Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Sau khi đột nhiên nghe hiểu tiếng động vật, tôi phát hiện ra con chiến mã quý giá của vị thế tử lạnh lùng kia lại là một kẻ lắm mồm, ngày nào cũng lẩm bẩm chê bai chủ nhân:
「Đêm qua hắn lại ngẩn người nhìn cái túi thơm mà cô đá/nh rơi đấy! Tiến lên đi chị em ơi!」
Tôi: 「……」
1
Tôi tên là Liễu Chiêu Đường, có lẽ… n/ão tôi bị rơi hỏng rồi.
2
Chuyện phải kể từ ba ngày trước.
Trong yến tiệc ngắm hoa ở phủ Thượng thư, để tránh mặt gã biểu thiếu gia phiền phức kia, tôi sơ ý trượt chân, cắm đầu xuống hồ sen.
Sặc mấy ngụm nước hồ đục ngầu, sau khi được người ta vớt lên trong tình trạng hỗn lo/ạn, ngoài một vết sưng trên trán thì cũng không có gì đáng ngại.
Chỉ là kể từ đó, thế giới của tôi trở nên hơi… ồn ào.
Không phải người ồn, mà là động vật ồn.
Tôi nghe hiểu được tiếng của chúng.
3
Cặp chim én dưới mái hiên đang thảo luận xem năm nay nên ấp bao nhiêu ổ trứng.
Con chim họa mi treo dưới hành lang đang lén lút ch/ửi cô nha hoàn dắt nó đi dạo có bàn tay quá nặng.
Ngay cả con chó vàng nuôi trong phủ cũng đang truyền thụ cho đàn con bí kíp sống để đời về cách tr/ộm xươ/ng từ bếp mà không bị phát hiện.
Gà bay chó chạy, thông tin quá tải, thực sự khiến người ta đ/au đầu.
4
Cho đến hôm nay, tôi phụng mệnh mẫu thân, đến phủ An Quốc Công để gửi loại hương an thần mới điều chế cho bà nội của thế tử Vệ Lan.
Vệ Lan, đóa hoa trên đỉnh núi nổi tiếng khắp kinh thành.
Gia thế hiển hách, dung mạo tuyệt trần, nhưng tính cách lạnh lùng như cục băng giữa tháng Chạp, người bình thường đến gần trong vòng ba trượng đều có thể bị đông cứng.
Tôi và hắn tuy là thế giao nhưng số lần gặp mặt rất ít, chẳng nói với nhau được mấy câu.
Tôi cúi đầu, nhìn thẳng, chỉ muốn nhanh chóng xong việc rồi rời đi.
Khi đi ngang qua khu chuồng ngựa xa hoa của nhà hắn, một tiếng hí vang dội đột ngột chui vào tai tôi.
Khác với tiếng ngựa hí thông thường, âm thanh đó chứa đựng cảm xúc vô cùng phong phú, giọng điệu gấp gáp khiến tôi phải khựng bước chân lại.
「Này! Này! Chính là cô! Cô gái mặc váy màu vàng nhạt ấy! Đúng rồi! Nhìn sang đây, nhìn sang đây! Cô Liễu! Dừng bước chút đi chị em ơi!」
Tôi: 「……」
Chị em? Là đang gọi mình sao?
Tôi cứng đờ quay đầu, nhìn về phía chuồng ngựa.
Đó là chú ngựa yêu quý "Trục Phong" của Vệ Lan, thân đen tuyền, bốn vó trắng muốt, thần tuấn phi phàm.
Ngày thường ngoài Vệ Lan ra, ai đến gần nó cũng đ/á, tính khí còn khó chịu hơn cả chủ nhân.
Thế nhưng lúc này, nó đang chen cái đầu to tướng ra khỏi hàng rào, đôi mắt to ướt át nhìn tôi đầy nhiệt tình, miệng ngựa đóng mở, "âm thanh" đó tiếp tục tuôn ra như suối:
「Ối giời ơi cuối cùng cô cũng đến rồi! Ngày nào cũng đi ngang qua mà chẳng thèm ngó ngàng gì đến tôi! Làm ngựa sốt ruột ch*t đi được!」
Tôi cố gắng giữ bình tĩnh, nhanh chóng quét mắt nhìn xung quanh – ngoại trừ mấy người hầu đang quét dọn ở đằng xa, không có gì bất thường.
Vậy nên, đây thực sự là… Trục Phong đang nói chuyện? Lại còn là giọng… kinh kỳ với ngữ điệu kỳ lạ?
「Ngươi… đang nói chuyện với ta?」
Tôi thử hỏi thầm trong lòng.
「Chứ còn ai vào đây nữa! Ở đây còn người thứ hai nghe hiểu tiếng tôi sao?」
Trục Phong hưng phấn hắt hơi một cái, lắc lắc bờm.
「Chị em! Nghe tôi nói này! Chuyện lớn! Chuyện đại sự!」
Thái dương tôi lại bắt đầu đ/au nhói, có một dự cảm cực kỳ chẳng lành.
5
「Chính là cái tên chủ nhân của tôi! Vệ Lan ấy! Đúng, chính là cái tên lúc nào cũng trưng cái mặt như đưa đám, cứ như ai n/ợ hắn tám trăm lượng bạc ấy!」
Trục Phong hào hứng như thể sắp biểu diễn một màn ngựa phi nước đại tại chỗ.
「Hắn không bình thường! Rất không bình thường!」
Tôi theo bản năng muốn biện hộ cho Vệ Lan hai câu, dù sao thì nói x/ấu sau lưng người khác cũng chẳng phải hành vi của bậc quân tử, mặc dù hắn là một con ngựa.
「Đêm qua! Hắn nhìn chằm chằm vào cái túi thơm cũ màu tím nhạt, thêu hoa đường, đứng ở cửa sổ thư phòng suốt cả đêm! Giống hệt như hòn đ/á vọng phu ấy! Còn thở dài nữa! Thở dài đến mức cỏ trong máng của tôi cũng chẳng thấy thơm nữa!」
Bước chân tôi hoàn toàn dính ch/ặt tại chỗ.
Màu tím nhạt, hoa văn hoa đường… Đó chẳng phải là cái túi tôi vô tình đá/nh rơi trong buổi săn b/ắn mùa thu năm ngoái sao…
「Còn nữa, còn nữa!」
Trục Phong rõ ràng là kẻ không giữ được mồm miệng.
「Trong ngăn kéo dưới cùng bên phải bàn làm việc của hắn có một ngăn bí mật! Bên trong cả một xấp dày! Toàn là tranh vẽ của cô! Vẽ giống y như người thật!」
「Chậc, cái ánh mắt dịu dàng đó, tôi nhìn mà còn thấy ngứa mắt!」
Má tôi lập tức nóng bừng lên.
「Vừa nãy! Chính là vừa nãy! Có phải cô đứng ở cửa nói chuyện với cái tiểu quận vương có nụ cười đào hoa ở phủ Vĩnh Vương không?
Chủ nhân của tôi vừa hay nhìn thấy trên lầu! 'Rắc' một tiếng! Cây bút lông trong tay hắn g/ãy làm đôi ngay lập tức! Cái mặt đen sì, đ/áng s/ợ lắm!」
Trục Phong đ/au lòng khôn xiết.
「Cô nói xem! Cô nói xem! Có sốt ruột thay cho ngựa không cơ chứ! Thích thì tiến tới đi! Cư/ớp về đi!
Ngày nào cũng tự mình làm khó mình, chơi trò thâm tình nhẫn nhịn cái gì chứ! Ngựa chúng tôi còn chẳng thèm chơi cái trò đó!」
Thông tin quá tải, n/ão tôi bị hàng loạt "tiết lộ" này đ/ập cho ong ong, mặt đỏ bừng rồi lại tái mét.
Vệ Lan?
Vệ Lan lạnh lùng như tảng băng đó?
Ngẩn người nhìn túi thơm của tôi?
Vẽ tranh chân dung tôi?
Còn… còn vì tôi nói chuyện với người khác mà bẻ g/ãy bút?
Chuyện này còn hoang đường hơn cả việc tôi đột nhiên nghe hiểu tiếng ngựa nói!
6
Tôi khó khăn ngẩng đầu lên, cố gắng tiêu hóa tin tức kinh thiên động địa này.
Đúng lúc đó, một giọng nói thanh lãnh trầm thấp vang lên từ phía sau, mang theo một tia… căng thẳng khó phát hiện?
「Cô Liễu?」
Toàn thân tôi cứng đờ, như kẻ tr/ộm bị bắt quả tang, xoay người lại một cách đột ngột.
Vệ Lan không biết đã đứng cách đó vài bước từ bao giờ, mặc bộ thường phục màu mực, dáng người thẳng tắp như cây tùng.
Ánh mặt trời rơi trên khuôn mặt góc cạnh của hắn, đẹp trai đến mức nghẹt thở, chỉ là vẻ mặt vẫn giữ sự xa cách lạnh lùng thường thấy, như thể người bị Trục Phong nói là "đang yêu đương m/ù quá/ng" kia hoàn toàn không phải là hắn.
Ánh mắt hắn rơi trên người tôi, thản nhiên hỏi:
「Đến tìm bà nội sao? Bà ấy đang ở trong Phật đường.」
「Vâng, vâng…」
Tim tôi đ/ập như trống trận, gần như không dám nhìn vào mắt hắn, trong đầu toàn là "ngăn bí mật", "tranh chân dung", "cây bút g/ãy", và tiếng hét kinh thiên động địa "chị em ơi tiến lên" của Trục Phong.
Tôi cố gắng duy trì biểu cảm trên mặt, hành lễ:
「Đa tạ thế tử đã cho biết, tôi xin phép qua đó.」
Nói xong, tôi gần như chạy trốn. Đi xa rồi, vẫn còn nghe rõ tiếng hí (tiếng hét) h/ận sắt không thành thép của Trục Phong:
「Chị em ơi! Đừng đi mà! Cô nhìn hắn một cái đi! Vành tai hắn đỏ hết cả rồi kìa! Thật đấy! Tôi mà lừa cô thì tôi làm con lừa!」
Tôi vấp chân một cái, bước đi nhanh hơn.
Đôi má nóng rực, tim đ/ập nhanh như muốn nhảy ra khỏi lồng ngựk.
Thế giới này, thực sự quá ồn ào.
Đặc biệt là con ngựa của Vệ thế tử.
7
Tôi gần như đi chân nọ đ/á chân kia chạy đến Phật đường của Vệ lão phu nhân.
Lơ đãng dâng hương an thần, ngồi trò chuyện với bà lão một lúc.
Lão phu nhân hiền từ, nắm tay tôi khen tôi khéo tay, hương điều chế rất thấm vào lòng người, lại lải nhải nói rất nhiều, nhưng tôi không lọt tai được chữ nào.
Trong đầu toàn là những lời bóc phốt kinh người của Trục Phong, và khuôn mặt của Vệ Lan – người vốn tĩnh lặng như nước nhưng được cho là "vành tai đỏ hết cả lên".
Chuyện này sao có thể chứ?
Vệ Lan? Đối với tôi?
Khi tiễn tôi ra khỏi phủ, Vệ Lan vẫn im lặng đi bên cạnh tôi, giữ một khoảng cách chừng mực.
Ánh mặt trời xuyên qua kẽ hở của mái hiên, đổ một cái bóng nhỏ dưới hàng lông mi dày của hắn.
Hắn nhìn thẳng, đường quai hàm hơi căng ch/ặt.
Tôi lén lút, nhanh chóng liếc nhìn hắn một cái.
Tai… hình như… đúng là có chút ửng đỏ không tự nhiên?
Đúng lúc tim tôi lỡ nhịp, vội vàng dời tầm mắt, một con mèo mướp b/éo mầm trên mái hiên ngáp dài một cái, li/ếm móng vuốt lầm bầm:
「Chậc, lại giả vờ rồi.
Lần nào Tiểu Vệ tử nhìn thấy cô gái nhà họ Liễu này, tiếng tim đ/ập ồn đến mức lão tử ngủ trưa cũng không yên, cứ như đá/nh trống vậy.
Meo, thích thì nhào tới đi, cứ chần chừ mãi, còn chẳng bằng lũ mèo chúng ta dứt khoát.」
Tôi: 「!!」
Chân vấp một cái, suýt nữa biểu diễn một cú ngã bằng phẳng.
Một bàn tay thon dài kịp thời vươn ra, đỡ lấy cánh tay tôi.
Đầu ngón tay hơi mát, chạm vào rồi rời ra ngay lập tức.
「Cẩn thận.」
Hắn nói, giọng vẫn không nghe ra cảm xúc gì, nhưng tốc độ thu tay lại nhanh đến mức có chút che đậy.
「Đa… đa tạ thế tử.」
Mặt tôi nóng ran, đến cả cổ cũng cảm thấy đang bốc hơi.
Suốt dọc đường không nói lời nào.
Cho đến khi tiễn tôi đến ngoài cổng nhị môn, hắn dừng bước, ánh mắt dường như dừng lại trên đỉnh đầu tôi một thoáng, cực nhanh, nhanh đến mức tôi cứ ngỡ là ảo giác.
「Đi đường cẩn thận.」 Hắn thản nhiên nói.
Tôi gần như chạy trốn.
Ngồi vào xe ngựa của nhà, ngay khoảnh khắc tấm rèm buông xuống, tôi mới thở dài một hơi thật dài, cảm giác như sắp nghẹt thở.
Thế giới này, thực sự quá đi/ên rồ rồi!
8
Trở về phủ Thị lang, tôi nh/ốt mình trong phòng, cần được yên tĩnh.
Tuy nhiên, sự "yên tĩnh" lại không đến.
Lũ chim sẻ trên cây ngoài cửa sổ líu ríu, không phải đang hót, mà là đang buôn chuyện:
「Nhìn kìa nhìn kìa! Chính là cô ta! Người trong mộng của con đực loài người siêu đẹp trai siêu lạnh lùng ở phủ An Quốc Công đấy!」
「Đâu đâu? Trông cũng thanh tú đấy chứ! Chẳng trách con đực đẹp trai kia ngày nào cũng lén nhìn!」
「Nghe nói con đực đẹp trai còn vì cô ta mà đá/nh nhau với con đực khác đấy?」
「Không phải đâu? Hình như là dùng tay không bẻ g/ãy một cái gậy?」
Tin đồn truyền đi ngày càng hoang đường.
Tôi đ/au khổ bịt tai lại, đáng tiếc, khả năng này không tắt được.
Những ngày tiếp theo, tôi sống trong cảnh dầu sôi lửa bỏng.
Ra ngoài dự tiệc, lúc nào cũng "vừa hay" gặp Vệ Lan.
Có lúc là ở cổng cung, hắn cưỡi trên lưng Trục Phong, Trục Phong vẫy đuôi đi/ên cuồ/ng về phía tôi, trong lòng gào thét:
「Chị em ơi! Nhìn tôi này! Xem chủ nhân tôi hôm nay có đẹp trai không! Hắn cố tình chọn bộ đồ mới này đấy!」
Vệ Lan thì mặt không cảm xúc gật đầu nhẹ với tôi, rồi thúc ngựa rời đi, để lại một bóng lưng lạnh lùng.
Có lúc là ở trong vườn nhà người khác, cách những hòn non bộ, lúc nào cũng cảm nhận được một ánh mắt vô hình.
Quay đầu nhìn lại, hắn hoặc là đang lạnh nhạt trò chuyện với người khác, hoặc là đang tự mình thưởng trà, như thể ánh nhìn nóng bỏng vừa rồi chỉ là ảo giác của tôi.
Nhưng lũ động vật xung quanh đều đang làm nhiệm vụ tường thuật trực tiếp:
Cá chép trong hồ phun bong bóng: 「Phụt ha, con người mặt lạnh lại lén nhìn cô gái áo vàng rồi! Mắt chớp cũng không chớp lấy một cái!」
Con dế trong khe đ/á: 「Chít! Căng thẳng rồi căng thẳng rồi! Hắn nắm ch/ặt nắm đ/ấm rồi! Vì công tử mắt đào hoa kia vừa cười nói với cô gái áo vàng!」
Con ve trên cây: 「Ve kêu – ve kêu – (dịch: Hết kịch hay rồi, hết kịch hay rồi, con người mặt lạnh lại nhát gan rồi, đi thôi đi thôi.)」
Tôi: 「……」
Tôi sắp bị tiếng lòng của lũ động vật này bức đi/ên rồi!
đi/ên hơn nữa là, tim tôi hình như cũng ngày càng không nghe lời.
Nhìn thấy hắn sẽ lo/ạn nhịp, nghe thấy "tiếng lòng" về hắn cũng lo/ạn nhịp, thậm chí chỉ cần nghĩ đến hắn thôi, cũng tự nhiên đ/ập nhanh hơn.
Điều này không bình thường. Rất không bình thường.
Tôi phải tìm cách kiểm chứng.
Lời của Trục Phong có lẽ còn có thể nói là con ngựa đi/ên này có trí tưởng tượng phong phú, nhưng không thể nào cả kinh thành này đều hợp mưu lừa tôi được chứ?
Cơ hội nhanh chóng đến.
9
Giải mã cầu hàng năm của kinh thành, công tử quý nữ các nhà đều sẽ tham dự.
Vệ Lan là cao thủ cưỡi ngựa b/ắn cung, tất nhiên sẽ không vắng mặt.
Tôi cố tình mặc một bộ đồ cưỡi ngựa gọn gàng, chọn một vị trí không quá nổi bật nhưng tầm nhìn cực tốt trên khán đài.
Quả nhiên, Vệ Lan vừa xuất hiện đã thu hút mọi ánh nhìn.
Bộ đồ cưỡi ngựa màu mực làm nổi bật dáng người thẳng tắp, khuôn mặt lạnh lùng, tay cầm gậy đá/nh cầu, điều khiển Trục Phong lao đi trên sân như một tia chớp đen, bách chiến bách thắng.
Trục Phong chạy đến mức tung vó hất bờm, nội tâm phong phú đến mức tràn ra ngoài:
「Tiến lên! Cho chị em thấy thực lực của chúng ta! Thấy không! Sự ăn ý! Vô địch! Đẹp trai không! Chị em có đang nhìn chúng ta không? Có phải không?」
Tiếng trầm trồ của các tiểu thư xung quanh vang lên liên hồi.
Tôi cố gắng phớt lờ tiếng ồn của Trục Phong và ánh mắt ngưỡng m/ộ dành cho hắn, tập trung nhìn hắn trên sân.
Bình tĩnh, chính x/ác, mạnh mẽ, đúng như lời đồn.
Cho đến khi nghỉ giữa trận, hắn thúc ngựa về bên sân nghỉ ngơi, nhận lấy túi nước người hầu đưa, ngửa đầu uống nước.
Yết hầu chuyển động, mồ hôi chảy dọc theo đường quai hàm, có một sự quyến rũ kinh người.
Một con chó vàng già đang ngủ gật ở góc khán đài đột nhiên mở mắt, lầm bầm một câu:
「Hừ, thằng nhóc này, bề ngoài giả vờ như đúng rồi, tim đ/ập nhanh sắp đuổi kịp lúc lão tử đuổi thỏ rồi. Đang nhìn ai thế kia…」
Ánh mắt nó dường như… rơi về phía tôi?
Tim tôi đ/ập mạnh một cái.
Cùng lúc đó, Vệ Lan như bị nước sặc, đột ngột quay đầu ho khan, vành tai đỏ lên với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.
Tôi siết ch/ặt chiếc quạt tròn trong tay.
Một lần là trùng hợp, hai lần là ngoài ý muốn, ba lần bốn lần… vô số lần "trùng hợp" và "lời dẫn" của động vật cộng lại…
Một ý nghĩ hoang đường lại khiến tim đ/ập lo/ạn nhịp, không thể kìm nén được nữa mà nảy sinh –
Chẳng lẽ… những gì Trục Phong và bọn chúng nói… đều là thật?
Vệ Lan như tảng băng kia, thực sự… có tình cảm với tôi?
10
Những ngày sau giải mã cầu, tôi sống trong trạng thái mất h/ồn.
Khuôn mặt đỏ bừng, quay đầu ho khan của Vệ Lan, cùng câu nói "tim đ/ập nhanh sắp đuổi kịp lúc lão tử đuổi thỏ" của con chó vàng già, cứ lặp đi lặp lại trong đầu tôi.
Tôi phải làm gì đó, không thể cứ bị đủ loại "tiếng lòng" làm xáo trộn tâm trí như vậy nữa.
Tôi phải đích thân đi kiểm chứng, bằng mắt và tai của chính mình, chứ không phải dựa vào những lời "bên lề" líu ríu kia.
Cơ hội đến rất nhanh.
11
Mẫu thân bảo tôi đến phủ An Quốc Công gửi bánh hoa quế mới làm cho lão phu nhân.
Tôi hít sâu một hơi, cầm lấy hộp thức ăn.
Lần này, tôi cố tình đi đường vòng, đi ngang qua khu vực chuồng ngựa.
Trục Phong quả nhiên phát hiện ra tôi ngay lập tức, hưng phấn đến mức cào vó liên tục:
「Chị em! Lại đến mang hơi ấm sao? Hôm nay mang món gì ngon thế? Có phần của tôi không?」
「Ê ê đừng đi mà! Chủ nhân tôi ở trong thư phòng! Chỉ có một mình thôi! Mau qua đó đi!」
Tôi không dừng bước, nhưng trong lòng đã ghi nhớ.
Đến chỗ lão phu nhân, dâng bánh, ngồi trò chuyện với bà một lúc.
Khi cáo từ, tôi giả vờ như vô tình hỏi một câu:
「Vừa nãy hình như thấy thế tử gia đi về hướng thư phòng, có vẻ bước chân vội vã, có phải công việc bận rộn không ạ?」
Lão phu nhân cười xua tay:
「Chẳng phải sao, đứa trẻ này, cứ bận lên là quên cả giờ giấc.
Đường nhi, nếu con không có việc gì, giúp bà nội một tay, mang bát chè hạt sen ướp lạnh này qua cho nó, tiện thể nhắc nó nghỉ ngơi đôi mắt.」
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Bình luận
Bình luận Facebook