Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Phòng ngủ này tuy không lớn bằng phòng của Chu Lâm Dạng, nhưng lại có một ban công rất đẹp.
Sau khi tắm xong, tôi chẳng có chút buồn ngủ nào, liền khui một lon bia rồi cuộn mình trên chiếc ghế ngoài ban công hóng gió.
Có lẽ vì sắp đến ngày rằm, mặt trăng đêm nay rất tròn, giống hệt như đêm Trung thu.
Tôi nhấp một ngụm bia: "Hệ thống, bản thân tôi ở thế giới thực, có phải đã ch*t rồi không?"
Phải rất lâu rất lâu sau, cái hệ thống vốn dĩ rất hoạt bát kia mới thấp giọng đáp: "Ừ."
Câu trả lời nằm trong dự đoán.
"Cô bé mà tôi c/ứu... em ấy có sống sót không?"
"Sống sót rồi."
Tôi uống một ngụm lớn, rồi lau đi những giọt nước mắt trên mặt: "Được, cũng xem như là nhận kết cục giống hệt đồng chí Triệu rồi."
Khác với thiết lập trẻ mồ côi mà hệ thống sắp đặt cho tôi, bản thân tôi ở thế giới thực sinh ra trong một gia đình vô cùng yêu thương.
Chỉ là mẹ mất vì b/ệnh khi tôi còn học tiểu học, những năm tháng sau đó, tôi đều lớn lên nương tựa vào người cha cục mịch của mình.
Đồng chí Triệu Lương Thành mở một siêu thị nhỏ trong thành phố, hai cha con tôi cơm no áo ấm, sống rất tự tại.
Năm tôi 17 tuổi, quê hương gặp một trận lũ lụt do mưa bão.
Sự việc xảy ra quá bất ngờ, khi đó tôi đang trên đường đi học về, vốn đã được người lớn chỉ dẫn trốn vào nơi tương đối an toàn.
Thế nhưng nước quá lớn, trực tiếp đổ sập cả một bức tường.
Đến khi tôi phản ứng lại thì người đã bị sóng nước làm cho choáng váng.
Giãy giụa vô ích, cảm giác bị nước ép ch/ặt phổi tăng vọt, trong lúc tuyệt vọng, có một đôi bàn tay kéo lấy tôi, nâng tôi lên khỏi mặt nước.
Tôi phải mất một lúc lâu mới tìm lại được ý thức, mở mắt nhìn người đang kéo mình.
Đó là một người anh trai tôi không quen biết.
Khi chúng tôi sắp chạm vào bờ, một đợt sóng nữa ập đến, người anh kia kiệt sức, lảo đảo một cái, cả hai chúng tôi đều ngã xuống nước.
Thôi xong, tôi nghĩ, còn làm liên lụy đến một người nữa.
"Bám lấy!"
Không biết ai ném tới một chiếc áo, người anh kia một tay kéo tôi, một tay túm lấy chiếc áo.
Chúng tôi được c/ứu lên bờ.
Sau đó, đội c/ứu hộ đến, những người bị thương được phân tán đi điều trị, tôi không bao giờ gặp lại người anh có ơn c/ứu mạng đó nữa.
Sau lần đó, bố tôi bắt đầu thi các loại chứng chỉ liên quan, đăng ký tham gia đội c/ứu hộ dân sự tại địa phương.
Ông nói, mối liên hệ giữa người với người vô cùng chằng chịt, biết đâu một ngày nào đó lại trả được ơn.
Tham gia đội được 6 năm, ông đã tham gia hàng trăm cuộc c/ứu hộ.
Lần cuối cùng, ông vào núi c/ứu những người đi phượt bị lạc và đã hy sinh.
Có lẽ là chịu ảnh hưởng từ ông, có lẽ là cô bé giãy giụa trong nước kia khiến tôi nhớ lại chính mình của ngày xưa.
Cho nên ngày hôm đó bên bờ sông, tôi đã nhảy xuống mà không chút do dự.
Ký ức cuối cùng, trước khi tôi hoàn toàn kiệt sức, là đẩy đứa bé về hướng bờ sông.
May mắn thay, em ấy đã sống sót.
Tôi lắc lắc lon bia: "Hệ thống, công lược thất bại ở thế giới này sẽ thế nào, cũng sẽ ch*t sao?"
"Ừ."
"Còn nếu thành công thì sao?"
"Cô có thể sống đến khi ch*t già ở thế giới này, tự do định đoạt cuộc đời còn lại."
Tôi cong môi, đây là một tin tốt đáng để nỗ lực đấy chứ.
Bóp bẹp lon bia đã uống cạn, tôi đứng dậy chuẩn bị quay vào ngủ thì bất ngờ nhìn thấy Chu Lâm Dạng đang đứng ở ban công sát vách.
Người này sao lại không một tiếng động thế nhỉ?
Trong lúc tôi đang giao tiếp bằng sóng n/ão với hệ thống, không lẽ hắn cứ nhìn chằm chằm tôi như vậy sao?
"Hai ngày nữa, tôi cần tham gia một hoạt động đi bộ đường dài."
Thì sao? Tôi đưa cho hắn một ánh mắt nghi hoặc.
"Coi như là hoạt động thương mại của tổ chức tư nhân, cần có bạn đồng hành nữ."
"Không vấn đề gì!" Tôi làm dấu "OK".
Chu Lâm Dạng đầy nghi ngờ: "20 km, cô làm được không đấy? G/ầy như que củi thế kia."
Hừ, chị đây là người có cơ bắp và cơ bụng số 11 đấy nhé!
Tôi nhếch môi với tên m/ù quá/ng này, bóp giọng nói: "Được mà chồng yêu, anh cứ chờ xem là được."
11.
Đêm khuya trước ngày xuất phát, Chu Lâm Dạng gõ cửa phòng tôi.
Tôi dụi mắt mở cửa: "Anh trai à, hai giờ sáng rồi anh gọi h/ồn ai đấy!"
"...Tôi xử lý xong tài liệu mới nhớ ra, ngày mai cô có quần áo và giày leo núi phù hợp không? Mấy bộ đồ lòe loẹt của cô..."
"Bộp!" Tôi đóng sầm cửa lại, anh thật chu đáo quá, sao không đợi đến sáng mai mới nhớ ra mà hỏi!
Đợi anh sắp xếp, chắc tôi ch*t trên núi mất.
"Ký chủ, cô nóng nảy thế này thì không theo đuổi được đàn ông đâu."
"Bà đây buồn ngủ ch*t đi được! Kệ đi! Tối nay cứ hủy diệt đã, mai hối h/ận sau, cô cũng im miệng đi, tôi muốn ngủ!"
Sáng sớm hôm sau, tôi mặc bộ đồ và đôi giày leo núi đã cất công đi chọn ở cửa hàng đồ ngoài trời hai ngày nay, thu dọn gọn gàng rồi xuống lầu ăn sáng.
Sự ngạc nhiên trong mắt Chu Lâm Dạng không thể giấu nổi: "Trông cũng ra dáng phết đấy."
Tôi hất đuôi tóc: "Tất nhiên!"
Tôi là con gái của Triệu Lương Thành mà.
"Chị ơi, sao chị lại đồng ý với anh em đi tham gia hoạt động kiểu này? Mệt ch*t đi được." Chu Minh Xuyên đẩy phần ăn sáng của tôi qua.
"Mệt thì mệt thật, nhưng khá thú vị, em rảnh cũng có thể thử xem."
Chu Lâm Dạng ở bên cạnh đột nhiên xen vào: "Trước đây cô từng đi bộ đường dài rồi à?"
"Cũng coi là vậy đi."
Đi với đồng chí Triệu nhiều rồi.
Sau khi xuyên vào đây, tuy chưa từng thực hiện hoạt động thể lực cường độ cao như thế này, nhưng tôi luôn duy trì tập luyện, cộng thêm kỹ năng tích lũy từ trước, chắc cũng không đến nỗi nào.
Khoảng 8 giờ 40, mọi người gần như đã tập trung đông đủ dưới chân núi.
Tôi nhìn thấy bạn đồng hành của những ông trùm thương mại khác mà choáng váng.
Ai nấy đều trang điểm đậm, mặc thời trang thể thao khoe dáng, chân đi giày sneaker, cứ như là đi dã ngoại vậy.
Tôi lặng lẽ lắc đầu, các chị gái lát nữa sẽ phải chịu khổ thôi.
Vì phải đợi nhóm thành viên cuối cùng, mọi người đứng tại chỗ nói mấy câu xã giao nhạt nhẽo.
Nhìn thấy một cô gái nép vào người bạn đồng hành nam, tôi đột nhiên nảy ra ý tưởng, nhẹ nhàng ôm lấy cánh tay Chu Lâm Dạng.
Tôi cảm nhận rõ ràng cơ thể hắn cứng đờ, sau đó chiếc vòng tay truyền đến cảm xúc căng thẳng nhẹ của hắn.
Không phải chứ, Chu tổng lại thuần khiết thế sao?
Hắn quay đầu nhìn tôi, đầy vẻ nghi hoặc.
Tôi chớp chớp mắt, giả vờ ngây thơ.
"Vợ chồng mới cưới đúng là ngọt ngào, chỉ một lát thôi mà đã tình tứ rồi." Một quý bà bên cạnh trêu chọc.
Cánh tay tôi siết ch/ặt hơn, tựa thẳng vào vai Chu Lâm Dạng: "Tất nhiên rồi, tại chồng em đẹp trai quá mà."
Sự căng thẳng của Chu Lâm Dạng tăng thêm một bậc.
Tôi thấy hơi buồn cười, hóa ra là một con hổ giấy.
Trong lúc trò chuyện, nhóm người cuối cùng cũng đến.
Chu Lâm Dạng nhân cơ hội gỡ tay tôi ra: "Đi thôi."
Đường lên núi là dốc cao, lúc đầu còn có người nói chuyện, sau đó dần dần yên tĩnh lại để tiết kiệm sức lực.
Hơn một tiếng trôi qua, ai nấy đều đổ không ít mồ hôi.
Nhưng tốc độ di chuyển chậm hơn tôi dự tính rất nhiều.
Tôi lục trong ba lô lấy nước, đưa cho Chu Lâm Dạng: "Uống chút đi."
"Không cần, điểm cuối có trạm tiếp tế rồi."
Tôi nhét cứng vào tay hắn: "Với tốc độ này, bao giờ mới đến nơi? Anh cũng dám đi người không, nước cũng không mang."
Chu Lâm Dạng mím môi, nhận lấy uống vài ngụm.
"Không được, tôi không chịu nổi nữa." Một cô gái dừng bước, "Xe thu gom đâu? Tôi muốn ngồi xe đi, không chơi nữa."
Người đàn ông bên cạnh cô ta dỗ dành: "Cố gắng thêm chút nữa đi."
Cô gái thở không ra hơi: "Tổng giám đốc Trần, em thật sự không đi nổi nữa rồi."
Người đàn ông có lẽ thấy cô ta làm mình mất mặt, lúc nói chuyện đã mang theo sự tức gi/ận: "Người khác còn chưa nói gì, sao mỗi cô lại không được?!!"
Cô gái bị quát như vậy, suýt chút nữa bật khóc.
Sau khi Chu Lâm Dạng thông báo cho tôi chuyện này đêm đó, về phòng hắn đã gửi cho tôi một tập tài liệu.
Đó là giới thiệu tóm tắt và danh sách người tham gia.
Tôi xem xong, tiện thể tìm ki/ếm thêm thông tin trên mạng.
Người đàn ông đang nói chuyện kia tên là Trần Nham, nắm giữ một dự án lớn mà không ít công ty muốn tranh giành.
Lúc đó tôi đã đoán, ông ta chính là mục tiêu chuyến đi này của Chu Lâm Dạng.
Cô gái đã bắt đầu nức nở, sắc mặt Trần Nham càng lúc càng khó coi.
Tôi bước tới trước mặt Trần Nham, nói với giọng nhẹ nhàng: "Tổng giám đốc Trần, vừa nãy em ngại không nói, em cũng hơi đuối rồi, may mà cô Tiểu Liễu lên tiếng, không thì lát nữa chắc em ngã quỵ mất, ở đây vừa hay có bóng râm, chúng ta có thể nghỉ ngơi mười phút tại chỗ được không ạ?"
Sắc mặt Trần Nham dịu đi đôi chút, thuận đà xuống thang: "Cũng được, tôi thấy các cô gái các cô tình trạng đều không tốt lắm."
Tôi mỉm cười lấy thanh năng lượng trong túi ra, ngoại trừ Chu Lâm Dạng, tôi chia cho từng người: "Vâng ạ, nhưng chúng em hồi phục rất nhanh, nghỉ một lát là ổn ngay."
Sau đó, tôi đi thẳng đến bên cạnh Tiểu Liễu ngồi xuống.
"Đừng khóc, tốn sức lắm." Tôi vặn mở chai nước nhỏ đưa cho cô ấy.
Cô ấy đẫm lệ: "Cảm ơn chị nhé."
"Lát nữa đừng cố chạy theo tiến độ của tổng giám đốc Trần nữa, hai chúng ta đi cùng nhau."
"Nhưng mà..." Cô ấy nghiến răng, "Nhưng em đến đây là vì anh ấy mà."
"Dù mục đích của cô là gì, thì cũng phải hoàn thành chuyến đi hôm nay đã chứ? Nếu không anh ấy cũng chẳng có ấn tượng tốt gì với cô đâu."
Tiểu Liễu suy nghĩ một chút, cuối cùng gật đầu.
Tôi thở phào nhẹ nhõm, bắt đầu nhai thanh năng lượng của mình.
Đột nhiên, một bàn tay vươn qua vai, giọng nói của Chu Lâm Dạng vang lên từ phía sau: "Của tôi đâu? Vợ―ơi―"
Tôi cong môi, quay đầu nhìn hắn một cái, rồi giơ tay lên: "Kéo em dậy."
Chu Lâm Dạng im lặng một thoáng, nắm lấy tay tôi.
Ngay khoảnh khắc tôi đứng thẳng dậy, chân tôi trẹo một cái, ngã nhào vào lòng hắn.
Tay tiện thể chạm vào mạch cổ tay hắn, nhỏ giọng nói: "Chồng ơi, tim anh đ/ập nhanh quá nè."
Chiếc vòng tay khiến tôi cảm nhận rõ ràng, Chu Lâm Dạng đối với sự tiếp xúc cơ thể của chúng tôi, căng thẳng, nhưng không hề bài xích.
Xem ra, Chu tổng tài đại nhân không hề gh/ét tôi như vẻ bề ngoài.
Hắn tự nhiên chống vào vai tôi đẩy ra, rồi lại xòe bàn tay ra.
Tôi nhướng mày: "Không đợi trạm tiếp tế nữa à?"
"Đói."
Khi đặt thanh năng lượng vào, tôi cố tình làm hư mà gãi gãi lòng bàn tay hắn.
Rồi không đợi hắn phản ứng, tôi quay người ngồi lại bên cạnh Tiểu Liễu.
12.
Tiếp tục hành trình, tôi kéo dài gậy leo núi, đưa một đầu cho Tiểu Liễu.
"Cầm lấy, chị đi trước, em có thể mượn lực."
Đàn ông thể lực tương đối tốt hơn, tiến độ nhanh hơn chúng tôi một đoạn.
Trong lúc đó, tôi thấy Trần Nham quay đầu lại mấy lần, rồi đi đến bên cạnh Chu Lâm Dạng nói gì đó.
Khi Chu Lâm Dạng quay đầu nhìn tôi lần nữa, bên môi hắn nở nụ cười.
Khác với vẻ cười như không cười thường ngày trước mặt tôi.
Lần này, giống như là nụ cười xuất phát từ nội tâm.
Một hơi đi đến trạm tiếp tế ở điểm giữa, mọi người ăn uống điều chỉnh một chút.
Cuối cùng đến đỉnh núi vào lúc 3 giờ chiều.
Tôi tránh xa những ông trùm đang bắt đầu bàn chuyện cao siêu một cách kỳ lạ, dặn Tiểu Liễu lúc đi nhớ gọi tôi, rồi tìm một tảng đ/á vắng vẻ ngồi ngẩn ngơ.
Trong khoảnh khắc, cứ như trở lại cảnh leo núi cùng bố.
"Tổng giám đốc Trần khen cô đấy."
Chu Lâm Dạng đột nhiên lên tiếng phía sau, làm tôi gi/ật b/ắn mình.
Ôm ngựk, tôi oán trách nhìn hắn: "Anh sao đi đứng không tiếng động thế?"
Hắn ngồi xuống bên cạnh tôi: "Trần Nham là người sĩ diện nhất, Triệu Nhạc Thanh, cô thật sự rất thông minh."
"Cảm ơn đã công nhận."
Chu Lâm Dạng nhìn về phía xa, im lặng hồi lâu mới lên tiếng: "Khoảng thời gian cô quấn lấy Tiểu Xuyên, vì sự an toàn của nó, tôi thực ra vẫn luôn phái người theo sát. Lúc đầu, tôi tưởng cô nhắm vào nó, nhưng sau đó phát hiện, cô biết nó là Phong Minh nhưng không hề có ý định làm bất cứ điều gì, đối với nó hình như cũng không có á/c ý. Sau đó, trong từng bài đăng vòng bạn bè của cô, tôi đột nhiên hiểu ra, đó là đăng cho tôi xem."
Hắn quay đầu, nhìn tôi: "Triệu Nhạc Thanh, ngay từ đầu, mục tiêu của cô là tôi, đúng không?"
"Ừ."
"Buồn cười nhất là, tôi biết rõ cô có mưu đồ, nhưng vẫn vô thức cắn câu." Chu Lâm Dạng tự giễu cong khóe môi, "Tại sao? Cô biết rõ mình không lấy được tiền, tại sao còn giúp tôi?"
Vì anh là hy vọng để tôi có thêm kiếp sống này đấy.
Tôi nở một nụ cười, nhìn lại hắn: "Vì thích anh mà, chồng ơi."
Lặng lẽ di chuyển cổ tay lại gần hắn.
Cảm nhận được sự rung động nhè nhẹ trong lòng Chu Lâm Dạng.
Nhờ chiếc vòng tay này, tôi phát hiện Chu Lâm Dạng thuần khiết đến mức không phù hợp với thiết lập nhân vật.
Chẳng lẽ là do lý do nhiều năm không gần nữ sắc?
Có một khoảnh khắc, tôi thậm chí có chút không đành lòng.
"Hệ thống, tuyến tình cảm gốc của Chu Lâm Dạng là thế nào?"
"Không có."
"Hả?"
"Kết cục gốc của hắn là cô đ/ộc đến già."
Tôi sững sờ: "Tại sao?"
"Cốt truyện quan trọng cần tự mình mở khóa, đừng hỏi."
Lại nữa...
Không biết tại sao, tôi đột nhiên nhớ lại lúc chơi cùng Tiểu Xuyên, tôi hỏi cậu ấy.
"Sao anh trai cậu lại quản cậu nghiêm thế? Lạ thật đấy."
Cậu ấy nhún vai: "Hồi nhỏ em từng gặp t/ai n/ạn một lần, sau đó anh ấy liền như vậy."
"T/ai n/ạn gì?"
Cậu ấy chỉ vào đầu mình: "Bị va đ/ập, ký ức đoạn đó mất rồi, anh trai em nói là do anh ấy trông nom không kỹ, em bị đ/ập vào thiết bị vui chơi."
Tôi lại nhìn Chu Lâm Dạng, là chuyện liên quan đến Tiểu Xuyên sao?
"Hai người đừng có tình tứ nữa, chuẩn bị xuống núi thôi!" Tiếng gọi của Tiểu Liễu c/ắt ngang dòng suy nghĩ của tôi.
Chu Lâm Dạng đứng dậy, chủ động đưa tay ra: "Đi thôi."
13.
Vì độ dốc nên rất hại đầu gối, đường xuống núi cũng không dễ đi.
Giày của Tiểu Liễu và mọi người không chống trượt, lảo đảo mãi, hơn 10 giờ tối chúng tôi mới về đến chân núi.
Ngồi vào xe, tôi lắc lắc đôi chân ê ẩm, nhìn ghế lái: "Anh ổn không? Chúng ta thực ra có thể gọi tài xế hộ."
Chu Lâm Dạng xoay vô lăng: "Không cần."
Thể lực của hắn quả nhiên tốt vượt ngoài dự đoán, xem ra bình thường không ít lần đổ mồ hôi và tiền bạc trong phòng gym.
Còn tôi thì, miễn cưỡng đi xong chuyến này, giờ không còn chút sức lực nào.
Xe vừa chạy ra chưa được bao lâu, tôi liền vô thức đi gặp Chu Công.
Mở mắt ra lần nữa, là Chu Lâm Dạng đang cúi người trước mặt tôi, khuôn mặt tinh xảo đó cách tôi chỉ vài cm.
Vừa tỉnh ngủ, tôi gần như không suy nghĩ mà thốt ra: "Sao anh lại đẹp thế này?"
"Cạch" một tiếng, dây an toàn bên cạnh bị Chu Lâm Dạng ấn mở, hắn vô cảm ngồi lại chỗ cũ: "Đến nhà rồi."
Tôi dụi mắt, đẩy cửa xuống xe.
"Rầm" một tiếng, chân mềm nhũn, trực tiếp quỳ xuống đất.
Ch*t ti/ệt! đá/nh giá cao thể chất của mình quá.
Chu Lâm Dạng bước nhanh tới đỡ tôi dậy.
Suýt... đầu gối chắc chắn trầy da rồi.
Đang cắn răng chịu đ/au, cả người đột nhiên được Chu Lâm Dạng bế lên.
Tôi vô thức bám lấy cổ hắn, mặt hơi nóng.
Ở thế giới thực, tôi là gái ế đến ch*t.
Đừng nói là bế kiểu công chúa, đi xem mắt còn khó gặp được một người đàn ông bình thường.
Tôi nhìn chằm chằm gương mặt nghiêng của Chu Lâm Dạng, cảm nhận sự căng thẳng đồng điệu của hắn với tôi.
Thật sự là khiến người ta không chịu nổi.
14.
"Chị sao thế?!" Chu Minh Xuyên vốn đang nằm trên sofa phòng khách chơi game, nhìn thấy chúng tôi liền lao tới.
"Không sao, chỉ là va phải chút thôi."
Chu Lâm Dạng đặt tôi xuống sofa, rồi đứng dậy không biết đi đâu.
Tôi người đầy mồ hôi, chống vào cánh tay Chu Minh Xuyên: "Đỡ chị lên, chị muốn tắm."
Tiểu Xuyên đưa tôi lên lầu, vừa đi vừa lầm bầm: "Có vết thương không? Có phải sát trùng trước không?"
"Xem đã rồi tính."
Vào phòng ngủ, tôi đuổi Chu Minh Xuyên đi, nhanh chóng cởi bỏ bộ đồ thể thao bên ngoài, vừa định cởi quần thì cửa đột nhiên bị đẩy ra.
Chu Lâm Dạng tay cầm hộp th/uốc, sững lại ở cửa.
"Anh sao không gõ cửa?!" Cũng may thân trên tôi còn cái áo Iót nhỏ.
Hắn vô cảm giơ tay, gõ gõ vào cánh cửa.
Tôi: ...
"Ngồi xuống." Chu Lâm Dạng đi đến trước mặt tôi.
Loại chuyện giúp thúc đẩy tiến độ công lược này, tôi tất nhiên không từ chối.
Ngồi xuống bên giường, Chu Lâm Dạng khuỵu gối ngồi xổm xuống, lấy kéo c/ắt bỏ trực tiếp phần vải quanh đầu gối tôi.
"Bộ đồ này đắt lắm đấy!"
"Tôi đền cho cô." Hắn nhìn vết thương trầy da của tôi, lấy cồn trong hộp ra: "Nhịn chút nhé."
Suýt... hắn thật sự nỡ thấm mạnh tay đấy!
Sát trùng xong, Chu Lâm Dạng lại lấy cuộn màng bọc thực phẩm, quấn quanh đầu gối tôi: "Xong rồi, cô tắm đi, vẫn phải cẩn thận chút, đừng ngã trong phòng tắm."
Nói xong, hắn xách đồ lên định đi.
Tôi kéo lấy vạt áo thể thao của hắn.
Chu Lâm Dạng cúi đầu nhìn tôi với vẻ mặt rất bình tĩnh, cảm xúc truyền đến từ chiếc vòng tay cũng rất bình tĩnh.
Quả nhiên, chút rung động tinh tế buổi chiều đó, chắc chỉ là bị lời tỏ tình đ/âm sầm vào mặt của tôi làm cho kinh ngạc thôi.
Một người đàn ông vốn định cô đ/ộc đến già, đâu phải dễ công lược như vậy.
"Cảm ơn."
Hắn rút vạt áo của mình về: "Không có gì, hôm nay cô cũng giúp tôi."
15.
Hai ngày tiếp theo, tôi gần như ngủ vùi.
Thể chất là thứ tốt, tiếc là tôi không có.
Buổi chiều đang bù ngủ, tôi bị tiếng gõ cửa dữ dội đá/nh thức.
Một đống lời mắ/ng ch/ửi, khi mở cửa nhìn thấy khuôn mặt thiên thần của Chu Minh Xuyên, đều không thốt ra được.
Tôi thua rồi: "Chuyện gì?"
"Anh em tối qua đi khu nghỉ dưỡng thức đêm canh dự án, hôm nay về thì sốt rồi, gần 40 độ!"
"Sốt thì uống th/uốc đi."
"Uống th/uốc gì cơ?"
Thở dài, tôi tự mình xuống lầu lục th/uốc hạ sốt, rồi rót một cốc nước.
Chu Lâm Dạng mặt đỏ bừng, nhíu ch/ặt mày, nhìn ra là rất khó chịu.
Lòng tôi mềm nhũn, động tác vỗ hắn cũng nhẹ đi: "Chu Lâm Dạng, Chu Lâm Dạng, tỉnh lại đi."
Hắn lại cau mày.
"Có được không đấy chị, hay là gọi xe cấp c/ứu đi, anh em nhiều năm không ốm rồi, đừng để ch/áy hỏng n/ão đấy." Nhóc con ở bên cạnh thêm dầu vào lửa.
"Chu Lâm Dạng." Tôi cúi người ghé sát mặt hắn, vỗ nhẹ vào má hắn.
Chu Lâm Dạng mấp máy môi, dường như mơ hồ thốt ra hai chữ: "Đừng đi..."
"Không đi không đi, anh dậy uống th/uốc đi." Tôi tăng lực tay.
Hắn cuối cùng cũng khó khăn mở mắt, ngẩn ngơ vài giây, ngoan ngoãn để mặc tôi đút th/uốc vào miệng.
Cuối cùng, còn khàn giọng hỏi Chu Minh Xuyên: "Hôm nay em không có tiết học à?"
Tôi đảo mắt, lạy chúa, hắn đối với Tiểu Xuyên rốt cuộc là loại từ phụ gì vậy!
Không đợi Chu Minh Xuyên tranh luận, tôi quay đầu nói: "Em mau đi học đi, chị sẽ chăm sóc anh trai em thật tốt, em ở đây anh ấy lo lắng, càng khó khỏi hơn."
Em trai nghe tôi nói vậy, mới cúi đầu chuẩn bị ra cửa.
"Vậy chị trông chừng anh em cho kỹ đấy, không được nữa thì đưa đi b/ệnh viện."
"Biết rồi!"
Tôi xua tay, quay đầu lại, phát hiện Chu Lâm Dạng đang nhìn chằm chằm tôi không chớp mắt.
Bây giờ cả người hắn là vẻ đẹp mong manh viết hoa, nhìn tôi thế này, trái tim người phàm tục như tôi chịu sao nổi.
Giơ tay khép mắt hắn lại: "Uống th/uốc rồi thì ngủ đi, yên tâm, tôi không đi, anh thấy khó chịu chỗ nào thì nói."
Hàng mi hắn run run trong lòng bàn tay tôi, nhẹ nhàng đáp: "Ừ."
Tôi như bị điện gi/ật rụt tay lại, không ổn rồi, cơn rung động kỳ lạ trong lòng vừa nãy không ổn chút nào!
Sắc đẹp làm hại người mà.
16.
Sốt cao không được coi thường.
Sau khi Chu Lâm Dạng ngủ thiếp đi vì th/uốc, tôi lại đặt khăn lạnh lên trán hắn.
Và giặt một chiếc khăn khác không ngừng lau lòng bàn tay, cổ hắn.
Nửa tiếng sau đo lại nhiệt độ, cuối cùng cũng có xu hướng giảm xuống.
Một tiếng sau, giảm xuống 38 độ.
Tôi nghe tiếng thở đều đặn của hắn, hơi yên tâm lại.
Khăn trên trán thay mấy lượt, tôi buồn ngủ quá, trực tiếp gục xuống bên cạnh hắn ngủ thiếp đi.
Mở mắt ra lần nữa, đối diện với ánh mắt của Chu Lâm Dạng.
Tôi nằm nghiêng bên cạnh hắn, hắn lúc này cũng đang nằm nghiêng.
Chúng tôi đối mặt ở cự ly gần, hơi thở gần như quấn lấy nhau.
...C/ứu mạng, hơi bị mê hoặc đấy!
Tôi hoảng lo/ạn dời tầm mắt, đưa tay lên trán hắn: "Anh sao rồi? Còn khó chịu không? Có muốn uống nước không?"
"Muốn." Giọng khàn khàn của hắn vượt qua màng nhĩ tôi, chui thẳng vào tim.
Tôi luống cuống đứng dậy rót nước cho hắn.
Khi Chu Lâm Dạng nhận cốc nước, chạm vào chiếc vòng tay.
Tôi mới biết, người bên ngoài bình thản như hắn, nội tâm sóng gió, cũng không kém gì tôi.
Đột nhiên thấy hơi vui.
Tôi xem thời gian, lại đo nhiệt độ cho hắn, 37.8.
Thở hắt ra, tôi hỏi: "Đói không?"
"Đói."
Sao lại ngoan thế nhỉ?
Tôi xuống lầu vào bếp, đi ngang qua gương soi ở đại sảnh, mới phát hiện trên mặt mình đang nở nụ cười rạng rỡ.
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Bình luận
Bình luận Facebook