Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
16/07/2026 22:11
Vừa sinh xong, tôi đang ở cữ tại nhà thì cô em gái mưa của chồng, bất chấp lời ngăn cản của cô giúp việc, nhất quyết đòi hút th/uốc ngay trong phòng tôi.
Tôi phản tay ra hiệu cho vệ sĩ lôi cô ta ra ngoài, cấm cửa ba ngày.
Chồng tôi định ngăn lại, tôi lạnh lùng c/ắt ngang:
"Tôi vừa sinh con xong, không ngửi được mùi th/uốc lá, tại sao cô ta cứ nhất định phải hút trước mặt tôi?"
Chồng tôi không nói gì thêm.
Ngày thứ tư, công nhân khiêng năm chiếc bàn mạt chược xông vào phòng ngủ. Một đám đàn ông vạm vỡ nối đuôi theo sau. Chồng tôi cười tươi rói, phát cho mỗi người năm cây th/uốc lá Trung Hoa.
"Ở đây không thu phí, mọi người cứ chơi cho thoải mái!"
Tôi cố nén cơn đ/au từ vết mổ, chất vấn anh ta định làm gì.
Cô em gái mưa của chồng chớp chớp mắt với tôi:
"Chị Đường Đường, anh Hạo muốn biến phòng chị thành phòng chơi bài."
Nói đoạn, cô ta đắc ý bổ sung:
"Một tháng tới, chị cứ từ từ mà làm quen với mùi khói th/uốc nhé!"
1
Tôi sững người, sa sầm mặt mày quay sang nhìn Lương Hạo.
"Tại sao?"
Lương Hạo cưng chiều xoa đầu Phương Thanh Nhu, cười khẩy với tôi:
"Vợ à, tính tình của em đúng là nên sửa đổi đi. Thanh Nhu chỉ hút một điếu th/uốc thôi mà em đã dùng vệ sĩ b/ắt n/ạt cô ấy, thật quá đáng."
"Tranh thủ lúc đang ở cữ, em tập làm quen với mùi th/uốc lá đi, sau này đừng làm khó Thanh Nhu nữa."
Tôi nén cơn gi/ận, nhíu mày nhìn chằm chằm anh ta.
Đây là ngày thứ sáu sau khi tôi sinh con, cơ thể đang rất cần nghỉ ngơi để hồi phục. Lương Hạo lại chọn đúng thời điểm này để trút gi/ận cho Phương Thanh Nhu ư?
Tôi chỉ vào đám đàn ông đang hút th/uốc ồn ào kia, quát lớn:
"Đây là nhà của tôi, bảo họ rời đi ngay!"
Phương Thanh Nhu bĩu môi, giành nói trước:
"Anh Hạo, em đã bảo mà, tính chị dâu thật x/ấu."
"Rõ ràng anh là chủ nhà, thế mà chị ấy chẳng coi anh ra gì."
"May mà lúc đó anh nghe em, kiên quyết không cho chị dâu vào trung tâm ở cữ. Không thì mấy người làm công lại bị chị dâu làm khó, đáng thương biết bao."
Nghe những lời của Phương Thanh Nhu, tim tôi thắt lại, khó tin nhìn Lương Hạo.
Sau khi sinh con, lẽ ra tôi phải được vào trung tâm ở cữ hàng đầu thành phố. Nhưng Lương Hạo đã hủy lịch hẹn, kiên quyết bắt tôi về nhà.
"Vợ ơi, em sinh con vất vả rồi, anh muốn tự tay chăm sóc em, nuôi em cho trắng trẻo m/ập mạp."
Cứ ngỡ đó là tình yêu anh dành cho tôi. Không ngờ, tất cả đều là do Phương Thanh Nhu xúi giục.
Lương Hạo không hề sợ hãi, đón nhận ánh mắt của tôi:
"Thanh Nhu nói đúng, người lớn tuổi nào như em mà tiểu thư đài các thế. Em đấy, đúng là chưa từng chịu khổ bao giờ."
Tôi gi/ận quá hóa cười.
Là thiên kim tiểu thư của tập đoàn họ Khương, sau khi vào công ty, tôi đã làm việc cật lực, ký được mấy hợp đồng hàng trăm triệu, mang lại lợi nhuận hàng chục triệu. Họ có tư cách gì mà chỉ trích tôi?
