp chứ. Con đã sớm chịu không nổi sự càm ràm của mẹ rồi, mẹ chẳng bằng một góc của dì Nguyễn, dì ấy mới biết cách yêu thương người khác."
Trắng tay, tôi đ/au đớn tột cùng, khi băng qua đường vì tinh thần hoảng lo/ạn nên bị xe đ/âm bay, ch*t tại chỗ.
May thay ông trời có mắt, cho tôi làm lại một lần nữa, lần này tôi sẽ không đi vào vết xe đổ đó nữa.
Tôi dùng sức ném mạnh chiếc bút xuống bàn, phát ra một tiếng động lớn.
"Bản thỏa thuận này, tôi không ký!"
Sắc mặt Mạnh Vũ tối sầm lại, giọng điệu lộ rõ vẻ không thể tin nổi.
"Mẹ, mẹ đến tuổi mãn kinh rồi à? Vừa mới đồng ý xong, sao giờ lại không ký nữa? Chẳng lẽ mẹ muốn con cả đời làm trai tân sao? Bố còn chẳng nhiều chuyện như mẹ."
Tôi nhìn sang Mạnh An Thừa đối diện, ông ta quả nhiên chẳng thèm ngẩng đầu lên, như thể chuyện chẳng liên quan gì đến mình.
Kết hôn mấy chục năm, ông ta vẫn luôn điềm tĩnh như vậy, dù là khi tôi sinh nở bị băng huyết hay t/ai n/ạn phải vào ICU, ông ta cũng chưa từng thay đổi sắc mặt vì tôi.
Tôi cứ ngỡ đó là do tính cách, cho đến trước khi ch*t ở kiếp trước tôi mới hiểu ra, ông ta đã dành hết mọi tình cảm nồng ch/áy cho Nguyễn Hy Hy.
Khi tôi bị xe đ/âm bay, toàn thân đầy m/áu, ông ta chỉ lo xem Nguyễn Hy Hy có bị dọa sợ hay không.
Tim tôi nhói lên một cơn đ/au buốt, tôi lạnh lùng lên tiếng:
"Ký đơn ly hôn cũng được, nhưng ông phải ra đi với hai bàn tay trắng, căn nhà đó ông cũng đừng hòng đụng vào dù chỉ một phân!"
Mạnh Vũ vỗ bàn đứng dậy, theo bản năng phản bác:
"Dựa vào cái gì mà bắt bố con ra đi với hai bàn tay trắng? Những năm qua mẹ chỉ ở nhà, là bố con vất vả ki/ếm tiền nuôi gia đình."
Trong mắt nó lộ ra vẻ thất vọng và bất mãn.
"Từ nhỏ đến lớn, mẹ chẳng giúp được con việc gì, giờ con sắp kết hôn rồi, đây là việc duy nhất mẹ có thể giúp, vậy mà mẹ cũng không chịu hy sinh một chút sao? Sao mẹ có thể ích kỷ như vậy?"
Tôi trợn tròn mắt không thể tin nổi.
Mạnh Vũ là trẻ sinh non, sau khi chào đời sức khỏe yếu, tôi mang cái thân b/ệnh tật thức trắng đêm trông nom nó, vượt qua giai đoạn nguy hiểm nhất.
Sau này nó đi học, mỗi bữa ăn, việc đưa đón, mọi thứ đều qua tay tôi.
Tháng trước lúc nó đi làm bị trẹo chân, cũng là tôi không một lời oán thán chăm sóc nó suốt cả tháng trời.
Tôi dành hết thời gian và tâm huyết cho cái nhà này, cuối cùng trong mắt nó lại trở thành kẻ chẳng có đóng góp gì.
Một ngọn lửa gi/ận dữ trào dâng trong lồng ngựk, tôi không thể kìm nén cảm xúc được nữa.
"Con tưởng mẹ không biết các người đang tính toán gì sao? Một kẻ muốn lấy căn nhà của mẹ, một kẻ đợi ly hôn xong để cao chạy xa bay cùng bạch nguyệt quang."
"Hy sinh một mình mẹ để thành toàn cho các người, chuyện này mẹ không làm được."
Vừa dứt lời, Mạnh An Thừa nhíu mày, quát lên:
"Thẩm Noãn, rốt cuộc phải nói với cô bao nhiêu lần nữa, tôi và Hy Hy trong sạch, cô đừng có h/ủy ho/ại danh dự của cô ấy."
