Giả Dạng Omega Để Gả Cho Thượng Tướng

Giả Dạng Omega Để Gả Cho Thượng Tướng

Chương 11

11/05/2026 21:33

Tôi tỉnh lại trong mùi th/uốc sát trùng nồng nặc.

Đầu đ/au như búa bổ, tôi chống người ngồi dậy, nhìn quanh bốn phía.

Đây là... bệ/nh viện?

Gần như theo bản năng, tôi sờ lên tuyến thể.

May quá, vẫn là Alpha.

Hoắc Từ vẫn chưa đi/ên đến mức độ đó.

Thấy tôi tỉnh lại, Lục Cẩn Thời vội vàng nhào tới.

"Anh, anh tỉnh rồi hả?"

Tôi cất giọng trầm thấp: "Anh bị làm sao thế này?"

Lúc này tôi mới phát hiện giọng mình khô khốc khàn đặc đến đ/áng s/ợ.

Lục Cẩn Thời lặng lẽ liếc nhìn nửa thân dưới của tôi.

Rồi rất nhanh dời mắt đi, ấp a ấp úng nói.

"Em cũng không biết xảy ra chuyện gì, là người của Hoắc phủ báo em đến nhận người."

"Nhưng nghe bác sĩ nói, bảo anh phải tiết chế nhiều vào, lần này là vào bệ/nh viện chứ lần sau là vào thẳng ICU đấy."

Tôi: "..."

Tôi lẳng lặng nhắm mắt lại.

Trước kia đi theo các chú các bác li /ếm m/áu trên lưỡi d/ao, g/ãy tay g/ãy chân cũng chưa từng phải nằm viện.

Không ngờ lần đầu tiên nằm viện lại là vì nguyên nhân này.

Thà đừng tỉnh lại, để tôi ch*t quách cho xong.

Tôi theo thói quen đưa tay tìm th/uốc lá, nhưng chỉ sờ thấy bộ quần áo bệ/nh nhân.

Lúc này mới nhớ ra mình đang ở bệ/nh viện, đành bực bội xoa xoa đầu ngón tay: "Hoắc Từ đâu?"

Lục Cẩn Thời lắc đầu.

"Không biết. Hoắc Từ chưa đến thăm lần nào cả."

Nói đến đây, Lục Cẩn Thời tỏ vẻ bất bình.

"Anh, tên Hoắc Từ này cũng á/c thật đấy, dùng xong là vứt luôn!"

Tôi không lên tiếng, cảm nhận cơn đ/au nhức trong cơ thể lại trào lên.

Khó khăn nhấc cánh tay đang truyền nước biển lên, day day vầng trán đ/au như nứt.

Lục Cẩn Thời hơi trầm ngâm.

"Nhưng em thấy vị Thượng tướng Hoắc kia cũng không giống người sẽ trốn tránh trách nhiệm."

Sau đó nó bỗng nhiên vỡ lẽ.

"Chẳng lẽ hắn bỏ mặc anh không lo..."

"Là vì... Anh ơi, anh làm hắn không đủ sướng à?"

Tôi: "..."

"?"

Nói tiếng người đi?

Tôi bực mình trợn trắng mắt.

"Ông đây vào mẹ nó bệ/nh viện rồi mà hắn còn chưa sướng?"

Sướng muốn ch*t luôn ấy chứ, được chưa?

Lục Cẩn Thời chống hai tay lên má: "Kể cũng phải..."

Đột nhiên mắt nó sáng rực lên, vỗ đùi cái đét: "Chẳng lẽ là do anh lợi hại quá, làm hắn sướng đến mức nhập viện luôn rồi?"

Tôi: "..."

Bây giờ b/án thằng em trai này đi còn kịp không nhỉ?

Danh sách chương

5 chương
11/05/2026 21:33
0
11/05/2026 21:33
0
11/05/2026 21:33
0
11/05/2026 21:33
0
11/05/2026 21:33
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu