Làm sao khi giảng viên yêu đương mù quáng? (Phần hậu truyện hoàn chỉnh)

Sau khi thi đỗ vào lớp nghiên c/ứu sinh dưới quyền chồng mình, tôi vô tình phát hiện ra bài đăng ẩn danh của anh ấy.

【Người yêu vừa bá đạo vừa bám người, phải làm sao khi không có chút không gian riêng tư nào đây?】

【Ở phòng thí nghiệm vốn còn có thể thở phào một chút rồi về muộn, giờ cô ấy thi đỗ vào làm nghiên c/ứu sinh dưới quyền tôi, tôi phải đối mặt với cô ấy 24/24 rồi.】

Dưới sự xúi giục của bình luận, Sở Ứng Niên trả lời: 【Đợi gom đủ tiền trả xong ân tình, tôi sẽ ly hôn ngay!】

Tôi lập tức thu mình lại, trả lại cho anh không gian riêng, cơm không để anh nấu, đi lại không để anh đưa đón.

Chồng tôi như người vợ oán phụ chốn thâm khuê, gi/ận dữ cắn tôi một cái: "Tại sao không bám anh nữa?"

"Có phải em đã để mắt tới ai khác rồi? Muốn kết hôn với người khác rồi phải không?!"

"Anh không cho phép!"

1

Trong lúc ngồi chờ Sở Ứng Niên ở ghế dài ngoài hành lang, tôi lướt thấy một bài đăng.

【Người yêu vừa bá đạo vừa bám người, phải làm sao khi không có chút không gian riêng tư nào đây?】

【Ở phòng thí nghiệm vốn còn có thể thở phào một chút rồi về muộn, giờ cô ấy thi đỗ vào làm nghiên c/ứu sinh dưới quyền tôi, tôi phải đối mặt với cô ấy 24/24 rồi.】

Bình luận phía dưới:

"Chia tay đi! Đã là giảng viên hướng dẫn nghiên c/ứu sinh rồi mà còn sợ không tìm được người khác tốt hơn à?"

Anh trả lời: "Không được, hồi cấp ba cô ấy đã trả n/ợ c/ờ b/ạc cho mẹ tôi, viện phí cho bố tôi, còn tài trợ tôi đi học."

Khu bình luận cạn lời.

"Kịch bản tiểu thuyết kiểu này mà cũng có thật sao."

"...Thế thì trả gấp đôi cô ấy đi, không được thì gấp ba, gấp bốn!"

Ngày hôm sau Sở Ứng Niên trả lời: "Nói đúng lắm, gom đủ tiền trả ân tình rồi tôi sẽ ly hôn!"

Trải nghiệm quen thuộc này và cả địa chỉ IP kia nữa.

Sự nghi ngờ dâng lên trong lòng, tôi bèn lướt lên trên.

Những bài đăng đầu tiên là về chia sẻ học thuật y khoa.

Mỗi bài đều nghiêm túc, tỉ mỉ nhưng tuyệt đối không dài dòng.

Kết luận và số liệu hình ảnh minh họa rõ ràng, văn chương phản ánh đúng tác giả.

Phong cách gọn gàng dứt khoát này hoàn toàn giống hệt chồng tôi.

Cộng thêm việc tìm ki/ếm luận văn của Sở Ứng Niên trên thư viện số.

Chốt hạ.

"Đang xem gì đấy? Về nhà thôi."

Giọng nói trên đỉnh đầu vẫn còn vương chút lạnh lẽo của phòng thí nghiệm.

Sở Ứng Niên đút tay vào túi đứng trước mặt tôi, chiếc áo khoác màu lạc đà làm dịu đi nét lạnh lùng, thanh tú trên gương mặt anh.

Anh rủ hàng mi, liếc nhìn màn hình điện thoại tôi một cách thờ ơ.

Tôi nhanh chóng tắt màn hình, thuận tay khoác lấy cánh tay anh.

"Đi thôi, tối nay muốn ăn món cá sốt chua ngọt anh làm."

Đi được vài bước, anh khó chịu rút tay ra: "Tháng Chín là em nhập học rồi, ở trường phải giữ khoảng cách."

"Thân mật thế này ảnh hưởng đến đạo đức nghề nghiệp." Nói xong còn cố ý đứng cách tôi một khoảng.

Tôi không vui, anh nói là việc của anh, còn nghe hay không là tùy tâm trạng của tôi.

Nhưng tâm trạng lúc này đang rất tệ.

Tôi vòng ra phía trước ôm chầm lấy anh, hôn chụt một cái lên má.

Anh hoảng hốt đến mức trợn tròn mắt.

Bực dọc đẩy tôi ra, lúc này mới nhớ ra nhìn xem hành lang có ai không.

"Về nhà muốn hôn thế nào cũng được," anh gi/ận dữ, "nhưng ở trường thì tuyệt đối không được."

"Có thể đừng bá đạo như vậy không." Nói xong anh lẳng lặng đi về phía bãi đỗ xe.

Về đến nhà, Sở Ứng Niên rửa nho đỏ cho tôi, đặt "bộp" lên bàn rồi mới thắt tạp dề đi nấu cơm.

Vì tôi luôn càm ràm anh nấu cơm chậm, cứ như không phải đang làm thí nghiệm vậy.

Anh không cãi nhau với tôi, nhưng anh thông minh.

Anh sẽ dùng thứ khác chặn miệng tôi lại trước để Iót dạ.

Tôi mở diễn đàn, nhìn những dòng chữ lạnh lùng kia.

Lại nhìn bóng dáng cao ráo, thẳng tắp trong bếp, lòng chua xót không thôi.

Đều tại mẹ, bà nói quả ép không ngọt, phải ép rồi mới biết.

Không đúng, đều tại đôi mắt phượng của Sở Ứng Niên, nhìn ai cũng mang vài phần thâm tình.

Tôi cứ ngỡ anh thực sự thích mình.

Giờ thì hay rồi, tôi sắp ba mươi tuổi rồi, giờ ly hôn thì sau này tìm đối tượng kiểu gì đây?

Chưa kể người yêu cũ lại là kiểu hoàn hảo về mọi mặt như Sở Ứng Niên.

Càng nghĩ càng không cam tâm, tôi quyết định cải tà quy chính.

Bước đầu tiên là c/ắt tiền tiêu vặt của Sở Ứng Niên, không cho anh gom tiền nữa!

Thế là trên bàn ăn, tôi ném đôi đũa xuống.

"Em không ăn nữa, ngày nào cũng ăn mấy món này, ngán tận cổ rồi."

Sở Ứng Niên sững người, bàn tay đang định cầm bát tôi để xới thêm cơm khựng lại giữa không trung.

Tôi nhìn cái bát trống trơn và vỏ tôm trên bàn, mặt hơi nóng ran.

Lấy lòng tự trọng làm chỗ dựa, tôi bướng bỉnh quay mặt đi.

Sở Ứng Niên không hiểu gì, hỏi tôi: "Vậy em muốn ăn gì?"

Tôi cầm điện thoại lướt vài cái, chỉ vào nhà hàng đắt đỏ mà tôi lướt thấy mấy hôm trước.

"Em muốn ăn cái này, Omakase cho một người."

Hai người đi ăn cũng mất cả chục triệu, chắc cũng đủ bằng nửa tháng lương của anh ấy.

Anh nhíu mày nói một câu "đỏng đảnh", nhưng vẫn không từ chối.

Ghi lại địa chỉ rồi chốt cuối tuần đi ăn cùng tôi.

Sự nuông chiều của Sở Ứng Niên khiến tôi càng không nỡ buông tay anh.

Bình thường sau bữa cơm, khi anh đọc tài liệu, tôi đều bám lấy anh ngồi cạnh chơi game.

Khi anh không đọc, tôi lại kéo anh cuộn tròn trong chiếc ghế lười xem phim.

Nhưng tôi không thể bám người như thế nữa.

Anh dọn dẹp bàn xong, đi về phía thư phòng: "Tối nay anh phải đọc tài liệu."

"Anh đọc đi, em đi xem phim với bạn thân đây." Tôi không ngẩng đầu lên.

Sắp đến giờ chiếu, tôi đang tô son trước gương trang điểm.

Quay đầu lại thấy anh đứng ở khung cửa, ngẩn người nhìn tôi.

2

Về đến nhà sau khi tan phim đã gần mười một giờ.

Trong phòng ngủ vẫn hắt ra một tia sáng vàng nhạt.

Anh để lại cho tôi một chiếc đèn ngủ nhỏ.

Tôi tắm rửa nhanh chóng rồi lên giường, thành thục mở diễn đàn.

Bài đăng được cập nhật lúc bảy rưỡi, vừa ăn cơm xong.

"Người yêu không chỉ lắm chuyện mà còn không biết chừng mực."

"Đã bảo không được thân mật ở trường mà cô ấy không nghe..."

Bình luận bên dưới: "Kể chi tiết xem nào?"

Chủ bài đăng trả lời: "Ngày nào cũng yêu cầu tiêu chuẩn bữa ăn không được dưới bốn món một canh, thời gian nấu cơm lâu tí là nổi cáu, nấu không ngon bằng nhà hàng cũng nổi cáu."

Bên dưới phẫn nộ: "Người anh em, ông cưới phải thái thượng hoàng về nhà rồi."

"Tôi còn tưởng giảng viên hướng dẫn thạc sĩ thì địa vị ở nhà cao hơn chút, hóa ra cũng là số kiếp làm ôsin."

"Ly hôn đi! Thế mà còn chưa ly hôn à!"

"Lập quỹ hỗ trợ đi người anh em, mỗi người chúng tôi góp một phần giúp ông đón chào cuộc sống mới."

Lướt một hồi, hơi nóng sau khi tắm của tôi cũng tan biến hết.

Tiêu rồi, hôn nhân của tôi đang lâm nguy.

Đột nhiên, hơi ấm từ phía sau áp sát vào tôi, ôm trọn lấy tôi.

Cánh tay Sở Ứng Niên đặt trên eo tôi, hơi thở phả vào tai tôi.

"Em gi/ận à?"

Anh thăm dò mở lời, "Vì anh không cho em thân mật ở trường?"

Tôi đáp: "Không có."

Anh im lặng, nhưng tôi thực sự không vì chuyện đó mà gi/ận.

Để c/ứu vãn mối qu/an h/ệ đang đứng bên bờ vực, tôi học theo giọng điệu nữ phụ dịu dàng trong tiểu thuyết: "Sau khi khai giảng, để người khác biết qu/an h/ệ của chúng ta đúng là không tốt, qu/an h/ệ thầy trò quá nh.ạy cả.m."

"Cho nên em hứa, lần sau ở trường nhất định sẽ giữ khoảng cách với anh."

Đủ dịu dàng rồi chứ, vừa hiểu chuyện, lại vừa giữ không gian cho anh ở trường.

Trong chăn, bàn tay trên eo tôi di chuyển lên vai, xoay mặt tôi lại.

Anh chống người dậy, nhờ ánh đèn ngủ, chân mày nhíu ch/ặt.

Giống như gặp phải chuyện không thể giải thích, ngay cả khi nghiên c/ứu khoa học gặp trở ngại anh cũng chưa từng lộ ra vẻ mặt khó tin đến thế.

Tôi chớp chớp mắt nhìn anh, vừa vô tội vừa ngơ ngác.

Vậy mà anh chẳng tin chút nào, gi/ật phắt chăn, quay lưng đi.

Không phải chứ, sao lại không có tác dụng?

Thảo nào là nữ phụ, biết thế đã nghĩ ra thoại của nữ chính dịu dàng rồi.

Nhưng tôi vắt óc suy nghĩ cũng không thấy mình nói sai ở đâu.

Chỉ có một khả năng, chắc chắn Sở Ứng Niên tích tụ oán h/ận với tôi từ lâu rồi, tôi nói gì anh cũng sẽ gi/ận thôi.

Tôi nằm trên giường như quả bóng xì hơi.

Người chồng có học vấn cao, đẹp trai lại chu đáo như Sở Ứng Niên, thực sự không cần tôi nữa sao?

3

Tôi và Sở Ứng Niên cuối cùng có thể đi đến kết hôn, tất cả là nhờ sự tình nguyện và nỗ lực không ngừng nghỉ của tôi.

Công ty nhà Sở Ứng Niên ban đầu cũng coi là khá giả.

Chỉ là mẹ anh ham c/ờ b/ạc, không những tiêu tán phần lớn gia sản mà còn bị kẻ x/ấu tính kế, kéo theo cả nhà họ Sở xuống dốc.

Khi đó Sở Ứng Niên học lớp 11, khắp các tầng lầu đều đồn nhà anh phá sản, anh phải chuyển trường.

Bộ n/ão đọc nhiều tiểu thuyết của tôi ngay lập tức liên tưởng đến nam chính bạch nguyệt quang bị xã hội đ/è bẹp sống lưng.

Đầu óc nóng lên, tôi khóc lóc van xin bố mẹ tài trợ cho Sở Ứng Niên đi học.

Nếu không, tôi cũng không học nữa.

Bố mẹ đỏ mặt, xách tai m/ắng tôi không có tiền đồ.

Tôi biết, tôi là đứa lụy tình, thành tích lại chỉ ở mức trung bình, nhưng không sao, Sở Ứng Niên có tiền đồ là được.

Xem lại thành tích và thông tin của Sở Ứng Niên, bố mẹ liếc nhìn tôi một cái, sự thương cảm dành cho Sở Ứng Niên chuyển sang tôi.

Bố bĩu môi hỏi: "Người ta thế kia, có lọt vào mắt xanh của nó không?"

Tôi phồng má không nói, cái khí thế làm mình làm mẩy lúc nãy xẹp lép.

Đứng trong top 10 thành tích, hoa khôi trường với vẻ ngoài thanh thuần, đó mới là mối tình đầu của Sở Ứng Niên.

Tôi ngoài việc nhà có tiền, chẳng có điểm nào sánh bằng cô ấy.

Có lẽ còn một điểm nữa, da mặt tôi đủ dày.

Bố mẹ đ/au đầu vì tôi, cuối cùng cũng mang tôi đi đàm phán với bố mẹ Sở Ứng Niên.

Sở Ứng Niên ban đầu không tình nguyện, nhưng bố anh đột ngột đổ b/ệnh.

Ngày đó tan học, hoàng hôn rực rỡ, anh tìm đến tôi.

Đính ước của tôi và Sở Ứng Niên cứ thế mà định.

Trước và sau khi cưới, anh đều răm rắp nghe lời tôi.

Sống cùng bố mẹ, tôi từ nhỏ chưa từng chịu khổ, bảo mẫu, đầu bếp, tài xế, mọi thứ đều sẵn có.

Sau khi cưới, có Sở Ứng Niên, tôi nói muốn tận hưởng không gian hai người.

Những công việc này liền dồn hết lên người anh.

Khi đó Sở Ứng Niên hừ một tiếng đầy gi/ận dữ, chân mày nhíu ch/ặt.

Nhưng anh đều nhận hết, giống như cách anh cầm chiếc bút bi rẻ tiền nhất ở trường để giành lấy vị trí đứng đầu khối vậy.

Ăn uống, việc nhà, đi lại, Sở Ứng Niên hầu hạ tôi rất chu đáo.

Sự phụ thuộc của tôi vào anh ngày càng sâu đậm, nói đúng hơn là tôi yêu cầu anh phải bám sát từng bước.

Chuyện yêu đương, tôi chỉ yêu một mình anh. Ở nhà, người bố mẹ thuê cũng chăm sóc tôi như vậy.

Vì thế, đến tận bây giờ tôi vẫn chưa nhận ra có gì bất ổn.

Thậm chí còn đắc ý vì mình đã nỗ lực thi đỗ vào lớp nghiên c/ứu sinh của anh.

Nhưng bây giờ thì khác rồi.

Tôi phải trở thành người phụ nữ đ/ộc lập, tự cường, không thể cứ ràng buộc anh mãi được.

4

Nghĩ vậy, tôi đặt cho mình một chiếc đồng hồ báo thức.

Không ngoài dự đoán, ngày hôm sau tôi vẫn bị Sở Ứng Niên gọi dậy.

Tôi mơ màng lấy điện thoại: "Sao báo thức của em không kêu?"

"Kêu rồi, nhưng em cứ không chịu dậy." Sở Ứng Niên nhìn tôi đầy oán trách.

Anh đưa cho tôi bộ quần áo đã sấy nóng bằng máy sấy.

Mùa đông lạnh, tôi luôn chê quần áo mặc vào rất lạnh.

Anh liền dậy sớm, sấy nóng quần áo cho tôi 15 phút.

Tôi mặc quần áo vào, đồ ấm áp mềm mại rất dễ chịu, mang theo mùi hương thoang thoảng.

Không biết anh dậy từ mấy giờ, tôi lập tức lên tiếng: "Lần sau không cần phiền phức thế đâu, trời cũng không lạnh lắm."

Anh nhìn tôi một cách khó hiểu.

"Sáng nay anh ở phòng thí nghiệm, sẽ lạnh, em mặc áo phao đi." Anh không nghĩ nhiều, lấy quần áo từ tủ cho tôi.

Tôi xua tay: "Không cần đâu, sáng nay em muốn ở nhà."

Đôi mắt sáng ngời của anh chớp chớp: "Trưa nay chúng ta hẹn ăn Omakase, em còn nhớ không?"

"Nhớ chứ, anh không cần qua đón em đâu, không tiện đường đâu." Tôi tỏ vẻ thản nhiên, "Em bắt xe đi là được rồi."

Sắc mặt Sở Ứng Niên chùng xuống, nhưng lại chẳng thể trách móc tôi.

Dù sao thì việc không quen ngồi xe người lạ cũng là do chính miệng tôi nói.

Không chê đệm cứng thì chê xe xóc.

Khoảng cách vài cây số, tôi cũng bắt anh đưa đón.

Nhưng bây giờ, chuyện nhỏ nhặt này tôi không muốn làm phiền anh nữa.

Trước khi ra cửa, anh lại hỏi tôi một lần nữa: "Thực sự không cần anh đón?"

Tôi kiên định lắc đầu, anh quét mắt nhìn gương mặt tôi từng chút một, cố gắng tìm ra manh mối gì đó.

Cho đến khi tôi giục anh đi, anh mới đóng sầm cửa, tiếng động đó khiến người ta cảm thấy có chút gi/ận dữ.

Chỗ ăn khá khó tìm, tôi lòng vòng hồi lâu mới gọi cho Sở Ứng Niên.

"Không tìm thấy cửa đúng không, bảo không cho anh đón mà." Giọng nói trong điện thoại không có vẻ bực bội vì phải chờ đợi, ngược lại còn có chút vui vẻ.

Sau khi tôi ngồi xuống, anh theo thói quen muốn ngồi về phía tôi.

Sở Ứng Niên rất nh.ạy cả.m với việc tiếp xúc cơ thể ở nơi công cộng.

Khi ngồi cạnh nhau, khuỷu tay, đùi luôn cố ý giữ khoảng cách.

Trước đây, dưới yêu cầu của tôi, anh nhíu mày miễn cưỡng nghe theo.

"Không cần đâu, anh ngồi đối diện đi, như vậy chẳng phải thoải mái hơn sao?"

Anh nghiêng đầu nhìn tôi đầy nghi hoặc, ánh mắt quét qua vị trí bên cạnh, tâm trạng vừa hửng nắng đã thấy mây đen kéo đến.

"Em đang mỉa mai anh đấy à?" Sau khi ngồi đối diện, anh lạnh lùng lên tiếng.

Tôi ngơ ngác.

"Không có mà, em đang nghĩ cho anh thôi."

Anh nhìn chằm chằm vào tôi, cho đến khi nhân viên đưa menu chắn ngang ánh mắt dò xét đó.

Gọi món xong, tôi cầm đồ uống vừa ngồi xuống.

Một cơ thể ấm nóng áp sát lại, vai, khuỷu tay, thậm chí cả đùi đều dính sát không một kẽ hở.

"Sao? Em thấy anh mất mặt à?"

Bàn tay bị nắm ch/ặt một cách hung dữ: "Nói cho em biết, em là người bám lấy anh trước, muốn kết thúc? Không dễ thế đâu!"

Nhân viên phục vụ lên món, ánh mắt vô tình rơi vào bàn tay nắm ch/ặt và tư thế thân mật của chúng tôi.

Da mặt mỏng như Sở Ứng Niên, đáng lẽ phải rút tay về ngay.

Nhưng lúc này anh nắm ch/ặt tay tôi, thản nhiên nhìn lại.

Ngược lại còn khiến nhân viên phục vụ thấy ngại ngùng.

"Được rồi, được rồi..."

Tôi vỗ nhẹ mấy cái lên mu bàn tay anh, anh mới chịu buông tay ra.

Sự thân mật trực diện này khiến tôi hơi nóng mặt, anh thấy vành tai đỏ ửng của tôi.

Nhướng nhướng mày.

Danh sách chương

3 chương
04/03/2026 16:35
0
04/03/2026 16:35
0
21/07/2026 16:55
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Mới cập nhật

Xem thêm

Chơi lớn rồi, bẻ cong trai thẳng qua mạng: Hậu truyện trọn bộ

Chương 3

9 phút

Lỡ theo đuổi đại lão, chạy không thoát phải làm sao?

Chương 3

14 phút

Sau khi lật xe trên show giải trí, tôi kết hôn với Ảnh đế (Ngoại truyện đầy đủ)

Chương 3

26 phút

Sau khi trọng sinh, nam thần lạnh lùng vì tôi mà sụp đổ hình tượng

Chương 3

27 phút

Hậu truyện trọn bộ: Nam chính khó chiều

Chương 3

29 phút

Ảnh đế không muốn kết thúc với sao hạng bét (Phần tiếp theo hoàn chỉnh)

Chương 3

30 phút

Ảnh đế trọng sinh: Quy ẩn điền viên

Chương 3

31 phút

Viết kẻ thù không đội trời chung thành thụ yếu đuối, hắn phản công rồi

Chương 3

37 phút
Bình luận
Báo chương xấu