Mạnh Vũ cũng chặn trước mặt tôi, vẻ mặt không đồng tình:
"Mẹ, con đã bảo hôm nay mẹ bị sao thế, hóa ra là gh/en t/uông à, nhưng bố và dì Nguyễn thực sự chỉ là tri kỷ tinh thần."
"Hai người họ đều là giáo sư đại học, có tiếng nói chung, lại trân trọng nhau, người nội trợ như mẹ không thể hiểu được đâu."
Cả hai đều tỏ ra thản nhiên, ngược lại biến tôi thành một kẻ đi/ên đích thực.
Tôi cười lạnh mấy tiếng:
"Tháng sáu năm ngoái, bố con và Nguyễn Hy Hy cùng nhau đi du lịch, nam nữ lẻ loi, ăn ở cùng nhau một tháng."
"Tháng ba năm nay, mẹ bị trẹo lưng, bố con ngoài miệng nói là chăm sóc mẹ, nhưng Nguyễn Hy Hy gọi một cuộc điện thoại là ông ta đi ngay. Lúc hai người họ đang ăn ở nhà hàng cao cấp, thì tôi đang nằm trên giường b/ệnh bụng đói meo."
·······
Những ấm ức như kể mãi không hết, nước mắt không ngừng tuôn rơi, nhưng lại chẳng khiến hai người trước mặt mảy may xót xa.
"Bạn bè đi chơi với nhau là chuyện bình thường, ai bảo mẹ và bố không nói chuyện được với nhau, những thú vui thanh tao và kiến thức của ông ấy luôn cần có người chia sẻ."
"Mẹ ngày nào cũng chỉ quanh quẩn củi gạo dầu muối, tẻ nhạt lại áp bức, cái nhà này đổi lại là ai cũng không muốn ở lại!"
Lời nói của Mạnh Vũ đầy vẻ mỉa mai, đ/âm vào tim tôi khiến tôi lảo đảo lùi lại một bước.
Đây chính là đứa trẻ mà tôi dày công nuôi nấng, nó không hiểu nỗi khổ của tôi, mà lại học theo cha nó, cùng nhau coi thường tôi.
Lòng trào dâng một nỗi đắng cay, hồi lâu sau tôi mới tìm lại được giọng nói của mình:
"Nếu đã không thích cái nhà này đến thế, vậy thì giải tán đi."
2
Bữa cơm này kết thúc trong không vui, lúc Mạnh Vũ rời đi còn không quên để lại lời đe dọa:
"Nếu không có nhà, Nhân Nhân sẽ không kết hôn với con, vậy thì con thà ch*t đi cho xong. Mẹ chỉ có một đứa con trai là con, đến lúc đó không ai lo dưỡng già cho mẹ, xem mẹ tính sao."
Lời lẽ của nó đầy rẫy sự đe dọa, nhưng biểu cảm của tôi lại chẳng hề thay đổi.
Sau khi Mạnh Vũ tốt nghiệp đại học, để nó có công việc tốt, tôi đã phải c/ầu x/in không biết bao nhiêu người.
Sau này nó có lương, nhưng chưa từng chi một xu cho tôi, ngược lại còn luôn than vãn tiền không đủ, ăn không ngon, ngủ không yên, là tôi hết lần này đến lần khác lấy tiền ra bù đắp cho nó.
Trông cậy vào nó dưỡng già, thà trông cậy vào heo nái leo cây còn hơn.
Tiếng đóng cửa vang lên thật mạnh, Mạnh An Thừa đứng dậy đuổi theo, lúc đi còn không quên giáo huấn một câu:
"Một bữa cơm cũng không ăn yên ổn, cái nhà tử tế mà bị cô làm cho tan nát cả rồi."
Tôi không cho ông ta sắc mặt tốt:
"Một người chồng ngoại tình và một đứa con nghịch tử, ông nói đây giống cái nhà sao?"
"Tôi nói ly hôn là nghiêm túc đấy, nếu ông còn muốn giữ thể diện thì chủ động ký vào thỏa thuận đi, bằng không..."
Lời còn chưa dứt, cánh cửa lại một lần nữa đóng sầm trước mặt tôi.
Mạnh An Thừa luôn như vậy, ngay cả thời gian để nghe tôi nói hết một câu cũng không có.