Không muốn nói nhảm nữa, tôi lấy điện thoại gọi cho đội trưởng vệ sĩ, bảo họ đến đuổi người. Thế nhưng, điện thoại gọi mãi không được.
Lương Hạo cười cười, lắc lắc chiếc thẻ SIM trong tay rồi bẻ g/ãy ngay trước mặt tôi:
"Vợ à, thẻ đã bị anh lấy ra rồi, người làm trong nhà cũng đã thay mới hết, em đừng tốn công vô ích nữa."
Nhiệt độ toàn thân tôi giảm xuống mức đóng băng, không dám tin vào tai mình.
Đám đàn ông trong phòng ngủ phì phèo khói th/uốc, cười nói rôm rả. Tôi bị mùi th/uốc nồng nặc làm cho ho sặc sụa. Vừa gắng sức, vết mổ ở bụng đã truyền đến cơn đ/au nhói, đ/au đến mức tôi phải cắn ch/ặt môi dưới, mồ hôi lạnh rịn ra trên trán.
Lương Hạo lộ vẻ xót xa, theo bản năng muốn chạy đến ôm tôi, nhưng bị Phương Thanh Nhu kéo ch/ặt lấy.
"Anh Hạo, chị Đường Đường từ từ rồi sẽ quen thôi, anh đừng lo."
Lương Hạo quả nhiên dừng bước.
Tôi cố nhịn nước mắt, nhấn mạnh vào chiếc chuông bên giường. Hai phút sau, cô giúp việc cao cấp lao vào. Cô ấy bị sắc mặt tái nhợt và mùi khói th/uốc nồng nặc làm cho h/oảng s/ợ, lập tức mở cửa sổ thông gió. Tôi nhận lấy ly nước ấm cô ấy đưa, khẽ nói:
"Dì Hứa, cháu muốn mượn điện thoại của dì..."
Gần như cùng lúc đó, giọng nói lạnh lùng của Lương Hạo vang lên:
"Dì Hứa, dì bị sa thải rồi."
2
Tôi ngẩng phắt đầu lên. Sắc mặt Lương Hạo lạnh như băng:
"Dì Hứa mấy hôm trước cố tình làm khó Thanh Nhu, nhà chúng tôi không dung nổi vị đại phật này."
Dì Hứa xót xa nhìn tôi, phẫn nộ phản bác:
"Phu nhân cần tĩnh dưỡng, là cô Phương cố tình khiêu khích, tôi mới khuyên vài câu..."
Lương Hạo mất kiên nhẫn vung tay lên, dì Hứa bị quản gia cưỡ/ng ch/ế lôi ra ngoài. Tôi muốn ngăn lại nhưng cũng vô ích.
Công nhân chỉnh xong bàn mạt chược, tiếng ồn ào lập tức vang lên không dứt. Phòng ngủ đã biến thành một phòng chơi bài đúng nghĩa. Mỗi tiếng động chói tai đều đang đ/âm vào th/ần ki/nh tôi.
Phương Thanh Nhu gật đầu hài lòng, cúi người chớp mắt với tôi:
"Chị Đường Đường, em bé có người giúp việc chăm rồi, chị không cần lo."
"Hy vọng môi trường này chị thích nhé!"
Nói xong, cô ta làm nũng kéo Lương Hạo ra ngoài.
Cảm giác nh/ục nh/ã tột cùng gần như nhấn chìm tôi. Vừa sinh con xong, mỗi lần cử động, cơ thể lại truyền đến cơn đ/au nhức. Khói th/uốc m/ù mịt, mỗi hơi thở đều bị sặc đến rơi nước mắt. Trong phòng tụ tập một đám đàn ông hoàn toàn xa lạ. Đến cả việc bảo mẫu thay miếng Iót sản phụ cho tôi cũng phải kéo một tấm rèm mỏng.
Tôi nằm liệt trên giường, nội tâm tràn ngập sự tự giễu lạnh lẽo. Lương Hạo thật biết chọn thời điểm. Vào lúc tôi yếu ớt nhất, anh ta dành cho tôi sự nh/ục nh/ã và hànhz hạz sâu sắc nhất.
Suốt mấy ngày liền, tôi như rơi xuống địa ngục. Đêm khuya, đám đông tan đi, tôi mới có thể thở phào một chút. Phương Thanh Nhu mở cửa phòng, bưng bát cháo nóng đi vào. Thấy vẻ mặt mệt mỏi và những tia m/áu trong mắt tôi, cô ta cười một cách ngạc nhiên:
"Chị Đường Đường, dáng vẻ bây giờ của chị thật đáng thương, còn bẩn hơn cả ăn mày trên phố!"
"Muốn trách thì trách chị lúc đầu cứ muốn thị uy với em, anh Hạo mới nghĩ ra chiêu này để chị biết điều."
Tôi lạnh lùng quay mặt đi:
"Cút!"
Tiếng bước chân quen thuộc vang lên. Phương Thanh Nhu nhếch môi cười, nhanh chóng hất bát cháo xuống đất, cầm mảnh sứ rạ/ch mạnh vào tay mình. Lương Hạo vừa xuất hiện, Phương Thanh Nhu đã khóc lóc nhào vào lòng anh ta:
"Anh Hạo, em có lòng nấu cháo cho chị Đường Đường, thế mà chị ấy không hề cảm kích!"
Sau khi nhìn rõ vết thương của cô ta, Lương Hạo nén cơn gi/ận đang bùng phát, t/át mạnh vào mặt tôi một cái:
"Khương Đường, em quá đáng lắm! Em cứ thích nhắm vào Thanh Nhu như vậy sao!"
Một trận trời đất quay cuồ/ng. Khi hoàn h/ồn lại, tôi nghiến răng nhìn anh ta:
"Lương Hạo, anh thấy bây giờ tôi còn sức để nhắm vào cô ta sao?"
Suốt những ngày qua ăn không ngon ngủ không yên, cơ thể vốn đã yếu ớt của tôi lại càng thêm tồi tệ. Làm sao còn sức đi b/ắt n/ạt Phương Thanh Nhu đang hồng hào khỏe mạnh được?
Nhìn tôi g/ầy gò tái nhợt, trên mặt Lương Hạo thoáng qua vẻ áy náy. Phương Thanh Nhu khóc lóc ôm ch/ặt anh ta:
"Anh Hạo, em đ/au quá, tay em đang chảy m/áu."
Anh ta không còn tâm trí nào để ý đến tôi nữa, bế ngang Phương Thanh Nhu đi ra khỏi phòng.
Không lâu sau, Lương Hạo quay lại, xót xa vuốt ve khuôn mặt tôi:
"Đường Đường, còn đ/au không? Vừa nãy là anh nóng nảy."
"Em yên tâm, đợi Thanh Nhu hết gi/ận, anh sẽ bù đắp cho em."
Nói xong, anh ta tỉ mỉ massage bắp chân sưng tấy cho tôi. Dáng vẻ kiên nhẫn dịu dàng đó khiến tôi như quay về quá khứ.
Vì tôi không thích mùi th/uốc lá, Lương Hạo chưa bao giờ đụng đến. Suốt th/ai kỳ, anh ta học vô số kiến thức nuôi dạy trẻ, từng bữa ăn của tôi đều do anh ta chăm chút tỉ mỉ. Hằng ngày giúp tôi c/ắt móng tay, bôi dầu dưỡng thể, đi khám th/ai chưa bao giờ vắng mặt. Anh ta từng ôm tôi mơ mộng:
"Vợ ơi, đợi con chào đời, chúng ta sẽ là gia đình ba người hạnh phúc nhất."
"Em và con chính là cả thế giới của anh, anh sẽ bảo vệ hai mẹ con thật tốt."
Thế nhưng bây giờ, vì Phương Thanh Nhu, anh ta đã tự tay đẩy tôi vào chiếc lồng đ/au khổ.
Tôi siết ch/ặt bàn tay. Ngoài cửa đột nhiên vang lên giọng nói ngọt ngào của Phương Thanh Nhu:
"Anh Hạo, em mặc bộ này có đẹp không?"
3
Phương Thanh Nhu mặc chiếc váy ngủ gợi cảm, cười e thẹn. Lương Hạo đứng bật dậy, hơi thở nhanh chóng dồn dập. Tôi cười lạnh đáp:
"Được, đẹp lắm."
"Chỉ là mặc nó ở nhà tôi để quyến rũ chồng tôi, có vẻ không phù hợp lắm nhỉ?"
Lương Hạo theo bản năng giải thích:
"Đường Đường, anh và Thanh Nhu không phải mối qu/an h/ệ đó."
Phương Thanh Nhu tủi thân đỏ hoe mắt:
"Chị dâu, chị mang th/ai mười tháng, anh Hạo cũng nhịn rất khổ sở. Em chỉ thỉnh thoảng giúp anh ấy giải tỏa d/ục v/ọng, chưa bao giờ nghĩ đến việc phá hoại gia đình hai người, em làm sai gì chứ! Nếu trong mắt chị em tệ hại như vậy, thì sau này em sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt chị nữa!"
Nói xong, cô ta nức nở chạy đi. Gần như không hề do dự, Lương Hạo đuổi theo ngay lập tức.
Tôi như chìm vào làn nước tuyết lạnh buốt, toàn thân lạnh lẽo. Hóa ra họ đã sớm lén lút qua lại sau lưng tôi. Nghĩ đến sự quan tâm chăm sóc của Lương Hạo trong th/ai kỳ, một cơn buồn nôn trào lên cổ họng. Phòng bên cạnh vang lên tiếng nức nở nhỏ của Phương Thanh Nhu. Dần dần, chuyển thành tiếng thở dốc kìm nén của nam nữ.
Tôi không thể chịu đựng thêm nữa, cầm chiếc đèn bàn ném mạnh vào tường. Xung quanh cuối cùng cũng yên tĩnh lại. Tôi cố gắng bình ổn cảm xúc, dùng sức lau sạch nước mắt. Cuộc hôn nhân thối nát này, tôi không cần nữa.
Những ngày sau đó, tôi vẫn ở trong phòng ngủ đầy mùi th/uốc lá, chịu đựng tiếng mạt chược không dứt. Tôi ăn nhiều hơn trước, ban đêm tự ép mình phải nghỉ ngơi thật tốt. Lương Hạo nhiều lần đến giải thích với tôi. Tôi chỉ im lặng nhìn cuốn sách nuôi dạy trẻ trong tay.
Nửa tháng trôi qua, tôi bắt đầu xuống giường đi lại chậm rãi. Thái độ lạnh nhạt của tôi khiến Lương Hạo trở nên hoảng lo/ạn. Anh ta không còn tìm người từ bên ngoài về hút th/uốc đá/nh bài mỗi ngày nữa, mà từ chối các cuộc xã giao liên miên, ôm con gái quấn quýt bên cạnh tôi.
Lúc thì pha sữa, lúc thì thay tã cho bé. Ngay cả cô giúp việc vốn ít nói cũng cười hì hì khen ngợi:
"Ông chủ là người cha chu đáo nhất mà tôi từng thấy."
Tôi mỉm cười nhẹ, nội tâm không chút lay động. Phương Thanh Nhu vẫn sáng sớm đã chạy đến quấn lấy Lương Hạo, theo dõi từng cử động của tôi. Một buổi chiều nắng đẹp, Lương Hạo đang hào hứng sắp xếp tiệc đầy tháng cho con gái. Tôi lại nghe thấy tiếng khóc thảng thốt phát ra từ phòng trẻ. Lần theo tiếng động, Phương Thanh Nhu trong phòng đang giơ cao con gái, buông tay thả bé xuống đất.
Tôi gào thét lao tới, đỡ lấy con bé trước khi nó chạm đất. Con gái trong tã Iót khóc không ngừng. Tôi thở dốc, mồ hôi lạnh chảy xuống từ chóp mũi. Vừa định đứng dậy, bụng đã truyền đến cơn đ/au x/é lòng. Vết mổ đẻ rỉ m/áu. Phương Thanh Nhu hung á/c ch/ửi rủa:
"Thật đáng tiếc, sao không ngã ch*t nó đi! Anh Hạo rõ ràng đã hứa với em là sẽ trừng ph/ạt chị một tháng, thế mà bây giờ lại dễ dàng tha cho chị như vậy! Dựa vào cái gì! Em chính là không nhìn nổi cảnh hai mẹ con chị hạnh phúc..."
Tôi vất vả đặt con gái nằm ổn định trên cũi. Đứng thẳng người dậy, dùng hết sức bình sinh, t/át mạnh vào mặt Phương Thanh Nhu một cái!
Giây tiếp theo, tôi bị một ngoại lực mạnh mẽ đẩy ngã xuống đất. Quần áo ở bụng lập tức bị m/áu tươi tuôn ra thấm đẫm.
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Bình luận
Bình luận Facebook