Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Nói rồi, anh ấy lôi từ một chỗ cực kỳ kín đáo ra những cuốn tiểu thuyết mà anh đã tịch thu của tôi.
Tôi: “……”
Trời đất ơi, đây vẫn là nhà tôi sao?
20
Ngày có kết quả thi đại học.
Cùng một thành phố, chắc suất!
Tôi hào hứng kéo Cận Dữ đi uống rư/ợu ăn mừng.
Uống qua uống lại, mọi chuyện đi theo chiều hướng không thể kiểm soát.
Tôi vươn chân đ/á anh: “Đây là giường của tôi, anh xuống đi!”
Cận Dữ không nói gì.
Chỉ lặng lẽ cởi áo ngoài.
Tôi hét lên một tiếng “Áo”, chảy nước miếng lao vào.
Không trách tôi được!
Vóc dáng hiện tại của anh ấy thực sự quá đỉnh!
Sự thanh lãnh trong mắt Cận Dữ vỡ vụn, răng cắn mở bao bì nhựa.
Tôi căng thẳng, không nhịn được trò chuyện cùng anh: “Anh m/ua từ bao giờ vậy?”
“Từ rất lâu rồi.”
Thật trùng hợp.
Tôi kéo ngăn kéo tủ đầu giường ra, bên trong roj da, c/òng tay, nến nhỏ đầy đủ cả.
Đêm nay!
Tôi thề!
Tôi muốn trả th/ù tất cả những khổ sở phải chịu trong một năm qua!
Nửa đêm về sáng, tôi lại thề một lần nữa.
Tôi thề là đời này tôi không bao giờ thề nữa!
Hu hu!
21
Mở mắt ra lần nữa.
Căn phòng bừa bộn.
Cận Dữ đang cúi người thu dọn.
Nhận ra tôi đã tỉnh, anh đi tới bên giường, trong tay vẫn cầm chiếc áo Iót bị vứt lung tung trên sàn.
Trong đầu chợt thoáng qua hình ảnh anh vụng về nhưng đầy khao khát khi cởi khuy áo.
Tôi thành thục kéo chăn trùm đầu.
Mày mắt Cận Dữ thỏa mãn: “Xin lỗi, tối qua có chút mất kiểm soát.”
Xin lỗi cũng vô ích!
Chỉ biết dùng miệng dỗ dành, còn lực đạo thì chẳng hề thu lại chút nào.
Hơn nữa lần nào cũng lừa tôi là lần cuối cùng!
“Đồ l/ừa đ/ảo!”
Cận Dữ khẽ cười.
Cố chen vào nằm xuống cạnh tôi, ôm ch/ặt tôi qua lớp chăn.
“Bảo bối, hay là đá/nh anh vài cái cho hả gi/ận đi, đừng tự làm mình ngột ngạt.”
Tôi vén chăn, bịt miệng anh: “Đừng gọi như thế!”
Nghe muốn nổi da gà!
Lòng bàn tay truyền đến cảm giác nóng ấm ẩm ướt.
Tôi trợn tròn mắt.
“Anh—!”
“Cố Sơ Vãn, anh muốn cưới em.”
Cận Dữ đột nhiên lật người ngồi dậy, nắm lấy tay tôi, trịnh trọng và nghiêm túc.
“Không được, hai ta còn chưa từng yêu đương, chưa từng kỷ niệm ngày lễ, anh cũng chưa tỏ tình với em, lại càng không có lễ cầu hôn, em không thèm ở bên anh đâu.”
Cận Dữ nhíu mày: “Những cái khác anh đều nhận, nhưng chẳng phải trước đây chúng ta vẫn đang yêu nhau sao?”
“Này!”
“Vậy xin hỏi bạn gái, hôm nay có thể mời em đi xem phim không?”
Sau những màn hôn hít ôm ấp, Cận Dữ kiềm chế đứng dậy đi nấu cơm.
Còn hệ thống biến mất từ lâu lại online trở lại ngay lúc này.
【Nhiệm vụ hoàn thành thế nào rồi?】
Tôi khoác áo mặc nhà, vừa đi về phía phòng khách vừa tự tin ngẩng đầu: “Nhiệm vụ hoàn thành cực kỳ tốt!”
Hệ thống mỉm cười hài lòng, nhưng khi nhìn thấy Cận Dữ đang bận rộn trong bếp, nó hét lên chói tai.
【Nó… nó… nó là ai?】
“Nam phụ chứ ai!
“Nhưng giờ là của tôi rồi, hì hì!”
Hệ thống như bị sét đá/nh, sau đó sụp đổ.
【Đây là nam chính!! Nam chính hiểu không? Chính thất của nó là nữ chính cơ mà!】
22
Tôi nhún vai không quan tâm: “Ồ, dù sao cuối cùng hai người họ cũng đâu có thành, chi bằng bỏ qua bước đó đi. Ngủ cũng ngủ rồi, mày còn muốn thế nào nữa?
“Mà này, rốt cuộc ai là nữ chính vậy?”
Tôi chỉ tò mò thôi.
Thật đấy.
【Lý Diệc Hi cùng lớp với các người, đúng rồi, theo thiết lập, bọn họ đáng lẽ đã kích hoạt tuyến tình cảm rồi mới phải!】
Tôi lặng lẽ lau mồ hôi.
Trước đây Lý Diệc Hi đúng là cứ đến giờ ra chơi là đến tìm Cận Dữ hỏi bài.
Ban đầu tôi tưởng cô ta thầm yêu Cận Dữ.
Kết quả hỏi rất lâu, cũng chẳng thấy tỏ tình hay đưa thư tình gì cả.
Đây chẳng phải là muốn “ăn không” trí tuệ của Cận Dữ sao!
Lúc đó Cận Dữ sắp tham gia cuộc thi, lại còn phải kèm tôi học, đã rất mệt rồi.
Tôi tức gi/ận, gi/ận một chút thôi.
Dù sao sau đó cô ta lại đến, tôi liền trực tiếp kéo cô ta vào văn phòng.
Trường thu tiền cô ta, chứ Cận Dữ có thu tiền đâu!
Có vấn đề thì đi hỏi giáo viên.
Thế là không còn sau đó nữa.
Hệ thống vẫn đang hoài nghi nhân sinh: 【Sao lại thế được? Chẳng phải tao bảo mày đến con hẻm phía đông tìm nam phụ sao?】
Đột nhiên, hệ thống như phát hiện ra điểm mấu chốt: 【Đợi đã! Không phải mày không phân biệt được đông tây nam bắc đấy chứ?】
Tôi lý lẽ thẳng thừng: “Thì sao, phạm pháp à?”
【Không được, phải đẩy cốt truyện về đúng quỹ đạo. Nhiệm vụ hiện tại của mày là tìm cách rời đi nước ngoài.】
“Không, giỏi thì gi/ật điện ch*t tôi đi.”
Hệ thống lại phát ra tiếng cười phản diện, nhưng lần này người ngã xuống đất lại là— Cận Dữ.
Sắc mặt tím tái, như thể sắp bị tước đoạt mạng sống.
【Nó là nam chính, nhưng là nam chính chưa trưởng thành, mày muốn đá/nh cược với tao không?】
23
Cận Dữ lờ đờ tỉnh lại.
Thấy tôi ăn mặc chỉnh tề ngồi bên giường, trong mắt thoáng qua vẻ thẹn thùng.
Anh kéo tay tôi, trong mắt chứa ý cười.
“Còn định tỉnh sớm chút để hầm canh cho em, không ngờ em dậy trước rồi, xem ra sau này anh phải cố gắng hơn nữa.”
Xem ra cú ngã này làm anh quên sạch ký ức buổi sáng.
Vậy thì tốt.
Tôi cúi đầu, hất tay anh ra.
“Xin lỗi.
“Thực ra, tôi chỉ là rảnh rỗi quá nên chơi đùa với anh thôi, không ngờ anh lại nghiêm túc đến thế.
“Chậc, anh cũng biết đấy, tôi chỉ là một đứa con gái hư hỏng thích quậy phá. Ban đầu anh không chịu, tôi đành đổi chiến thuật để kéo anh xuống nước.
“Giờ đạt được rồi… nói thật thì anh cũng chỉ đến thế thôi.
“Hơn nữa tiểu thư nhà giàu như tôi, sao có thể thực sự yêu anh được.”
Nói xong, tôi hoàn toàn không dám nhìn biểu cảm của Cận Dữ.
Vác vali lên là chạy.
Tôi biết rõ, sự tự ti và kiêu ngạo ẩn sâu trong xươ/ng tủy Cận Dữ.
Nói như thế, anh không h/ận ch*t tôi là tốt rồi.
Chứ đừng nói đến chuyện tìm tôi hay níu kéo.
Để đề phòng vạn nhất, tôi vẫn chọn nghe theo sự sắp đặt của hệ thống.
Tôi để lại cho Cận Dữ một khoản tiền, đủ cho toàn bộ chi phí đại học của anh.
Sau đó đêm hôm đó chuồn sang nước ngoài.
24
Người ta có câu, ba năm du học Đức sẽ là bảy năm khó quên nhất trong năm năm cuộc đời.
May thay.
Cận Dữ đã rèn cho tôi thói quen học tập tốt, đọc sách cũng không thấy quá mệt mỏi.
Hệ thống bình thường yên lặng nằm trong đầu tôi, nhưng cứ thấy Hàn Bạch là lại hoạt động bất thường.
Sau này tôi mới nhận ra, cái hệ thống n/ão tàn này muốn tác hợp tôi và Hàn Bạch.
Đúng vậy, tháng thứ hai tôi ra nước ngoài, Hàn Bạch cũng đi theo.
Cậu ta từng ám chỉ tôi.
Tôi không chấp nhận.
Sau đó nữa, tôi thỉnh thoảng cũng nhận được tin tức về Cận Dữ.
Sau khi tôi đi, anh rất bình tĩnh.
Đến trường báo danh sớm.
Nghe nói chọn chuyên ngành Trí tuệ nhân tạo.
Nhờ phát triển chương trình AI thông minh mà giành giải nhất cuộc thi cấp quốc gia, thuận lợi được bảo lưu lên thạc sĩ.
Sau đó là một đường xanh thênh thang.
Được chính phủ ưu ái, các đại gia đứng sau.
Nghiên c/ứu sinh còn chưa tốt nghiệp, Cận Dữ đã thành lập công ty.
Một bước hóa thân, trở thành tân quý công nghệ.
Trong một năm, công ty phát triển nhanh chóng, lấn sân sang nhiều lĩnh vực.
Đích thị là người chiến thắng cuộc đời.
Ngay cả khi có hào quang nam chính, muốn đạt được thành tựu này trong thời gian ngắn như vậy cũng cần phải bỏ ra nỗ lực gấp ngàn vạn lần nhỉ.
Hôm nay.
Nắng đẹp, gió khẽ lướt.
Tôi đang ngồi trên ghế dài bên sông Spree phơi nắng.
Giọng nói thanh thoát dễ nghe nhưng hơi khàn vang lên từ sau lưng.
“Cố Sơ Vãn, anh đến đón em về nhà rồi.”
25
Tỉnh lại lần nữa, tôi đã ở b/ệnh viện trong nước.
Cận Dữ nắm tay tôi áp vào trán, miệng lẩm bẩm.
Nghe kỹ thì như đang cầu thần khấn phật.
Tôi không nhịn được cười.
Một người làm công nghệ như anh mà cũng có lúc dùng đến chiêu này ở b/ệnh viện.
Giây tiếp theo, tôi đã được anh ôm vào lòng: “Bảy năm, anh thành công rồi.”
Theo ánh mắt anh, tôi thấy trên bàn không xa đặt một vật chứa bằng thủy tinh đặc biệt.
Bên trong có một đốm sáng xanh đang nhảy lên nhảy xuống.
“Đó là hệ thống trong n/ão anh?”
Trong mắt Cận Dữ thoáng qua vẻ u ám: “Ừm, chính là thứ này, đã khiến chúng ta xa cách bảy năm.”
Nghe cuộc đối thoại của chúng tôi, hệ thống r/un r/ẩy: 【Mày biết sự tồn tại của tao?】
Nó đang hỏi Cận Dữ.
Nhưng để tôi giải đáp đi.
Lần đầu mơ thấy phòng thí nghiệm, đôi bàn tay lướt trên bàn phím đó sạch sẽ không tì vết.
Lần thứ hai mơ thấy phòng thí nghiệm, là sau khi Cận Dữ vì bảo vệ tôi mà mu bàn tay bị rạ/ch.
Lúc băng bó, bác sĩ từng nói, đến quá muộn, tay sẽ để lại s/ẹo.
Lúc đó tôi đã nhận ra, người đàn ông trong mơ chính là Cận Dữ.
Cận Dữ của tương lai.
Lúc đó, tôi đã kể cho Cận Dữ nghe về sự tồn tại của hệ thống và những yêu cầu của nó.
Chia tay bảy năm trước, là vì chúng tôi không có sức mạnh để đối kháng.
Cận Dữ cần thời gian để trưởng thành.
Bảy năm nay, tôi không để hệ thống phát hiện ra điều gì bất thường.
Còn Cận Dữ thì luôn nghiên c/ứu cách tách hệ thống ra khỏi n/ão tôi.
Tôi cầm lấy điều khiển thiết bị hủy diệt.
Hệ thống hét lên: “Chúng mày không muốn biết sự thật sao?”
Vật chứa đặc biệt bị phá vỡ, đốm sáng xanh gần như trong tích tắc lại tiêm ngược vào n/ão tôi.
Nhanh đến mức không cho Cận Dữ cơ hội phản ứng.
26
Tôi lơ lửng giữa không trung.
Cậu bé đang ngồi co ro ở góc tường khóc trông giống Cận Dữ quá.
Chẳng lẽ sau khi tôi và hệ thống đồng quy vu tận, Cận Dữ lại kết hôn sinh con rồi?
Gi/ận một chút thôi!
Rất nhanh, tôi phát hiện ra có gì đó không ổn.
Chắc là tôi đã mở góc nhìn của Chúa.
Đây là nửa đời trước của Cận Dữ.
Tôi nhìn Cận Dữ nhỏ bé vác bao tải đi nhặt ve chai b/án lấy tiền.
Nhìn anh cầm nửa cái bánh bao lạnh cứng ngồi trên bậc cửa.
Nhìn nhân viên đến nhà nhiều lần, cuối cùng dưới sự cưỡ/ng ch/ế, Cận Dữ mới được đưa đến trường đi học.
Càng nhìn tôi càng thấy.
Ch*t ti/ệt!
Ra tay nhẹ quá.
Đáng lẽ phải bảo người đá/nh bố anh thêm vài trận nữa!
Sau đó tôi thấy chính mình.
Tôi năm mười một tuổi được vệ sĩ đi cùng đến công viên giải trí chơi.
Cận Dữ đang bày quầy b/án đồ thủ công cỏ ở cổng công viên.
Một ông chú b/án đồ chơi nhắm trúng chỗ anh ngồi, liên kết với quản lý đuổi anh đi.
Cận Dữ nhỏ bé bị xô đẩy.
Lúc đó tôi vẫn còn rất có tinh thần chính nghĩa.
Không chỉ để vệ sĩ tiến lên chống lưng cho Cận Dữ, còn m/ua sạch tất cả mọi thứ của anh.
Hóa ra tôi và Cận Dữ còn có duyên n/ợ như vậy, tôi lại chẳng có chút ấn tượng nào.
Thời gian như nhấn nút tăng tốc.
Khai giảng lớp 10, Cận Dữ nhận ra tôi ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Trước mắt lại hiện ra cảnh tôi chặn Cận Dữ trong con hẻm nhỏ cố gắng cưỡng hôn.
Tôi bây giờ nhìn lại cảnh tượng đó thật thấy ngượng quá!
Ở góc độ mà tôi không nhìn thấy.
Sau khi tôi rời đi, thiếu niên quay đầu nhìn theo bóng lưng tôi, vành tai ửng đỏ.
Ngày đó anh viết một câu trong sổ tay.
“Timing is everything”
Thời điểm là tất cả.
Sau đó x/é nát.
Cận Dữ là học sinh xuất sắc, nhưng năm lớp 11 lại từng đọc bản kiểm điểm dưới cờ.
Lý do là đá/nh nhau.
Nhưng không ai biết là vì sao, chủ nhiệm lớp cũng không hỏi ra được.
Giờ tôi biết rồi.
“Tao nói cho mà nghe, Cố Sơ Vãn lớp 9 mới là đứa có vòng một khủng nhất trong đám con gái.”
“Chậc, cái loại như nó, không biết đã yêu bao nhiêu thằng bạn trai rồi, bị nhào nặn nhiều mới to thế đấy.”
Cận Dữ đi phía sau họ đã chặn hai tên nam sinh này lại.
“Cố Sơ Vãn tuy hút th/uốc uống rư/ợu, đá/nh nhau trốn học, nhưng cô ấy là một cô gái tốt.
“Không giống như bọn mày, một lũ rác rưởi.”
Hóa ra tên này đã thầm thích tôi từ lâu rồi!
Sau đó nữa là năm lớp 12.
Khác biệt ở chỗ.
Lần này sau khi tan học tôi bị chủ nhiệm gọi vào văn phòng.
Ra ngoài thì gặp một đàn em nói Hàn Bạch đang bị đá/nh trong con hẻm phía đông.
Không phân biệt được đông tây nam bắc, tôi đã nhầm lẫn c/ứu Cận Dữ.
Nhìn ra nhầm người, tôi không thèm để ý đến anh, cắm đầu chạy về phía Hàn Bạch.
Sự thất vọng thoáng qua trong mắt Cận Dữ, bàn tay vươn ra lại buông xuống.
Không còn yêu cầu của hệ thống, tôi và Cận Dữ cũng không còn giao điểm.
Anh đi theo quỹ đạo đã định.
Đại học, thạc sĩ, mở công ty…
Vậy nên, nam phụ mà hệ thống bắt tôi c/ứu rỗi, là Hàn Bạch?
Ý nghĩ này vừa nảy ra, không gian đột nhiên vặn xoắn nứt vỡ.
Cơ thể rơi xuống, tôi ngồi trên ghế sofa trong phòng thí nghiệm.
Người đàn ông trước mặt, điềm tĩnh hơn Cận Dữ 18 tuổi, ổn định hơn Cận Dữ 26 tuổi.
Ngũ quan vẫn tuấn lãng nổi bật, chỉ có trong mắt là sự tang thương không thể giấu.
“Anh là Cận Dữ bao nhiêu tuổi?”
Người đàn ông lưu luyến nhìn tôi: “55.”
Trong lòng thấy đẹp lên một chút.
Chồng nhà ai 55 tuổi, không hói không phát phì, khắp người đều tỏa ra sức hút của người đàn ông trưởng thành?
Nhà tôi đấy!
Tôi: “Giải thích đi, tại sao không cho em xem trải nghiệm phía sau của anh? Tại sao hệ thống do anh tạo ra lại cố hết sức tác hợp em và Hàn Bạch?”
Khóe môi nhợt nhạt của người đàn ông nở một nụ cười khổ: “Em thực sự muốn biết?”
Nói sao nhỉ?
Đây chắc là câu chuyện kiếp trước của tôi.
27
Năm tôi 27 tuổi, gia đình bố tôi phá sản.
Mẹ tôi nhân cơ hội ly hôn như ý nguyện, cùng ánh trăng sáng của bà chuyển sang bờ bên kia đại dương.
Bố tôi muốn c/ứu vãn tình thế, nhưng lại không nỡ bỏ con gái của tiểu tam.
Tôi, đứa con gái vài năm mới gặp một lần, bị ông nhắm vào chuyện hôn nhân.
Cận Dữ xuất hiện lần nữa vào lúc này.
“Sau khi kết hôn, em sống không hề vui vẻ.
“Năm 30 tuổi, em ngoại tình với Hàn Bạch, trên đường bỏ trốn cùng cậu ta thì gặp t/ai n/ạn xe hơi.”
Tôi há hốc mồm: “Sao có thể?”
Tôi luôn coi Hàn Bạch là bạn.
Nhưng nghĩ lại.
Theo tính cách bị cưỡng ép kết hôn của tôi, đúng là sẽ không ngừng làm lo/ạn, sau đó nói với Cận Dữ rất nhiều lời khó nghe.
Mà tính tình Cận Dữ trước đây lại là một kẻ lầm lì, nghẹn ch*t cũng không nói câu yêu tôi. Có lẽ cách dỗ dành duy nhất là đưa tiền, thậm chí vì tránh tranh cãi với tôi mà không về nhà.
Chúng ta như vậy, sao có thể có kết cục tốt?
“Năm đầu tiên sau khi em ch*t, anh giấu th* th/ể em ở nơi không ai tìm thấy.
“Năm năm sau đó, anh đi khắp núi sông, tìm ki/ếm khả năng hồi sinh em.
“Bị lừa nhiều rồi, anh phát hiện ra thà hồi sinh em, chi bằng… quay về quá khứ, thay đổi tất cả.
“Đáng tiếc kỹ thuật không ổn định, nhưng anh không còn thời gian nữa, chỉ có thể mạo hiểm khởi động.”
Tôi: “Thế nào gọi là không còn thời gian?”
“Anh bị u/ng t/hư dạ dày, đã giai đoạn cuối.”
Người đàn ông trước mắt bình thản, vài câu ngắn ngủi đã bao quát hơn hai mươi năm cuộc đời.
Nước mắt trào ra khỏi hốc mắt, tôi r/un r/ẩy.
“Thực ra Lý Diệc Hi căn bản không phải nữ chính, sau khi em ra nước ngoài, từng nhờ người hỏi thăm về cô ta. Trường đại học cô ta thi đỗ căn bản không có người này, cô ta chỉ là nhân vật hư cấu để ngăn cách em và anh.
“Nữ chính thực sự trong câu chuyện truy thê hỏa táng mà hệ thống biên ra, là em.
“Anh bắt em tránh xa anh, bắt em tiếp cận Hàn Bạch, ép em ra nước ngoài cũng là sợ câu chuyện đi vào vết xe đổ.
“Anh chỉ muốn em sống vui vẻ, đúng không?
“Anh thật tự luyến, biên câu chuyện cũng phải biên mình thành nam chính, câu chuyện còn cẩu huyết thế.”
Nói đến cuối cùng, tôi gần như nghẹn ngào.
Trong phòng thí nghiệm còi báo động vang lên.
Cận Dữ 55 tuổi đứng dậy, mỉm cười dang rộng vòng tay.
“Có thể ôm em một cái không? Người yêu anh.”
28
“Xin lỗi.”
Tôi vừa khóc vừa nói.
Người trong lòng cứng đờ: “Lần này lại là mấy năm?”
Tôi mở mắt ra, thấy Cận Dữ phiên bản trẻ tuổi đang hoảng lo/ạn ôm lấy tôi, nước mắt rơi lã chã.
Tôi lập tức phản ứng lại.
Vỗ trán một cái, lật người ngồi lên người anh.
“Đừng khóc đừng khóc, đời này sẽ luôn ở bên anh, không bao giờ xa cách nữa.”
Hệ thống tự hủy rồi.
Cận Dữ kiên quyết bắt tôi nằm viện quan sát thêm vài ngày.
Tranh thủ lúc anh đi bận việc.
Tôi lén làm thủ tục xuất viện.
Chạy đến công ty của Cận Dữ muốn tạo bất ngờ cho anh.
Đứng ở sảnh tầng một, không ngừng có nhân viên ném ánh mắt tò mò về phía tôi.
Cho đến khi có người hỏi: “Cô chính là bạn gái du học nước ngoài của tổng giám đốc Cận đúng không?”
Tôi ngạc nhiên: “Mọi người biết tôi?”
Các nhân viên trẻ trung năng động lập tức vây quanh tôi.
“Đương nhiên rồi, màn hình máy tính, bảo vệ màn hình điện thoại, và cả trên bàn làm việc của sếp Cận đều là ảnh của cô.”
“Hơn nữa cả công ty đều biết, mỗi tháng sếp Cận đều bay sang Đức một lần.”
“Thật ngưỡng m/ộ tình yêu của hai người!”
Tôi sững sờ.
Thảo nào tôi luôn cảm thấy mình bị theo dõi, sợ đến mức chuyển nhà mấy lần!
Cái tên Cận Dữ này!
Thang máy mở ra, Cận Dữ trong bộ vest cao cấp nhìn thấy tôi thì thở phào nhẹ nhõm.
Sau đó mím môi mỉm cười, sải đôi chân dài đi tới.
“Vừa nhận điện thoại b/ệnh viện nói em xuất viện rồi, đoán là em sẽ đến tìm anh, đi thôi, cùng về nhà.”
Các nhân viên cười ồ lên nhường đường.
Tôi nắm lấy tay Cận Dữ, mười ngón đan xen, quay đầu mỉm cười với họ: “Bây giờ là vợ rồi.”
Về đến nhà, Cận Dữ thành thạo cởi áo khoác, xắn tay áo nấu cơm.
Còn tôi cũng cuối cùng được ăn cơm do chính tay Cận Dữ nấu.
Trời mới biết, cơm nước ngoài khó ăn đến mức nào!
Ăn xong ba bát cơm, tôi nằm dài trên ghế.
“Không được rồi, sắp no ch*t rồi.”
Ánh mắt sâu thẳm của Cận Dữ đặt lên người tôi.
“Vậy vận động chút đi, tiêu cơm.
“Cũng chỉ đến thế thôi đúng không? Em yên tâm, lần này anh chắc chắn sẽ thể hiện thật tốt.”
Nói rồi, Cận Dữ bế bổng tôi lên, bước nhanh về phòng.
“Anh cũng th/ù dai quá đấy, nhưng anh phải hứa mai đi b/ệnh viện kiểm tra sức khỏe với em trước.”
“Tuân lệnh, vợ.”
Ngoài cửa sổ, chim sẻ đậu trên cành quấn quýt bên nhau.
Trong phòng một mảnh nồng nàn.
Người yêu nhau sẽ không bao giờ chia lìa nữa.
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Bình luận
Bình luận Facebook