Những năm qua không phải tôi không nghĩ đến việc phát triển sở thích chung với ông ta, nhưng lần nào ông ta cũng keo kiệt không chịu dành thời gian cho tôi.
Ông ta nói ông ta rất bận, nhưng chỉ cần Nguyễn Hy Hy cần, ông ta có thể xuất hiện ngay bên cạnh cô ta.
Suy cho cùng, ông ta chỉ là không yêu tôi.
Không đoái hoài đến đống thức ăn thừa trên bàn, tôi quay vào phòng thu dọn hành lý.
Rời khỏi cái lồng giam trông có vẻ là nhà, nhưng thực chất đã giam giữ tôi suốt nửa đời người này, cuối cùng tôi cũng thở phào nhẹ nhõm.
Trên mạng xã hội, Mạnh Vũ đăng một trạng thái mới:
"Dì Nguyễn là người tốt nhất trên thế gian này."
Trong ảnh, nó thân thiết khoác tay Nguyễn Hy Hy, đầu tựa vào vai cô ta, khác hẳn vẻ chán gh/ét mùi dầu mỡ trên người tôi lúc nãy.
Bên cạnh, Mạnh An Thừa dịu dàng nhìn họ, khóe miệng nở nụ cười nhạt.
Đây không phải lần đầu Mạnh Vũ đăng loại trạng thái này để khiêu khích tôi.
Mỗi khi tôi không làm theo ý nó, nó lại chạy đi tìm Nguyễn Hy Hy, dẫn theo cả bố nó, nhìn tôi lo lắng, bất an rồi sụp đổ.
Nhưng lần này, tôi chỉ bình thản gõ xuống:
"Cô ấy tốt như vậy, con hỏi xem cô ấy có nguyện ý làm mẹ kế của con không, vừa hay con sắp kết hôn rồi, sính lễ của con cũng để cô ấy chi trả đi."
Tôi không còn quan tâm đến tin nhắn điện thoại nữa, lái xe đến căn nhà của mình.
Đó là căn nhà bố mẹ đặc biệt m/ua cho tôi khi tôi đi lấy chồng xa, ý định ban đầu là mong tôi có một mái ấm riêng ở đây.
Nhưng kiếp trước, căn nhà nào tôi cũng không giữ được.
Tôi dùng mật mã mở cửa, nhưng thử mấy lần vẫn không mở được.
Đang nghi hoặc thì cửa mở, một người phụ nữ trông như đang mang th/ai bốn tháng cảnh giác nhìn tôi:
"Cô là ai? Tại sao cứ thử mật mã nhà tôi?"
Tôi ngẩn người, ngó đầu nhìn số nhà, x/ác định mình không tìm nhầm.
"Câu này nên là tôi hỏi cô mới đúng, tôi là chủ căn nhà này, tại sao cô lại ở trong nhà tôi?"
Nói rồi, tôi đưa giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà đất trong tay cho người phụ nữ, nhưng bị cô ta giơ tay gạt đi.
"Bà già, bà đừng tưởng làm giả một tờ giấy chứng nhận là có thể cư/ớp được nhà của tôi nhé."
Cô ta đá/nh giá tôi từ đầu đến chân, trong mắt đầy vẻ kh/inh bỉ:
"Bà già, bà có biết khu này đắt thế nào không? Loại người như bà căn bản không m/ua nổi, đây là nhà tân hôn bạn trai tôi tặng cho tôi đấy."
"Cút cút cút, cái bản mặt nghèo hèn, đừng đến đây mang xui xẻo cho tôi."
Cô ta giơ tay định đóng cửa, tôi dùng vali chặn cửa lại trước một bước.
"Cô đừng vội, có lẽ có hiểu lầm gì đó, chúng ta gọi cảnh sát đến giải quyết đi."
3
Thấy tôi không hề nhượng bộ, người phụ nữ không làm gì được tôi, giậm chân tức gi/ận rồi cũng lấy điện thoại ra.
"Tôi gọi bạn trai tôi đến đây ngay, xem bà có chịu nổi hậu quả không."
Điện thoại nhanh chóng được kết nối, tôi nghe không rõ đầu dây bên kia nói gì, chỉ thấy giọng nói có chút quen tai, một ý nghĩ kỳ quặc đột nhiên lóe lên.
Chưa đầy nửa tiếng sau, phía sau truyền đến tiếng bước chân, người đến chính là Mạnh Vũ.
