Thần Đạo Đan Tôn

Thần Đạo Đan Tôn

Chương 2496: Bộc phát

05/03/2025 18:36

Hắn đang tích súc đại chiêu, công kích Lăng Hàn cho nên kh/inh thường để ý. Bất quá chỉ là một cặn bã thập nhất bí, cho dù để đối phương đ/á/nh trúng thì thế nào chứ? Đợi khi hắn đ/á/nh ra đại chiêu này là có thể khiến cho u/y hi*p lớn nhất với dị vực bọn hắn tan thành mây khói.

- Không nên, không nên, không nên.

Thẩm Siêu thì sợ tới mức mặt xanh lại, một cước này đạp xuống. Tên Tiên vương dị vực kia nhất định không bị sao cả, thế nhưng lực phản chấn của Tiên vương, vô luận là hắn hay là Lăng Hàn đều không thể địch nổi, có thể bị đ/á/nh thành tro bụi.

Hắn còn chưa muốn ch*t a.

Oanh, giẫm một cước xuống, một tiếng phanh vang vọng. Tiên vương dị vực kia lập tức biến mất không thấy, chỉ có cái chân lớn kia còn đang ở đó, giống như hóa thành thực chất.

Hít.

Ồ?

Trong nháy mắt, toàn trường lâm vào yên tĩnh, giống như vừa rồi Lăng Hàn có thể hóa giải một kích của Tiên vương dị vực vậy, đây là kết quả mà mọi người tuyệt đối không thể nào tin nổi.

Một Tiên phủ cảnh nho nhỏ, trước mặt Tiên vương căn bản chính là con sâu cái kiến. Thế nhưng sau khi đạp một cước xuống, vị Tiên vương dị vực kia lại biến mất không còn tăm hơi. Không, ngay cả khí tức cũng không có, giống như là thần hình câu diệt vậy.

Chuyện này ai có thể tiếp nhận, ai có thể tin tưởng chứ?

- Hiện giờ ngươi tin chưa?

Lăng Hàn cười, nói với Thẩm siêu.

Thẩm Siêu há hốc mồm, bộ dáng như kẻ ng/u ngốc, đầu óc hắn lúc này đã trống rỗng.

Lăng Hàn nhấc chân, oanh, cái chân lớn kia cũng giơ lên, bụi m/ù tản ra. Chỉ thấy Tiên vương dị vực kia đã hóa thành đống thịt vụn.

Điều thú vị là hình thái của Tiên vương dị vực này là một con gián, giống như là một con rệp bị gi*t ch*t vậy.

Đường đường là cường giả thập nhất liên, không ngờ lại ch*t không có ý nghĩa như vậy, uất ức tới mức không thể nào tiếp nhận được.

Toàn trường xôn xao, mọi người từ trong kh/iếp s/ợ phục hồi tinh thần lại. Thứ còn lại chính là nghi hoặc và khó hiểu mãnh liệt, đây thực sự là một cường giả ra tay hộ Lăng Hàn sao?

Tiên vương ngũ trọng thiên quả thực có thể nghiền áp Tam trọng thiên, nhưng mà có thể tiến vào Tiên vương, ai mà không phải là Thiên trung kỳ tài chứ? cho dù chênh lệch hai cảnh giới nhỏ cũng không thể thiên về một bên như vậy a.

Nhưng nơi này hạn chế cảnh giới, Tiên vương ngũ trọng thiên căn bản không thể tiến vào, như vậy phải giải thích thế nào chứ?

- chẳng lẽ người Tiên vực nắm giữ biện pháp đặc th/ù, có thể để cho Tiên vương ngoài ngũ trọng thiên tiến vào?

Tiên vương dị vực khác thầm nghĩ.

- Chẳng lẽ chúng ta nắm giữ biện pháp đặc th/ù, có thể khiến cho Tiên vương ngoài ngũ trọng thiên tiến vào sao?

Tiên vương Tiên vực thì âm thầm suy nghĩ như vậy.

- Bổn tọa không tin.

Một Tiên vương dị vực ra tay, vươn tay đ/á/nh về phía Lăng Hàn. Oanh, một miếng phù văn sáng lên, khí tức chí cao vô thượng lưu chuyển, đây là một vị cường giả thập tứ liên.

Tiên vương ngũ trọng thiên, là lực lượng mạnh nhất nơi này.

Lúc này những Tiên vương Tiên vực cũng quên chạy tới c/ứu. Hoặc là nói bọn hắn đã bị lực lượng sau lưng Lăng Hàn làm cho kh/iếp s/ợ, muốn nhìn xem cỗ lực lượng kia hóa giải thế nào.

- Ah...

Thẩm Siêu thì bị dọa không nhẹ, hắn không tin Lăng Hàn có năng lực đối kháng với Tiên vương cho nên lại lần nữa sợ tới mức mặt xanh lại.

Vốn hắn có lá gan không nhỏ, nhưng nhiều lần lọt vào công kích của Tiên vương, cho dù gan hắn lớn tới đâu cũng không gánh được.

Oanh, bàn tay lớn đ/á/nh tới, cả không trung r/un r/ẩy, đây là cấp bậc lực lượng cực hạn.

Lăng Hàn mỉm cười, ngưng quyền rồi đ/á/nh ra. Oanh, bàn tay lớn của tên Tiên vương dị vực này lập tức bị nứt vỡ.

Tiên vương dị vực rên lên một tiếng, tay phải lập tức có m/áu tươi tràn ra. Đây chính là quy tắc cắn trả, khiến cho hắn bị thương.

Thấy một màn như vậy tất cả Tiên vương đều không thể nghi ngờ, sau lưng Lăng Hàn căn bản không có Tiên vương nào khác, mà là bản thân hắn thực sự có thực lực đối kháng Tiên vương.

Làm sao có thể? Chỉ là thập nhất bí mà thôi.

Thẩm Siêu cũng ch*t lặng nhìn Lăng Hàn, hắn cảm thấy tên này là một m/a q/uỷ, trong lòng hắn sợ muốn ch*t, mật cũng như muốn vỡ ra.

Lăng Hàn cười ha hả, nói:

- Dám ra tay với ta, lá gan không nhỏ.

Hắn bỗng nhiên bộc phát sát ý khôn cùn, thân thể lóe lên, đã xuất hiện ở trước người Tiên vương thập tứ liên dị vực, sau đó đ/á/nh ra một quyền.

Thực lực Tiên vương đương nhiên rất mạnh, thần ý vô cùng nh.ạy cả.m. Cơ hồ trong nháy mắt khi Lăng Hàn xuất hiện, Tiên vương thập tứ liên kia cũng ra tay, đ/á/nh về phía mặt Lăng Hàn.

Lúc này biểu hiện của Thẩm Siêu không tệ, không ngờ lại không thét lên. Chỉ là nếu như nhìn kỹ có thể thấy được mắt hắn đã trợn trắng, trực tiếp bị dọa cho ngất đi.

Lăng Hàn cường đại dọa cho hắn ngất đi.

Phanh.

nắm đ/ấm của Lăng Hàn tới nhanh hơn, đ/á/nh vào trên đầu Tiên vương thập tứ liên kia. Chỉ thấy đầu cường giả Tiên vương dị vực kia như là dưa hấu, lập tức vỡ thành vô số mảnh nhỏ.

Thân thể không đầu lay động vài cái. Phanh, thân thể nặng nề đổ ập xuống mặt đất, mất mạng.

Không có thiên địa đồng bi, ch*t đi giống như một tiểu nhân vật không quan trọng vậy.

Lăng Hàn thuần tìm ra thần khí không gian trên người cường giả này, nhét vào trong túi.

Chuyện như vậy quả thực hắn đã làm rất nhiều a.

Ừng ực, tiếng nuốt nước bọt không ngừng vang vọng.

Đây chính là Tiên vương thập tứ liên a, tương đương với Tiên vương ngũ trọng thiên.

Đế giả nếu như không có gì ngoài ý muốn cũng chỉ có đẳng cấp này mà thôi. Thế nhưng trước mặt Lăng Hàn, người mạnh như vậy nói gi*t là gi*t, giống như một con kiến vậy, không có ý nghĩa.

Vừa rồi ai nói Lăng Hàn là con sâu cái kiến cơ chứ? Nhanh đứng ra, cam đoan đ/á/nh không ch*t hắn.

- Ngươi, ngươi đạt được Khởi Nguyên m/a phương.

Rốt cuộc Tiên vương dị vực cũng kịp phản ứng, chỉ vào Lăng Hàn rồi nói, thanh âm r/un r/ẩy.

Không ổn.

Lăng Hàn nhỏe miệng cười nói.

- Rốt cuộc cũng có người thông minh, bất quá, quá muộn rồi.

Sắc mặt Tiên vương dị vực đại biến, bọn hắn không phải là sợ hãi Lăng Hàn đạt được Khởi Nguyên m/a phương, mà là phiến thiên địa này quá nhỏ. Lăng Hàn dù đạt được m/a phương, chiến lực mạnh nhất cũng chỉ có khả năng là Tiên vương bát trọng thiên, cửu trọng thiên, còn xa không phải là đối thủ của Thiên tôn.

Chỉ khi nào đ/á/nh nát phiến thiên địa này, tạo thành cơn bão đ/áng s/ợ, thậm chí ảnh hưởng tới tính ổn định của nơi liên thông hai giới, như vậy ngay cả Thiên tôn cũng chịu thiệt.

Đây mới là chỗ bọn hắn nhíu mày.

- Các ngươi cũng không cần suy nghĩ xa như vậy, bởi vì ta sẽ đ/á/nh bại từng người một trong các ngươi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu