Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Làm chim hoàng yến cho một tổng tài bá đạo ba năm, tôi nuôi ba con chó.
Cố Yến mỉa mai tôi: "Nếu là tôi, tôi sẽ tranh thủ sinh một đứa con để danh chính ngôn thuận bước chân vào nhà này, thay vì cứ nuôi chó mãi như thế."
Tôi lo lắng hỏi anh ta: "Vậy nếu tôi sinh con, tôi có thể được chuyển chính không?"
Anh ta cười nhạt: "Nếu cô rảnh rỗi quá, vậy thì nuôi thêm một con chó nữa đi."
Nuôi thêm một con nữa?
Không được!
Sau này, khi chia tay, tôi chỉ mang theo ba con chó.
Gặp lại nhau, tôi đưa bọn trẻ đi học thì bất ngờ bị đ/âm xe từ phía sau.
Cố Yến nhìn ba đứa trẻ bên cạnh tôi, giọng r/un r/ẩy: "Con là của ai? Ở bên tôi, tôi chỉ xứng đáng nuôi chó thôi sao?"
1
Tại ngã tư, đèn đỏ chuyển sang xanh, tôi vừa định khởi động xe thì bị đ/âm mạnh từ phía sau.
Đứa lớn Lục Đình không nói một lời, tháo dây an toàn, xắn tay áo lên định mở cửa.
"Mẹ, con có cần nằm xuống không? Để con tống tiền lấy một chiếc xe mới cho mẹ nhé?"
Đứa thứ hai Lục Minh bình tĩnh tiếp lời: "Anh cả, có cần tương cà không? Phun tí m/áu ra thì hiệu quả hơn đấy."
Chỉ có đứa út Lục Nhị vẫn đang gặm dở cái bánh bao, ngơ ngác quay đầu nhìn.
"Mẹ ơi, xe hỏng rồi... Hôm nay không cần đi mẫu giáo được không ạ?"
Tôi vội bảo chúng ngồi yên, hít sâu một hơi rồi xuống xe.
Nhưng vừa nhìn thấy người đàn ông đang đi tới, tôi sợ đến mức lách người chui tọt lại vào xe.
"Sao thế mẹ? Họ đông người lắm ạ?"
"Đừng sợ! Chúng ta cũng đông người mà!"
Ba nhóc tì vung nắm đ/ấm nhỏ lên, khí thế hừng hực.
Tôi hạ thấp giọng: "Nhanh! Trốn đi!"
Lục Minh ngơ ngác: "Mẹ ơi, trong xe thì trốn vào đâu được ạ?"
Tôi nhanh trí: "Thế thì... che mặt lại!"
Ba bàn tay nhỏ xíu đồng loạt che kín mặt.
Đúng lúc này, cửa kính xe bị gõ.
Cố Yến mặt lạnh tanh đứng ngoài xe.
"Lục Lê, cô trốn cái gì?"
"Cô có hóa thành tro tôi cũng nhận ra."
Thấy không còn chỗ trốn, tôi đành hào phóng mở cửa xuống xe.
"Tổng giám đốc Cố có chỉ giáo gì sao? Tài xế của anh đ/âm vào xe tôi rồi."
"Giá chốt, năm vạn, giải quyết riêng."
Cố Yến lại nhìn vào ghế sau xe: "Chúng là ai?"
Tôi ưỡn ngựk ngẩng đầu: "Không liên quan đến anh."
Anh ta tiến lại gần tôi một bước, sắc mặt bỗng chốc tái mét.
"Rời đi ba năm, cô sinh cho người đàn ông khác ba đứa con? Còn tôi thì sao? Tôi chỉ xứng đáng nuôi chó với cô thôi đúng không?"
Ba đứa trẻ thấy vậy lập tức lao xuống xe chắn trước mặt tôi.
Lục Đình: "Đây là tra nam của mẹ ạ?"
Lục Minh: "Tra nam có phải nên bị ngàn đ/ao băm vằm không ạ?"
Lục Nhị: "Gương mặt này hình như đã gặp ở đâu rồi..."
Cố Yến nhìn chằm chằm vào tôi: "Bình thường cô toàn gọi tôi như thế này à?"
Anh ta lại hỏi bọn trẻ: "Các cháu mấy tuổi rồi?"
"Sáu tuổi!"
"Năm tuổi!"
"Công chúa đây bốn tuổi!"
Tôi vội vàng kéo chúng ra sau lưng.
Cố Yến hoàn toàn bùng n/ổ: "Được lắm Lục Lê! Lúc ở bên tôi, hóa ra cô còn có người đàn ông khác bên ngoài à?"
"Nuôi chó với tôi, nuôi con với người khác? Tôi là loại kẻ ngốc nào chứ?"
Lục Đình vừa định mở miệng đã bị tôi bịt ch/ặt.
Hai nhóc thông minh còn lại thấy vậy, vội vàng tự bịt miệng mình.
Rất tốt, giáo dục an toàn thường ngày cuối cùng cũng không uổng phí.
Tôi mặt không cảm xúc nhìn Cố Yến.
"Tổng giám đốc Cố, giữa chúng ta đã kết thúc từ lâu rồi. Bây giờ làm ơn nói chuyện chính đi, tôi còn phải đưa con đi học."
Sắc mặt anh ta khó coi: "Cô chặn tôi rồi, chuyển khoản không được."
Tôi chìa mã QR thanh toán Alipay ra: "Quét mã là được."
Anh ta nghiến răng hỏi: "Lục Lê, bỏ tôi ra khỏi danh sách đen khó đến thế sao?"
Khó thì không khó, nhưng tôi không muốn.
Nhiều năm trước, tôi lén từ yêu giới chạy ra ngoài chơi, kết quả bất cẩn rơi xuống cống ngầm của thế giới loài người.
Là Cố Yến đã vớt tôi lên.
Để báo ân, sau khi lớn lên tôi đặc biệt đi tìm anh ta, vốn dĩ muốn giống như trong sách, lấy thân báo đáp.
Nhưng lúc đó, trong lòng anh ta đã sớm có một ánh trăng sáng không thể chạm tới.
Thấy anh ta suốt ngày u sầu, tôi nghĩ cũ không đi thì mới không tới, nên chủ động đeo bám làm bạn gái anh ta, nói là muốn giúp anh ta thoát khỏi tổn thương tình cảm.
Năm đầu tiên ở bên anh ta, tôi nghe bạn bè anh ta sau lưng gọi mình là chim hoàng yến.
Được phơi dưới ánh mặt trời gọi là bạn gái, còn giấu trong bóng tối, gọi là chim hoàng yến.
Làm chó hay làm chim, đối với tôi mà nói chẳng có gì khác biệt.
2
Thời gian lâu dần, tôi mới dần hiểu ra, chim hoàng yến chẳng qua chỉ là một món đồ chơi.
Là sự tồn tại có thể bị thay thế, bị vứt bỏ bất cứ lúc nào.
Nhưng tôi không quan tâm, dù sao mục đích ban đầu của tôi cũng chỉ là muốn anh ta vui vẻ.
Tôi dự định chờ anh ta hoàn toàn buông bỏ ánh trăng sáng thì sẽ lặng lẽ rời đi.
Nhưng ngoại lệ duy nhất là, tôi là yêu, anh ta là người.
Giữa chúng tôi vốn dĩ nên có sự cách biệt về giống loài, căn bản không thể có con.
Nhưng chẳng hiểu sao, ba năm ở bên nhau, tôi lại sinh ra ba con chó con.
Mỗi lần Cố Yến đi công tác về, đều phát hiện trong nhà lại có thêm một con chó.
May mắn thay, anh ta chưa bao giờ phản đối tôi nuôi chó.
Cho đến một ngày, anh ta dựa vào cửa mỉa mai một cách nhạt nhẽo.
"Nếu là tôi, tôi sẽ tranh thủ sinh một đứa con để danh chính ngôn thuận bước chân vào nhà này, chứ không phải suốt ngày nuôi chó."
Tôi lấy hết can đảm hỏi anh ta: "Nếu tôi có con... có thể được chuyển chính không?"
Anh ta khẽ cười, giọng điệu giễu cợt: "Nếu rảnh rỗi không có việc gì làm, thì nuôi thêm một con chó nữa đi."
Nuôi thêm một con nữa?
Tuyệt đối không được.
Cố Yến vẫn luôn không biết, mỗi lần anh ta đi công tác không có ở nhà, ba con chó nhỏ đó gần như có thể dỡ tung cả mái nhà.
Thú thật, ngay cả chính tôi cũng không hiểu nổi, rõ ràng tỷ lệ sinh sản của yêu tộc thấp như vậy, sao cứ đụng phải anh ta là tôi lại "ba năm ba lứa".
Cho đến ngày anh ta nói câu nuôi thêm một con chó nữa, tôi cuối cùng cũng quyết tâm rời đi.
Đúng lúc đó, ánh trăng sáng của anh ta là Tô Ngâm chia tay.
Cố Yến đón cô ta về một căn hộ đứng tên mình ngay trong đêm.
Tôi nhân cơ hội làm ầm ĩ một trận.
Anh ta lạnh mặt nói với tôi: "Nếu cô an phận một chút, tôi vẫn có thể cho cô tiếp tục nuôi chó."
Tôi sợ đến mức vội lắc đầu: "Không nuôi nữa! Tôi chỉ muốn chia tay."
Cố Yến tưởng tôi chỉ đang làm nũng.
"Lục Lê, cô thực sự muốn chia tay với tôi sao?"
"Tôi chắc chắn."
Anh ta không làm khó tôi, chia cho tôi một khoản tiền lớn.
Tôi dọn đồ đạc, mang theo ba con chó con.
Trước khi đi, mấy nhóc tì ăn ý mỗi đứa tè một bãi trên giường anh ta, còn tiện thể x/é nát cả tủ sơ mi và vest của anh ta.
Tôi mang chúng trở về yêu giới, với sự giúp đỡ của anh trai Lục Triệu, chỉ mất bốn tháng, chúng đã hóa hình thành công.
Nhưng cuộc sống sau khi hóa hình còn không yên ổn hơn.
Không phải hôm nay tr/ộm răng giả của yêu trưởng lão, thì ngày mai lại lấy đồ Iót gợi cảm của chị dâu đội lên đầu, nghênh ngang đi khắp yêu giới.
Cuối cùng, mọi người không thể nhịn được nữa, quyết định tập thể.
Phải tống mấy đứa q/uỷ nhỏ này đến nhân giới đi học!
Học cho tử tế thế nào là quy củ.
...
"Tổng giám đốc Cố, chỉ năm vạn thôi, làm ơn nhanh lên, con tôi sắp muộn học rồi."
Cố Yến miễn cưỡng quét mã.
Năm vạn đã vào tài khoản.
Tôi ngồi lại vào xe, nhìn bóng dáng anh ta xa dần qua gương chiếu hậu.
Lục Đình nhỏ giọng hỏi: "Mẹ, người vừa nãy... là bố ạ?"
Lục Minh lập tức phản bác: "Ông ta không phải bố, chú Thẩm mới là bố!"
Lục Nhị gặm nốt miếng bánh bao cuối cùng, đột nhiên vỗ tay cái bộp.
"Con nhớ ra rồi! Anh hai trông rất giống ông ấy..."
"Vậy ông ấy thực sự là bố ạ?"
Lục Minh vẫn lắc đầu: "Không giống! Chú Thẩm còn biết nhấc bổng chúng con lên, thả diều nữa! Hơn nữa chú ấy là sư tử lớn, oai phong biết bao!"
Thẩm Khiên vốn là vệ sĩ do anh trai tôi phái đến.
Những năm qua đều là chú ấy giúp tôi chăm sóc bọn trẻ, hôm nay chú ấy vừa hay về yêu giới có việc, nhiệm vụ đưa con đi học mới rơi vào đầu tôi.
3
Tôi đưa Lục Minh và Lục Nhị vào mẫu giáo trước khi chuông reo một phút, rồi vội vàng đưa Lục Đình đến trường tiểu học bên cạnh.
Vừa thở phào nhẹ nhõm, quay người lại đã thấy xe của Cố Yến lặng lẽ đỗ phía sau.
Trong lòng lập tức gióng lên hồi chuông cảnh báo.
Anh ta... không phải là muốn cư/ớp con chứ?
Phải biết rằng ở thế giới loài người, Cố Yến là một tổng tài bá đạo không hơn không kém, qu/an h/ệ rộng, th/ủ đo/ạn cứng rắn.
Tôi tuy có thể dùng yêu pháp dễ dàng xử lý anh ta, nhưng ở đây còn có Cục Quản lý Yêu giới đang dòm ngó.
Nếu lỡ ra tay, không chừng thực sự phải ngồi tù mọt gông...
Tôi lấy lại bình tĩnh, hỏi.
"Anh theo tôi làm gì?"
Cố Yến xuống xe, ánh mắt quét qua ngôi trường sau lưng tôi.
"Bố bọn trẻ đâu?"
Tôi: "Việc này có liên quan gì đến anh?"
Anh ta: "Anh ta để cô một mình đưa con đi học sao?"
"Lục Lê, tôi thua kém anh ta ở đâu? Nếu anh ta thực sự quan tâm đến cô, sao lúc trước lại để cô ngủ bên cạnh tôi?"
"Cái tên khốn đó... có phải là một tên mặt trắng (trai bao) không?"
Tôi suýt chút nữa bật cười, lần đầu tiên thấy có người tự m/ắng chính mình.
Vì vậy gật đầu: "Đúng, chính là một tên mặt trắng."
Cố Yến không phục: "Vậy còn tôi thì sao?"
"Chẳng lẽ tôi không trắng sao?"
Tôi...
Người này hôm nay bị đi/ên gì vậy?
Chỉ cần không phải đến cư/ớp con, thế nào cũng được.
"Tổng giám đốc Cố, công ty anh lớn như vậy, không cần về quản lý sao?"
Hơn nữa, chẳng phải anh ta nên đang ở bên Tô Ngâm sao?
Anh ta túm lấy tôi: "Cô nói cho tôi biết trước đã, người đàn ông đó rốt cuộc là ai?"
Tôi cạn lời, theo đuôi cả quãng đường chỉ để hỏi cái này?
"Hay là... cô đã ly hôn với anh ta rồi?"
Tôi chỉ muốn nhanh chóng thoát thân, gật đầu bừa bãi.
Ánh mắt anh ta sáng lên.
"Vậy thì tốt, tôi không ngại cô là mẹ đơn thân."
"Trẻ con không có một gia đình trọn vẹn, dễ bị vấn đề tâm lý."
"Tôi có thể làm bố của chúng."
Tôi sững sờ.
Cố Yến bị lừa đ/á vào đầu à?
"Anh không ngại? Tôi ngại!"
"Cố Yến, chẳng phải anh gh/ét chó nhất sao?"
Nhớ lại lúc mới sinh Lục Đình, tôi vui mừng khôn xiết bế con cho anh ta xem, anh ta lại xách gáy con chó nhỏ lên, nhìn trái nhìn phải.
"Con chó con này trông hơi ng/u."
Tôi là chú chó đẹp nhất được yêu giới công nhận đấy!
Nếu nói x/ấu, cũng là do gen của anh ta kéo chân sau.
Huống hồ Lục Đình sau này rõ ràng càng lớn càng đẹp trai.
Đợi đến khi đứa thứ hai Lục Minh chào đời, tôi nghĩ lần này chắc phải khen rồi chứ.
Kết quả anh ta nói: "Con chó này trông đờ đẫn, giống như trí thông minh không cao lắm."
Tôi cạn lời tại chỗ.
Đến Lục Nhị, bộ lông trắng muốt như tôi hồi nhỏ xinh đẹp biết bao.
Anh ta lại nhíu mày: "Nhóc con này sao trông như bị lác mắt vậy? Cô lấy đâu ra nhiều con chó kỳ quái thế này?"
Tôi tức đến ngã ngửa!
Một ngày nọ, anh ta còn đặc biệt tặng một con mèo cho tôi, nói: "Đừng nuôi mấy thứ x/ấu xí đó nữa."
... Trước kia chê chúng x/ấu, bây giờ lại tranh nhau làm bố?
Tôi thấy anh ta đúng là đang nằm mơ.
Cố Yến không hiểu: "Nuôi chó và nuôi con có liên quan gì nhau?"
Tôi không thèm để ý đến anh ta, hất tay anh ta ra rồi lên xe, đạp ga rời đi nhanh chóng.
Buổi tối Thẩm Khiên vẫn chưa về, bảo là có việc ngày mai mới về được.
4
Tôi đành phải tự mình đi đón con.
Vừa đến cổng trường, đã thấy Cố Yến đợi ở đó, tay cầm đủ loại đồ chơi đang dỗ dành Lục Đình bọn chúng.
"Không thích biến hình kim cương à? Không sao, đây còn có Ultraman, công chúa băng giá..."
Lục Đình hừ một tiếng.
"Đồ giả, chúng con không chơi mấy thứ này từ lâu rồi."
Lục Minh tuy hơi thèm nhưng vẫn kiên định phụ họa anh cả.
"Đúng, chúng con không còn là trẻ con nữa."
Lục Nhị lại nhỏ giọng băn khoăn: "Nhưng, nhưng con vẫn là trẻ con mà..."
Lục Đình ngắt lời con bé: "Chú Thẩm có tiền, muốn gì chú ấy cũng m/ua cho chúng ta."
Cố Yến truy hỏi: "Chú Thẩm là ai?"
Lục Minh buột miệng: "Chính là bố chúng con ạ!"
Thấy Cố Yến còn định tiếp tục dò hỏi, tôi bước nhanh lên ngắt lời.
"Tổng giám đốc Cố, anh còn quấy rối con tôi, tôi sẽ báo cảnh sát đấy."
Anh ta ho khan một tiếng, chột dạ nói.
"Tôi chỉ tiện đường thôi."
"Thế thì đúng là trùng hợp thật đấy."
Tôi hừ một tiếng, đưa bọn trẻ lên xe.
Trên đường, Lục Nhị lén lút lấy một món đồ chơi công chúa băng giá ra nghịch.
Lục Minh xích lại gần: "Em lấy lúc nào thế?"
"Lúc nãy đi qua chú đó, chú ấy lén dúi vào tay con..."
Lục Đình nghiêm túc nói: "Lần sau còn lấy đồ của kẻ x/ấu, ông ta sẽ bắt em đi b/án đấy!"
"Có một nơi chuyên ăn th!t chó, sẽ cho em vào nồi lẩu đấy!"
Lục Nhị sợ đến mức rụt cổ lại.
"Vậy thì con sẽ 'á' một cái ăn th!t ông ta luôn!"
Đêm khuya, tôi vừa dỗ ba đứa trẻ ngủ, ngoài cửa sổ bỗng sấm chớp đùng đoàng.
Trong phòng Lục Nhị vang lên một tiếng chó sủa hoảng lo/ạn.
Tôi lao vào xem, con bé đã biến lại thành nguyên hình, cả người nóng ran.
Lục Đình không ngừng gọi con bé, Lục Minh thậm chí lấy đ/á từ tủ lạnh ra để hạ nhiệt cho con bé, nhưng đều vô ích.
Tôi mang bọn trẻ chạy về yêu giới ngay trong đêm.
Anh trai Lục Triệu kiểm tra xong, sắc mặt nghiêm trọng.
"A Lê, huyết mạch b/án yêu của Tiểu Nhị rất không ổn định. Cứ tiếp tục thế này... con bé sẽ dần mất kiểm soát, thậm chí phát đi/ên."
Nước mắt tôi lập tức trào ra: "Vậy phải làm sao bây giờ?"
"Trừ khi lấy được một giọt tâm đầu huyết của bố đứa trẻ. Hiện tại yêu huyết của con bé mạnh hơn nhân huyết rất nhiều, phải dựa vào m/áu của người thân cận nhất mới cân bằng được."
Tôi đứng lặng tại chỗ.
Nhưng sáng nay tôi vừa mới đuổi Cố Yến đi... bây giờ chẳng lẽ phải quay lại c/ầu x/in anh ta?
Khi trời sáng, Lục Nhị cuối cùng cũng khôi phục hình người, chỉ là khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt, trông đặc biệt yếu ớt.
Thẩm Khiên vô cùng tự trách vì tối qua không thể ở bên cạnh chúng tôi.
Chú ấy cẩn thận cõng Lục Nhị, cùng chúng tôi quay trở lại nhân giới.
Đúng lúc tôi đang do dự có nên đi tìm Cố Yến không, Lục Đình và Lục Minh lại lén tôi trốn học, đưa em gái trực tiếp tìm đến tận cửa.
Đợi đến khi tôi nhận được điện thoại của giáo viên nói bọn trẻ mất tích thì đã muộn.
Thẩm Khiên lần theo mùi hương đuổi theo, cuối cùng đưa tôi đến biệt thự cũ của nhà họ Cố.
Trước cửa biệt thự, tôi nhìn thấy ngay.
Cố Yến đang bò trên mặt đất, tình nguyện làm ngựa nhỏ cho Lục Nhị cưỡi.
Anh ta vừa bò vừa lẩm bẩm: "Đã nói mỗi người mười vòng rồi, các cháu phải giúp chú theo đuổi lại mẹ các cháu đấy nhé."
Thấy tôi bước vào, anh ta lúng túng đứng dậy.
"Cô nghĩ kỹ chưa? Muốn quay lại với tôi không?"
Tôi đang định mang bọn trẻ rời đi, Cố Yến lại giành trước một bước chặn tôi lại, giọng điệu đắc ý.
"Tôi kiểm tra rồi, cô căn bản không kết hôn, những năm qua đều là cô một mình chăm sóc con."
"Hơn nữa, bọn trẻ đã chấp nhận tôi rồi."
Lục Đình ở bên cạnh hỗ trợ.
"Em gái thực sự rất thích bố... hơn nữa, bố vẫn còn đ/ộc thân."
Chưa kết hôn?
Vậy còn Tô Ngâm thì sao?
Tôi cúi đầu hỏi Lục Đình: "Chuyện trốn học lát nữa tính sổ với các con! Nhưng mà... tại sao các con lại gọi ông ấy là bố?"
Lục Đình đảo mắt, lén lút ghé vào tai tôi, láu lỉnh nói.
"Lừa lấy tâm đầu huyết của tên ngốc thôi mà, không thể gọi không được ạ!"
5
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Bình luận
Bình luận Facebook