Hóa ra đây chính là cô bạn gái dịu dàng thấu hiểu của nó, Phó Thi Nhân.
Phó Thi Nhân lao vào lòng Mạnh Vũ, khóc lóc thảm thiết:
"Chồng ơi, chính là người đàn bà ch*t ti/ệt này xông vào nhà chúng ta, dọa em và con sợ ch*t khiếp, anh phải làm chủ cho mẹ con em đấy."
"Bà ta còn nói căn nhà này là của bà ta, muốn cư/ớp nhà của chúng ta."
Mạnh Vũ cẩn thận dỗ dành cô ta, vẻ mặt hung dữ quay sang tôi, nhưng khi nhìn rõ mặt tôi thì sững người tại chỗ.
"Sao mẹ lại ở đây?"
Tôi không trả lời, hỏi ngược lại:
"Mẹ không đến thì nhà mất rồi, Mạnh Vũ, con không định giải thích với mẹ một chút sao?"
Trong mắt Mạnh Vũ thoáng hiện lên vẻ chột dạ, ấp úng không nói nên lời, ngược lại Phó Thi Nhân lên tiếng trước:
"Sao cô biết tên bạn trai tôi? Bây giờ bọn l/ừa đ/ảo chuẩn bị công việc kỹ lưỡng đến thế sao?"
Tôi cười lạnh một tiếng, mặc cho Mạnh Vũ liên tục nháy mắt ra hiệu, trực tiếp x/é toạc bộ mặt giả tạo của nó.
"Tất nhiên là tôi biết, vì tôi là mẹ nó, căn nhà này là của tôi!"
Phó Thi Nhân lập tức phản bác:
"Nói bậy, mẹ của anh ấy tôi đã gặp rồi, rõ ràng là một giáo sư đại học thanh lịch, khác xa với loại người nội trợ như cô."
Tôi lập tức biết cô ta đang nói đến Nguyễn Hy Hy, trong lòng không khỏi xót xa.
Trước đây tôi c/ầu x/in Mạnh Vũ cho tôi gặp mặt con dâu tương lai, nó toàn thoái thác, bảo rằng chưa đến lúc.
Vậy mà nó lại dẫn Nguyễn Hy Hy đi gặp, còn gọi nhau là mẹ con, nó từ tận đáy lòng cảm thấy tôi không xứng mặt mũi.
Rõ ràng đã không còn kỳ vọng vào Mạnh Vũ nữa, nhưng tim vẫn đ/au thắt lại:
"Tôi đã báo cảnh sát rồi, nhà của ai thì cảnh sát sẽ có kết luận, các người chiếm đoạt nhà của tôi, cứ đợi mà ngồi tù đi."
Vừa dứt lời, sắc mặt Mạnh Vũ thay đổi liên tục, nó lao đến kéo tôi sang một bên, hạ giọng nói:
"Mẹ cố tình đúng không, biết rõ con và bố đang ăn cơm cùng dì Nguyễn, cố tình gây chuyện để dẫn con đến đây."
"Giờ rời đi ngay lập tức, nếu không đừng trách con không màng tình nghĩa."
Tôi hất tay nó ra, mỉa mai:
"Giữa chúng ta có tình mẫu tử sao? Mẹ của con chẳng phải là Nguyễn Hy Hy à?"
Nghe vậy, trong mắt Mạnh Vũ thoáng qua vẻ chột dạ, sau đó lại trở nên hùng hổ.
"Nhân Nhân gia thế tốt, bố mẹ cô ấy mà biết mẹ tôi chỉ là một người nội trợ, sẽ càng coi thường tôi hơn, suy cho cùng vẫn là do mẹ không xứng mặt mũi."
Hơn hai mươi năm, nó vừa tận hưởng những điều tốt đẹp tôi mang lại, vừa dìm tôi xuống bùn lầy.
Ăn cơm tôi nấu, dùng tiền tôi ki/ếm, đến lúc tơ tưởng đến căn nhà của tôi, sao lại không chê tôi không xứng mặt mũi nữa?
"Chó còn không chê chủ nghèo, loại người như con, sớm biết thế lúc sinh ra nên bóp ch*t cho xong. Tôi nói cho con biết, căn nhà này, con đừng hòng mơ tưởng."
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Bình luận
Bình luận Facebook