Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Kiếp trước, tôi và Triệu Hiểu Yến là đôi bạn cùng phòng thân thiết.
Cô ta khóc lóc kể khổ với tôi rằng gia đình mình khó khăn, tiền học phí lẫn sinh hoạt phí đều phải tự mình bươn chải.
Vì vậy, tôi luôn quan tâm, chăm sóc cô ta mọi mặt.
Cô ta tự tiện dùng đồ dùng cá nhân của tôi, lén mặc quần áo của tôi, mỗi lần nhờ tôi m/ua cơm đều không bao giờ trả tiền. Tôi vì nghĩ đến hoàn cảnh gia đình cô ta mà âm thầm tha thứ.
Thế nhưng, cô ta lại lấy cớ mời tôi về quê mình chơi để lừa b/án tôi cho người chú họ đã ngoài bốn mươi vẫn đ/ộc thân của cô ta.
Tôi gào khóc hỏi tại sao.
Triệu Hiểu Yến nhìn tôi từ trên cao xuống, mỉa mai nói:
"Ai bảo số cô sướng, hưởng phúc bao nhiêu năm nay rồi, cũng nên nếm trải chút khổ cực đi."
Trọng sinh trở lại, tôi đang cùng Triệu Hiểu Yến ngồi trên giường của mình, cô ta cầm chai dầu gội hàng hiệu tôi mới m/ua, bảo là muốn lấy dùng thử trước.
Tôi gật đầu, khóe môi khẽ nhếch một nụ cười khó nhận ra.
Ai có thể ngờ được rằng, tôi đã sớm pha vào chai dầu gội mới m/ua một lượng lớn keo 502 cùng kem tẩy lông chứ?
1
"Lâm Kiều, đây là dầu gội cậu mới m/ua à, hàng nhập khẩu hả? Lát nữa tớ dùng thử xem có tốt không nhé."
Triệu Hiểu Yến cầm chai dầu gội tôi vừa nhận hàng, chưa được phép đã định dùng.
Tôi không nói gì, vì tôi biết cô ta chỉ đang thông báo cho tôi biết thôi, hơn nữa trước đây dầu gội, sữa tắm các loại của tôi, cô ta đều lén lút dùng sạch cả rồi.
Quả nhiên, Triệu Hiểu Yến chẳng thèm nhìn tôi, trực tiếp thu dọn đồ đạc rồi cầm chậu đi vào phòng tắm.
Chẳng bao lâu sau, trong phòng tắm vang lên những tiếng hát vui vẻ.
Tôi ngồi trong màn, nhìn chằm chằm về hướng phòng tắm.
"C/ầu x/in anh, thả tôi ra đi, bố mẹ tôi sẽ đưa tiền cho anh."
Theo sau tiếng c/ầu x/in chỉ là những cú đ/ấm đ/á t/àn b/ạo của người đàn ông.
Bên tai vẫn văng vẳng ký ức cuối cùng của kiếp trước, khiến tôi vẫn còn rùng mình sợ hãi.
Kiếp trước, tôi bị Triệu Hiểu Yến lừa đến vùng núi với lý do mời về nhà chơi, rồi b/án cho người chú họ đ/ộc thân lâu năm của cô ta.
Cuối cùng, tôi bị người chú đó đá/nh ch*t trong lúc s/ay rư/ợu.
May thay ông trời có mắt, tôi đã được trọng sinh.
Đúng như dự đoán, tiếng hát trong phòng tắm đột ngột dừng lại.
Ba, hai, một. Tôi đếm ngược trong lòng.
"Á!" Tiếng hét k/inh h/oàng của Triệu Hiểu Yến vang lên từ phòng tắm.
Các bạn cùng phòng khác cũng bị dọa sợ, đồng loạt nhìn về phía phòng tắm.
Chỉ thấy Triệu Hiểu Yến đầu vẫn còn đầy bọt, chạy ra ngoài trong tình trạng kh/ỏa th/ân, tay còn nắm ch/ặt một búi tóc lớn. Mảng tóc bên trái đầu cô ta đã rụng mất một nửa rõ rệt.
Tôi suýt chút nữa không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
Kiếp trước, Triệu Hiểu Yến nghiện chiếm tiện nghi, bất cứ thứ gì của tôi, đặc biệt là các loại đồ dùng sinh hoạt như dầu gội, sữa tắm, cô ta đều lén lút dùng cả công khai lẫn bí mật.
Vì vậy, tôi đã đoán trước được chai dầu gội cao cấp nhập khẩu mới m/ua này sẽ bị cô ta tranh dùng.
Tôi đã thêm vào đó một lượng lớn kem tẩy lông cực mạnh.
Không phải thích dùng đồ của tôi sao? Vậy thì tôi sẽ khiến cô không bao giờ dám dùng đồ của tôi nữa.
Nhìn cái đầu hói một nửa của cô ta, mái tóc vốn đã chẳng nhiều nay lại càng thưa thớt, trông vừa x/ấu xí vừa kỳ dị.
Các bạn cùng phòng khác thấy vậy cũng không biết làm sao, chỉ đứng tại chỗ xì xào bàn tán, khiến cô ta càng thêm nhếch nhác.
Tôi lại nhớ đến những lời cô ta nói khi b/án tôi đi.
"Ai bảo số cô sướng, hưởng phúc bao nhiêu năm nay rồi, cũng nên nếm trải chút khổ cực đi."
Triệu Hiểu Yến, những ngày khổ cực của cô bây giờ mới bắt đầu thôi.
Sau lần đó, Triệu Hiểu Yến đứng ngồi không yên trong ký túc xá, ngày nào cũng phải ở ngoài đến tận giờ giới nghiêm mới dám về.
Triệu Hiểu Yến nghiêm túc bảo với tôi rằng, dầu gội của tôi bị ai đó bỏ kem tẩy lông vào, chắc chắn là người khác trong phòng thấy tôi không vừa mắt nên muốn hại tôi.
Tôi giả vờ kinh ngạc và sợ hãi, nói với cô ta rằng mình nhất định sẽ cẩn thận.
Chiêu này trị cô ta rất hiệu nghiệm, dạo này cô ta không dám đi cùng tôi, càng không dám dùng bất cứ thứ gì của tôi vì sợ lại trúng chiêu.
Sắp đến cuối tuần rồi, kiếp trước cũng chính vào lúc này, một việc quan trọng đã xảy ra.
Cuối tuần đó của kiếp trước, Triệu Hiểu Yến mặc quần áo của tôi đi tr/ộm đồ ăn ngoài, kết quả bị nữ sinh kia trích xuất camera bắt được, nhận nhầm là tôi và đăng lên mạng trường.
Sau khi tôi đính chính, nữ sinh kia phát hiện ra đó là Triệu Hiểu Yến, đã xin lỗi tôi và bắt Triệu Hiểu Yến bồi thường.
Tôi vốn định đính chính trên mạng trường, nhưng Triệu Hiểu Yến quỳ xuống c/ầu x/in tôi đừng làm vậy, nói rằng cô ta chỉ nhất thời hồ đồ, nếu bị phát hiện thì tiền đồ sẽ tiêu tan.
Tôi mềm lòng, nghĩ rằng cây ngay không sợ ch*t đứng, cũng không cần làm lớn chuyện.
Cho đến khi tôi nộp đơn xin học bổng, tôi bị tố cáo tr/ộm cắp, do thời hạn x/ác minh, tôi đã bị hủy tư cách.
Lúc đó tôi còn tự hỏi ai lại c/ăm gh/ét mình đến thế, giờ nghĩ lại, chỉ có thể là chính kẻ tr/ộm đó.
Buổi tối, tôi đang điền đơn xin học bổng thì Triệu Hiểu Yến trở về.
Cô ta kéo rèm giường tôi, nhìn vào máy tính rồi hỏi: "Lâm Kiều, cậu đang điền gì thế, học bổng à?"
Nghe tiếng bước chân, tôi đã sớm chuyển giao diện sang trang web đăng ký đại học nước ngoài bằng tiếng Anh.
"Không, là đăng ký đại học ở nước ngoài, sang năm bố mẹ định cho tớ đi du học." Tôi giả vờ vui vẻ chia sẻ.
Nghe vậy, gương mặt cô ta lộ ra vẻ méo mó.
Lông mày vô thức nhíu xuống, mắt gi/ật gi/ật, khóe miệng cố tình cười lên nhưng còn khó coi hơn cả khóc.
Đây là vẻ mặt của sự đố kỵ. Triệu Hiểu Yến lúc này đang gh/en gh/ét đến mức muốn giải quyết tôi ngay tại chỗ.
Tôi đã sớm biết cô ta gh/en gh/ét mình, từ kiếp trước đã biết rồi.
Lúc đó tôi nghĩ gh/en tị là bản năng con người, bản chất Triệu Hiểu Yến không x/ấu, không đến mức vì gh/en tị mà làm chuyện á/c.
Xuất thân con người không thể tự chọn, mình chỉ là đầu th/ai tốt hơn cô ta, hơn nữa trên đời này còn rất nhiều người giỏi hơn mình.
Nhìn thấy cuộc sống mình muốn thì phải nỗ lực giành lấy, chứ không phải vì gh/en tị mà h/ủy ho/ại cuộc đời người khác.
Rõ ràng Triệu Hiểu Yến thuộc vế sau, còn tôi của kiếp trước nên nhận ra sớm hơn rằng nhân tính không thể thử thách.
Để cô ta gh/en gh/ét hơn nữa, sớm ra tay với tôi, tôi cũng có thể sớm hoàn thành việc trả th/ù.
"Nước ngoài có gì tốt đâu, lo/ạn lắm, với lại cậu phải tiêu bao nhiêu tiền của bố mẹ, chẳng hiểu chuyện, chẳng biết nghĩ cho bố mẹ gì cả." Cô ta bắt đầu đạo đức giả dạy đời tôi.
"Bố mẹ tớ bảo tớ vui là được, tiền nong không cần lo lắng."
Chính thái độ thản nhiên về tiền bạc này khiến gương mặt Triệu Hiểu Yến càng thêm méo mó, bàn tay nắm rèm giường tôi không tự chủ được mà dùng sức.
Điều này khiến cô ta tức đến mức suýt ngất, lập tức quay về giường mình không thèm để ý đến tôi nữa.
Tôi lại chuyển về giao diện học bổng, điền xong thông tin rồi tắt đèn đi ngủ thật ngon.
Ngày mai chính là ngày Triệu Hiểu Yến đi tr/ộm đồ ăn ngoài.
Hôm nay là cuối tuần, những người khác trong phòng đều đi chỗ khác, chỉ còn lại tôi và Triệu Hiểu Yến.
Cô ta đột nhiên trở mình xuống giường, đi ngang qua tôi thì liếc nhìn xem tôi đang làm gì, rồi đi đến tủ đồ của mình lấy vài bộ quần áo ra thử.
Chẳng mấy chốc cô ta đã thử xong đồ của mình, đứng trước gương nhìn tới nhìn lui. Cô cảm thấy những bộ quần áo rẻ tiền này chẳng tôn lên được vẻ đẹp của mình.
Thế là mắt cô ta xoay chuyển, tự nhiên đi đến trước tủ đồ của tôi, lục tung tất cả quần áo mới m/ua của tôi ra chất đống trước mặt, chẳng hỏi han gì đã bắt đầu mặc thử.
Thử xong không ưng ý, cô ta ném thẳng xuống đất, chất đống lại, chẳng hề quan tâm quần áo của tôi có bị bẩn hay không.
Cuối cùng, cô ta chọn được một chiếc váy liền thân màu xanh trắng, nhìn mình trong gương rồi quay lại nhìn tôi.
Triệu Hiểu Yến xoay người một vòng, cái váy xinh đẹp này có giá bằng một tháng sinh hoạt phí của cô ta là năm trăm tệ, không có vải thô, không có chỉ thừa. Cô ta muốn m/ua một cái thì phải nhịn ăn nhịn uống cả tháng. Còn đối với Lâm Kiều thì đó chỉ là số trung bình trong tủ quần áo.
Đồ đắt tiền đúng là khác biệt, cô ta thầm h/ận, mặc quần áo đẹp vào, người lạ cũng không nhìn ra mình có xuất thân thế nào nhỉ.
Tại sao mình không thể đầu th/ai vào nhà tốt có gia đình như Lâm Kiều? Ngoại hình, thành tích của Lâm Kiều cũng bình thường, mình nỗ lực hơn cô ta nhiều, dựa vào đâu mà cô ta vẫn có nhiều người yêu thương như vậy.
Tuy trong lớp đại học có nhiều bạn giàu hơn Lâm Kiều, nhưng ai bảo Lâm Kiều xui xẻo làm bạn với mình làm gì, ai bảo cô ta thương hại mình làm gì.
Biết đâu Lâm Kiều cũng đang lén lút gh/en tị với bạn khác, ai cũng sẽ gh/en tị với người khác, chắc chắn là vậy.
Nghĩ thế, Triệu Hiểu Yến cảm thấy an tâm hơn nhiều, lớn tiếng gọi: "Lâm Kiều, tớ đi ăn đây, cậu đi cùng tớ đến nhà ăn đi."
Tôi trở mình từ giường trên xuống, đi đến trước mặt cô ta, nhìn cô ta mặc chiếc váy xanh trắng giống hệt kiếp trước, cười nói: "Cậu mặc cái này đẹp đấy."
Nghe lời khen của tôi, lưng cô ta lập tức thẳng lên, quả nhiên mình đẹp hơn Lâm Kiều, đến chính Lâm Kiều cũng thấy vậy.
"Tớ cũng thấy tớ mặc đẹp hơn cậu, cậu mặc phí phạm quá, tặng cho tớ đi, dù sao lần sau mẹ cậu lại m/ua cho cậu thôi." Triệu Hiểu Yến nghĩ, cô ta có bao nhiêu quần áo để trong tủ không mặc, mình làm việc tốt mặc giúp cô ta, giả vờ hào phóng tặng cho mình, còn để lại cho cô ta cái danh tốt.
Loại người như Triệu Hiểu Yến, ra ngoài không nhặt được đồ mang về coi như là lỗ. Cảm giác gh/ê t/ởm quen thuộc dâng lên trong lòng, nhưng ngoài mặt tôi vẫn duy trì nụ cười: "Được thôi, vậy hôm nay cậu xinh đẹp thế này, chúng ta chụp chung một tấm ảnh đi, biết đâu trên vòng bạn bè của tớ có người muốn xin phương thức liên lạc của cậu, cậu cũng có thể sớm thoát đ/ộc thân đấy."
Cô ta càng cười đến không khép được miệng, còn chưa đợi tôi mở máy ảnh đã sán lại gần gương đợi tôi mở máy ảnh tự sướng. Cô ta đứng lùi ra sau tôi một chút, chụp như vậy nhìn mặt nhỏ hơn, lại bắt đầu kiễng chân, cố làm cho chân mình trông dài hơn trong ống kính. Nhìn tôi mặc bộ đồ ngủ, càng tôn lên vẻ xinh đẹp của cô ta.
Bấm nút chụp, Triệu Hiểu Yến lập tức cư/ớp lấy điện thoại tôi xem ảnh có chụp cô ta đẹp không. Thấy chụp không tệ, cô ta lại tự tiện chuyển sang điện thoại mình, ra lệnh cho tôi: "Đợi tớ về sửa ảnh xong rồi cậu hãy đăng, không thì không được đăng đâu."
Nói xong cô ta vui vẻ ra ngoài. Tôi cầm điện thoại tiễn cô ta xuống lầu, lập tức ngồi vào chỗ bắt đầu kế hoạch của mình.
Kiếp trước Triệu Hiểu Yến chắc là nhất thời nảy ý định tr/ộm đồ ăn ngoài, lúc trước cô ta còn bảo đi nhà ăn, chắc là lượn một vòng thấy hôm nay đồ ăn không ngon, hoặc là đột nhiên tiếc tiền, tiện tay tìm một kẻ xui xẻo nào đó để "m/ua 0 đồng" một bữa trưa. Không dám nghĩ cô ta tr/ộm một cách thản nhiên như vậy, trước đây đã có bao nhiêu bạn học là nạn nhân phải ngậm bồ hòn làm ngọt.
Sau khi làm bộ đăng một bài trên vòng bạn bè, tôi chỉnh sửa nội dung và ảnh rồi gửi cho tất cả các "tường trường" của trường chúng tôi.
"Tường ơi, giúp bạn cùng phòng của mình tuyển một bạn nam làm người yêu nhé. Bạn mình tên Triệu Hiểu Yến, người đẹp giọng ngọt lại dịu dàng. Khoa XX lớp XX, phòng ký túc xá ở tòa X tầng X phòng XXX, phương thức liên lạc là XXXXXXXXX. Kèm theo ảnh xinh đẹp của bạn mình, ai không chân thành đừng thêm nhé." Rồi đính kèm tấm ảnh chụp chung lúc nãy của Triệu Hiểu Yến và tôi, tôi đã làm mờ chính mình.
Đăng xong, tôi lại liên lạc với lớp trưởng Lý Lâm Lâm, hỏi cô ấy có ở ký túc xá không, tôi qua đưa tài liệu học bổng đã chuẩn bị sẵn.
Lý Lâm Lâm trả lời ngay là cô ấy đang ở ký túc xá, thế là tôi cầm ít đồ ăn vặt và tài liệu qua đưa cho cô ấy. Khi quay lại ký túc xá, tôi thấy Triệu Hiểu Yến đang xách đồ ăn ngoài về, vừa đi vừa huýt sáo.
Trên tay cô ta xách một túi đồ ăn ngoài được đóng gói tinh xảo, nhìn giá là biết không rẻ.
Một ngày vừa "bạch phiêu" (chiếm tiện nghi) được một bộ quần áo đẹp, lại vừa "bạch phiêu" được một phần đồ ăn ngon, không khiến cô ta vui đến quên cả trời đất mới là lạ.
Chương 3
Chương 3
Chương 8
Chương 13
Chương 7
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Bình luận
Bình luận Facebook