Hậu truyện trọn vẹn: Chim khách chiếm tổ chim cu

Tôi vội vàng hỏi: "Là ai?"

Cảnh sát lắc đầu: "Họ chưa từng nhìn thấy mặt đối phương, giọng nói đều được xử lý qua thiết bị đổi giọng, căn bản không biết đối phương là ai."

Sau đó, anh ấy an ủi tôi: "Cô yên tâm, chúng tôi nhất định sẽ điều tra đến cùng, đối phương không giấu được bao lâu đâu."

Tôi hít sâu một hơi, thực ra, tôi biết đó là ai.

Nhưng nếu tôi nói ra, cảnh sát chỉ nghĩ tôi bị đi/ên.

Bởi vì đó là người em gái song sinh đã ch*t ba năm trước của tôi.

Hơn nữa, vì bị b/ắt c/óc từ nhỏ, nó không có hộ khẩu, gần như là một kẻ vô danh trong thành phố, căn bản không tra ra được thông tin gì.

Là một cô gái, lại thông minh, nó bị bọn buôn người huấn luyện thành kẻ buôn người nhỏ tuổi. Chúng lợi dụng vẻ ngoài nhỏ nhắn để khơi gợi lòng trắc ẩn của những đứa trẻ khác, rồi b/ắt c/óc chúng.

Khi lớn lên, nó càng trở thành nhân vật cốt cán trong băng nhóm buôn người, nhờ vậy mới có cơ hội sai khiến bọn chúng đến b/ắt c/óc con tôi.

Tôi nắm ch/ặt tay cảnh sát:

"Đồng chí cảnh sát, gần đây bên cạnh tôi liên tục xảy ra chuyện lạ, hơn nữa tôi thường mơ thấy người em gái đã mất ba năm trước. Năm xưa nó cũng bị b/ắt c/óc, cái ch*t của nó có rất nhiều điểm khả nghi, tôi nghi ngờ đây là hành động trả th/ù của bọn buôn người năm xưa. Hai vụ án chắc chắn có liên hệ đặc biệt. Hơn nữa, lần trả th/ù này không thành, bọn chúng sẽ còn quay lại."

Thấy tôi có vẻ nghiêm túc, đồng chí cảnh sát quyết định vừa tiến hành điều tra, vừa cử người âm thầm bảo vệ sự an toàn của tôi và con trai.

Tôi trịnh trọng thêm anh ấy vào danh sách liên lạc khẩn cấp.

Sau đó ôm con trai về nhà.

Vừa mở cửa, đ/ập vào mắt là hai gương mặt vừa chột dạ lại vừa cố tỏ ra vui mừng.

"Vợ à, em về rồi, hai đứa trẻ nhà mình đều không sao, thật là tốt quá."

Chồng tôi đưa tay định bế Mặc Mặc, tôi thản nhiên né tránh bàn tay anh ta.

Anh ta tỏ vẻ lúng túng, đưa mắt ra hiệu cho Tiểu Cẩm.

Tiểu Cẩm lập tức chạy đến ôm lấy chân tôi, khóc lớn:

"Dì ơi, con cứ tưởng không bao giờ được gặp lại dì nữa, lần sau con không dám chạy lung tung nữa đâu."

Trước đây, tôi luôn vì nó không có mẹ ruột mà càng thêm thương xót, chỉ cần nó khóc, tôi sẽ dỗ dành.

Mặc Mặc cũng rất ngoan, không bao giờ quấy phá, chỉ thỉnh thoảng có chút tủi thân. Tôi luôn nghĩ lần sau sẽ bù đắp thật tốt cho con, nhưng không ngờ chưa đợi được cơ hội, Mặc Mặc đã mất tích.

Giờ nghĩ lại, tôi chỉ muốn t/át cho bản thân mình lúc đó một cái vì quá m/ù quá/ng.

Mặc Mặc nhìn thấy Tiểu Cẩm khóc, ngoan ngoãn nắm lấy tay áo tôi, nhỏ giọng nói:

"Mẹ, mẹ đặt con xuống đi ạ."

Tôi lại ôm ch/ặt con hơn:

"Không sao, mẹ ôm Mặc Mặc thế này là vui rồi."

Sau đó, tôi nhìn Tiểu Cẩm đang khóc lóc với ánh mắt lạnh lùng:

"Tiểu Cẩm, buông ra, con chỉ là bị lạc thôi, còn Mặc Mặc bị b/ắt c/óc, thằng bé còn chưa khóc, con đang tủi thân cái gì?"

Tiểu Cẩm vẻ mặt không thể tin nổi.

Chồng tôi không nhịn được nhíu mày, quở trách tôi: "Tại sao em lại nói với Tiểu Cẩm như vậy? Nó chỉ là một đứa trẻ thôi mà!"

Tôi cười lạnh, rảnh tay ra, t/át thẳng vào mặt anh ta.

đá/nh cho cái mặt trơ trẽn của anh ta lệch sang một bên:

"Tôi cho anh cái mặt mũi quá rồi phải không?"

Chồng tôi tức đến mức tay run bần bật, một tay ôm mặt, một tay chỉ vào mũi tôi: "Cô đi/ên rồi à?"

Tôi cười lạnh: "Tôi nói cho anh biết, chuyện hôm nay chưa xong đâu."

"Anh vì Tiểu Cẩm mà bỏ mặc Mặc Mặc, anh căn bản không xứng làm bố thằng bé. Hôm nay hoặc là anh quỳ xuống xin lỗi Tiểu Cẩm và tôi, hoặc là chúng ta ly hôn."

Tôi biết rõ, để giữ cho em gái tôi một thân phận hoàn hảo, anh ta tuyệt đối sẽ không ly hôn.

Còn tôi, hiện tại cũng sẽ không ly hôn với anh ta. Nếu ly hôn rồi, tôi đi đâu tìm em gái để trả th/ù?

Kiếp này, tôi muốn cả ba đứa bọn chúng phải trả giá.

Chồng tôi nghiến răng nghiến lợi, thấy tôi làm thật, chỉ đành nhịn nhục, xuống nước xin lỗi:

"Xin lỗi, chuyện hôm nay đúng là do anh quá lo lắng nên mất bình tĩnh."

Tôi lạnh lùng nói: "Quỳ xuống."

Mặt anh ta lập tức đỏ bừng: "Anh đã xin lỗi rồi, em đừng được đằng chân lân đằng đầu."

Tôi bế Mặc Mặc đi thẳng ra ngoài.

Anh ta h/oảng s/ợ, lập tức kéo tôi lại, quỳ sụp xuống:

"Xin lỗi."

Mặc Mặc quay đầu, vùi mặt vào lòng tôi, không nói lời nào.

Tôi ôm con về phòng.

5

Chồng tôi thở phào nhẹ nhõm.

Sau đó anh ta tất bật chạy ngược chạy xuôi, hết nấu cơm lại m/ua đồ ăn vặt, tìm mọi cách dỗ dành tôi.

Nhưng tối đến, tôi vẫn chọn ngủ cùng Mặc Mặc, ngủ riêng phòng với anh ta.

Đêm khuya, tôi dậy đi vệ sinh, thấy phòng chồng có ánh đèn hắt ra từ khe cửa, loáng thoáng nghe thấy tiếng trò chuyện, lắng tai nghe kỹ thì có cả tiếng phụ nữ.

Hơn nữa, giọng người phụ nữ đó giống hệt tôi.

Tôi gi/ật mình, áp sát vào cửa, nghe cuộc đối thoại bên trong.

Người phụ nữ bất mãn nũng nịu: "... Lần này đúng là xui xẻo, chị gái tôi đòi đi tìm Mặc Mặc, sao anh không ngăn cô ta lại? Nếu không phải tại cô ta, hai kẻ buôn người kia đã thành công rồi."

Chồng tôi giọng đầy tức gi/ận: "Em không thấy đấy thôi, người đàn bà đó như phát đi/ên vậy, anh không thể cản nổi! Hôm nay còn đòi ly hôn với anh, còn bắt anh quỳ xuống!"

Người phụ nữ ngạc nhiên: "Anh chịu thiệt thòi rồi. Hai người không được ly hôn, nếu ly hôn rồi, thì sau này em quay về phải làm sao?"

Chồng tôi giọng lạnh lùng: "Vốn dĩ anh nể tình cô ta là chị em, quen biết bao nhiêu năm nên định cho cô ta một cái kết nhanh gọn, nhưng cô ta dám đối xử với anh như vậy, anh sẽ khiến cô ta không được ch*t tử tế."

Người phụ nữ tán thành: "Anh đúng là quá mềm lòng."

Tiểu Cẩm tủi thân mách với cô ta:

"Mẹ ơi, hôm nay người đàn bà đó quát con, con không thích cô ta, bao giờ mẹ mới quay về ạ?"

Người phụ nữ xót xa: "Bảo bối chịu thiệt rồi, bây giờ chưa phải lúc. Mấy ngày nay con cứ ngoan ngoãn một chút, dỗ dành người đàn bà đó vui vẻ lên. Nếu có gì tủi thân thì cứ tìm mẹ nhé."

Chồng tôi thấy vậy thì định cúp máy.

"Bảo bối vất vả rồi, nếu không phải vì thân phận của em là hộ đen, bọn buôn người kia lại cứ đeo bám em, thì người anh cưới vốn dĩ phải là em mới đúng. Đợi em nắm rõ toàn bộ mạng lưới buôn người bên đó, chúng ta sẽ trừ khử người đàn bà kia, đổi thân phận cho em."

Lòng tôi lạnh giá như tảng băng, xoay người nhẹ nhàng trở về phòng ngủ.

Nhìn chằm chằm lên trần nhà, hồi tưởng lại quá khứ.

Lúc trước, tôi không hề biết mình còn có một người em gái song sinh.

Em gái tôi mất tích khi còn nằm trong tã Iót, để tránh đ/au lòng, người nhà chưa bao giờ nhắc đến chuyện này.

Cho đến một ngày, chồng tôi, người đã đính ước từ nhỏ, nói với tôi rằng anh ta nhìn thấy một người phụ nữ có ngoại hình giống hệt tôi ở quán karaoke.

Sau khi xét nghiệm huyết thống, tôi mới biết mình còn một người em gái.

Tôi không truy c/ứu việc tại sao chồng tôi lại đến mấy nơi như quán karaoke, chỉ thấy vui mừng vì tìm được người thân cuối cùng trên đời.

Sau đó, tôi muốn đưa nó đi đăng ký hộ tịch, nhưng vì bị b/ắt c/óc từ nhỏ, nó không có thân phận, là hộ đen trong xã hội này, hơn nữa nó cũng c/ầu x/in tôi đừng để sự tồn tại của nó lộ ra ngoài, nói là vì an toàn, để bọn buôn người không tìm thấy nó nữa.

Giờ nghĩ lại, chỉ thấy nực cười.

Có lẽ ngay từ đầu nó đã có ý định hoán đổi thân phận với tôi.

Khoảng thời gian đó, vì cảm thấy có lỗi với nó, khi nhận ra nó và chồng sắp cưới của tôi qua lại thân thiết, tôi thậm chí còn không suy nghĩ gì mà định tác thành cho hai người họ.

Dù sao tôi và anh ta cũng chỉ là hôn ước từ nhỏ, thực ra không có bao nhiêu tình cảm.

Nhưng nó từ chối, chỉ là năm sau đó sinh ra một đứa con trai, rồi trong cơn b/ệnh nguy kịch, bắt tôi thề phải chăm sóc tốt cho đứa trẻ.

Mấy năm nay, tôi cũng luôn thực hiện lời hứa.

Tôi tự cho rằng mình đối xử với nó rất tốt, nhưng không ngờ, tôi với nó, chẳng qua chỉ là câu chuyện nông phu và con rắn.

Tôi nắm ch/ặt chiếc máy ghi âm trong tay, cả đêm không ngủ được.

Sau khi đón con về, tôi đã m/ua camera và bút ghi âm đặt trong phòng bọn họ, nhưng ghi âm chỉ ghi được giọng chồng và Tiểu Cẩm, chưa đủ chứng cứ x/ác thực, tôi không được đá/nh rắn động cỏ, phải chớp lấy cơ hội để kết liễu một đò/n chí mạng.

6

Ngày hôm sau, Tiểu Cẩm khác thường dậy sớm.

"Dì ơi, hôm nay con tự mặc quần áo, tự vệ sinh cá nhân, con rất ngoan đúng không ạ?"

Nó vẻ mặt kiêu ngạo đòi được khen.

Tôi chỉ thản nhiên nhìn nó một cái:

"Những việc này vốn dĩ con nên tự làm. Mặc Mặc nhỏ hơn con một tuổi mà cũng tự làm được rồi."

Trước đây nó dựa vào sự nuông chiều của tôi, cố tình không chịu tự làm, tôi nhắc đến là nó khóc, chồng tôi lại bênh vực nó.

Giờ mẹ nó nhắc nó một câu, liền biết mình có tay có chân rồi.

Biểu cảm của nó cứng đờ, dù sao cũng là trẻ con, cảm xúc căn bản không thể che giấu.

Nó lườm Mặc Mặc đang ngồi cạnh tôi ăn sáng một cái thật sắc, rồi ấm ức ngồi vào chỗ ăn cơm.

Bữa sáng hôm nay là chồng tôi làm.

Mỗi người một bát mì trứng cà chua.

Anh ta cười hỏi Mặc Mặc: "Mì bố làm có ngon hơn không? Mì mẹ làm vẫn kém một chút, đúng không?"

Tôi bình thản nhìn anh ta gây chuyện.

Mặc Mặc đang nhét trứng vào miệng, nghe hỏi vậy liền nghiêng đầu.

"Không phải ạ? Mì mẹ làm ngon hơn. Bố làm hơi mặn ạ."

Chồng tôi lúng túng, cố tìm cách chữa ch/áy.

"Không, tại lâu rồi bố không làm, ừm, lần trước, lần trước bố làm mới ngon."

Mặc Mặc lại nghiêng đầu, ngây thơ nói: "Con không nhớ bố từng nấu mì bao giờ ạ."

Tôi cười khẩy, đ/ập đôi đũa xuống bàn:

"Mặc Mặc nói đúng đấy, từ khi kết hôn anh đã nấu cơm bao giờ đâu?

"Nếu anh thấy tôi nấu kém, sao anh không tự làm đi?"

Chồng tôi vội vàng giải thích:

"Ôi, anh chỉ nói vậy thôi, không có ý gì khác, sao em cứ suy diễn nhiều thế?"

Tôi lạnh lùng nhìn anh ta, lười chẳng buồn nói.

Bị quê độ, chồng tôi không dám nói gì thêm, lập tức chuyển chủ đề:

"Đúng rồi, bố nhớ Mặc Mặc trước kia chẳng đòi đi thả diều, đi dã ngoại sao? Dù sao hôm nay cũng nghỉ, thời tiết đẹp, chúng ta đi dã ngoại nhé?"

Mắt Mặc Mặc lập tức sáng lên, mong chờ nhìn tôi.

Tôi đồng ý.

Tôi hiểu rõ chồng và Tiểu Cẩm, bọn chúng không phải người kiên nhẫn, bọn chúng sớm muộn gì cũng sẽ lộ ra âm mưu, không sợ không có cơ hội thông qua bọn chúng để tìm ra người em gái tốt của tôi.

Tôi gọi điện cho cảnh sát trước, bảo họ định vị điện thoại của tôi mọi lúc, đồng thời bật cuộc gọi để họ tiện nghe lén.

Đã nói đi dã ngoại, chồng tôi ân cần tất bật chuẩn bị, rồi lái xe đến công viên dã ngoại.

Thời tiết hôm nay khá đẹp, nhiều gia đình đưa con cái đến đây thả diều.

Tôi đưa Mặc Mặc và Tiểu Cẩm đi m/ua diều.

Cả hai cùng chọn một chiếc diều hoạt hình giống nhau.

"Của con! Đưa cho con!"

Rõ ràng là Mặc Mặc nhìn thấy trước, đòi trước, nhưng Tiểu Cẩm lại cư/ớp lấy, bá đạo nói.

Mặc Mặc hơi tủi thân, nhìn tôi:

"Mẹ ơi, cái đó con cầm trước mà."

Nếu là trước đây, có lẽ tôi sẽ m/ua thêm một cái tương tự cho Mặc Mặc, nhưng giờ, tại sao tôi phải vì một đứa nghiệt chủng xảo trá mà có lỗi với con trai mình?

Tôi gi/ật lại chiếc diều:

"Cái này là Mặc Mặc cầm trước, nên là của Mặc Mặc."

Mặc Mặc cầm chiếc diều, ánh mắt tràn đầy vui sướng.

Tiểu Cẩm tuy được dặn phải ngoan một chút, nhưng dù sao cũng chỉ là đứa trẻ, căn bản không kiềm chế được bản thân, lập tức lăn ra ăn vạ:

"Con không biết, con không biết, con cứ muốn cơ! Trước đây dì toàn nhường con, sao bây giờ không nhường? Dì đã hứa với mẹ con là phải chăm sóc con thật tốt cơ mà! Nếu dì không đưa cho con, con sẽ mách mẹ con!"

Mặc Mặc hơi do dự, nhìn chiếc diều yêu thích, rồi lại nhìn tôi.

Nhỏ giọng nói: "Mẹ ơi, hay là con không lấy nữa ạ."

Tôi che chở con ra sau lưng: "Xin lỗi, trước kia là mẹ sai, không nên bắt con nhẫn nhịn nó, giờ mẹ sẽ không làm thế nữa."

7

Tiểu Cẩm thấy không lấy được diều, càng đi/ên cuồ/ng gào thét, thu hút sự chú ý của chồng tôi đang trải thảm dã ngoại ở xa.

"Sao thế? Mặc Mặc, con làm sao vậy? Tiểu Cẩm muốn thì con nhường nó đi, bố m/ua cho con cái to hơn là được chứ gì."

Chồng tôi chạy tới, không phân phải trái đã nói.

Tiểu Cẩm như tìm được chỗ dựa, ưỡn ngựk, vênh váo lườm Mặc Mặc, trông chẳng khác nào con cáo mượn oai hùm.

Mặc Mặc rụt cổ lại, do dự hồi lâu, không chịu buông tay.

Tôi cười lạnh: "Anh đúng là người bố tốt, con mình chịu tủi thân mà cứ bênh người ngoài, anh còn nói nó không phải con ruột của anh?"

Nhắc đến chuyện này, chồng tôi bắt đầu chột dạ, không dám nói thêm gì nữa, chỉ đành quay sang dỗ dành Tiểu Cẩm.

Tôi lạnh lùng nhìn Tiểu Cẩm lăn lộn ăn vạ, khóc đến khản cả giọng, cuối cùng bị người bố mất kiên nhẫn quát cho một trận mới chịu yên ổn.

Rồi anh ta kéo Tiểu Cẩm đi thả diều.

Một buổi dã ngoại trôi qua, Mặc Mặc chơi rất vui vẻ, Tiểu Cẩm thì bĩu môi gi/ận dỗi từ đầu đến cuối, chồng tôi thì vẻ mặt giả tạo, tôi cũng thản nhiên diễn kịch với anh ta.

Tuy nhiên cũng may, hôm nay bọn họ không có hành động gì khác.

Ngày hôm sau, Tiểu Cẩm mặt mày ủ rũ, chồng tôi kéo mấy lần nó cũng chỉ tỏ thái độ.

Khi ngủ trưa, tôi nghe thấy Tiểu Cẩm khóc lóc đòi gặp mẹ, chồng tôi bị nó làm phiền không chịu nổi, đành xuống nước đồng ý, đợi đến ngày mai là ngày làm việc, khi tôi không có nhà, sẽ đưa nó đi gặp mẹ.

Tôi nhếch mép, tối hôm đó đặt một thiết bị định vị có chức năng nghe lén vào trong cổ áo Tiểu Cẩm.

Ngày hôm sau, tôi giả vờ như không biết gì, đưa bọn trẻ đi học bình thường, còn mình thì lái xe đi làm.

Thực ra là luôn quan sát xung quanh trường mẫu giáo.

Không lâu sau, chồng tôi lén lút đưa Tiểu Cẩm rời khỏi trường.

Tôi âm thầm bám theo phía sau, càng đi càng hẻo lánh.

Cuối cùng, bọn họ tiến vào một khu làng trong phố phức tạp.

Tôi báo cảnh sát, rồi tiếp tục bám theo.

Danh sách chương

3 chương
04/03/2026 12:56
0
17/07/2026 21:55
0
17/07/2026 21:55
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu