Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tất cả mọi người đều sững sờ trước màn lật kèo đột ngột này. Không ai ngờ rằng, một Điền Điềm trông có vẻ hiền lành nhất lại ẩn giấu th/ủ đo/ạn chí mạng đến vậy.
"Còn đứng ngây ra đó làm gì, mau tiêm huyết thanh đi chứ!" Điền Điềm lạnh lùng lên tiếng.
Bác sĩ Phù thuần thục rút huyết thanh, tiêm vào cổ Tiểu Tiền đang hôn mê.
Trò chơi sinh tồn này đã kích phát phần á/c trong nhân tính, mạng người giờ rẻ rúng tựa cỏ rác. Tôi không thể làm gì khác, chỉ biết cầu nguyện cho mình có thể sống sót rời khỏi đây.
Ngay khoảnh khắc Tiểu Tiền hoàn toàn tắt thở, tiếng loa lạnh lẽo trong toa xe lại vang lên: "Chúc mừng toa số 2 khoang hạng hai đã xóa sổ toàn bộ ng/uồn lây, nhiệm vụ ngày thứ hai hoàn tất."
Nhân viên tàu tiến vào khiêng tất cả x.á.c c.h.ế.t đi.
Kết thúc ngày thứ hai, số người chơi trên đoàn tàu này chỉ còn lại 48 người.
10.
Sáng sớm, tôi bị đ.á.n.h thức bởi từng đợt khí nóng ập vào mặt. Trưởng tàu lại bắt đầu thông báo nhiệm vụ: "Chúc mừng các chiến binh còn sống sót. Để thúc đẩy giao lưu, tất cả lối thông giữa các toa xe hiện đã được mở."
Cửa tự động của toa xe mở ra.
"Đoàn tàu đang chạy hết tốc lực xuyên qua Sa Mạc C.h.ế.t Chóc, nhiệt độ bên ngoài sẽ chạm mức 70 độ C. Do vấn đề phân bổ năng lượng, hệ thống điều hòa của một số toa xe sẽ bị đóng có thời hạn. Trong vòng 1 giờ, nhiệt độ trong toa sẽ tăng lên 50 độ, và mỗi giờ tăng thêm 5 độ cho đến khi đạt mức 80 độ. Thử thách kéo dài 12 giờ."
"Khoang hạng nhất nhờ biểu hiện xuất sắc trong trò chơi ngày hôm qua nên nhận được phần thưởng - trở thành khoang hằng ôn (nhiệt độ cố định) duy nhất trên toàn tàu. Giới hạn khoang hằng ôn: Sức chứa tối đa 30 người, nếu vượt quá số lượng, hệ thống sẽ tự động tăng nhiệt độ bên trong khoang."
"Nghiêm cấm g.i.ế.c người, vòng tay kẻ g.i.ế.c người sẽ tự n/ổ. Nhưng hành vi tự vệ khi bị đe dọa thì không tính."
Nhiệt độ tăng vọt cực nhanh. Con số trên màn hình tinh thể lỏng nhảy từ 30 lên 35, rồi 40. Quần áo mùa đông từ lâu đã được cởi bỏ chỉ còn lại áo mỏng, nhưng ai nấy vẫn mồ hôi đầm đìa.
Trần Hạo là kẻ đầu tiên lao về phía cửa tự động, gã muốn đến khoang hạng nhất để chiếm chỗ trước. Những người khác cũng ùa ra như lũ kiến bị hơi nóng xua đuổi, đi/ên cuồ/ng dồn về phía khoang hạng nhất.
Tôi không động đậy. Bác Vương kéo tay tôi: "Con gái, đi mau đi! Không đi là hết chỗ đấy!"
Tôi lắc đầu: "Không vội."
"Con ngốc à?" Bác Vương sốt ruột giậm chân: "Đợi thêm nữa là cả hai chúng ta đều c.h.ế.t nóng đấy!"
Tôi nhìn bác, khóe môi khẽ nhếch lên: "Bác, bác tin con không?"
Bác Vương sững lại một chút, rồi gật đầu mạnh mẽ: "Tin!"
"Vậy thì hãy ở lại đây với con."
Tôi nhấn nút trên vòng tay, một màng bọc không khí trong suốt lập tức bao phủ lấy chúng tôi. Không còn là việc bơm đầy túi nilon nữa, mà lấy tôi làm trung tâm, một quả cầu không khí hằng ôn có đường kính khoảng hai mét liên tục được tỏa ra!
Đây mới chính là cách sử dụng thực sự của đạo cụ này.
11.
Người từ khoang hạng hai, hạng nhất tiêu chuẩn và khoang thương gia đều đổ dồn về khoang hạng nhất. Nhưng họ không vào được. Trước cửa khoang hạng nhất là một gã đầu trọc cầm s.ú.n.g laser đang canh giữ lối vào, "Lùi lại!"
Bên trong khoang hạng nhất đèn điện sáng trưng, màn hình hiển thị nhiệt độ là 25 độ C vô cùng dễ chịu. Bên trong đã có sẵn 8 người. Một người đàn ông đeo kính gọng vàng, mặc sơ mi trắng đứng dậy đi tới cửa, toàn thân toát ra vẻ ngạo mạn của tầng lớp tinh hoa.
"Tôi tên Lâm Trí Viễn, đại diện người chơi khoang hạng nhất." Hắn nhìn lướt qua đám đông đen nghịt ngoài cửa, khóe môi nở nụ cười đầy ẩn ý, "Sức chứa của khoang hạng nhất có hạn, tối đa chỉ 30 người. Bên trong chúng tôi đã có 9 người chơi, hiện tại cần sàng lọc ra 21 người nữa để vào khoang."
Điều đó đồng nghĩa với việc sẽ có 18 người chơi bị bỏ lại bên ngoài. Đám đông bắt đầu xôn xao.
"Dựa vào cái gì?!"
"Sàng lọc? Các người dựa vào đâu mà sàng lọc?"
"Ai đến trước vào trước, chúng tôi đến trước phải được vào trước chứ!"
"Các người lấy quyền gì mà quyết định ai được sống ai phải c.h.ế.t?!"
Gã đầu trọc chĩa s.ú.n.g laser vào kẻ đang gào thét to nhất. Kẻ đó chẳng hề sợ hãi: "Trưởng tàu nói không được g.i.ế.c người! Tao thách mày dám g.i.ế.c tao đấy? Anh em, xông lên, lôi 9 đứa bên trong ra ngoài cho tao!"
Hắn cầm c.h.ặ.t một chiếc b.úa trong tay lao tới. Nhưng ngay khoảnh khắc chiếc b.úa định giáng xuống, tia laser đã xuyên thủng đầu hắn. M/áu và óc văng tung tóe lên mặt những kẻ đứng sau.
"Aaa! G.i.ế.c người rồi!" Mọi người k/inh h/oàng lùi lại.
Lâm Trí Viễn mỉm cười: "Tấn công chúng tôi, hành vi tự vệ g.i.ế.c người của chúng tôi là được phép nhé!"
"Thay vì lãng phí thời gian, chi bằng mau để tôi 'sàng lọc' cho nhanh." Hắn lấy ra một cuốn sổ để ghi chép: "Số thứ tự, tuổi tác, đạo cụ sở hữu, nghề nghiệp, năng khiếu."
Trần Hạo mạnh bạo đẩy đám đông ra, đi/ên cuồ/ng lao đến trước mặt Lâm Trí Viễn: "Tôi là số 78 Trần Hạo! Tôi còn 350 thùng nước tinh khiết! Đây là ng/uồn nước dồi dào nhất trên tàu, các người bắt buộc phải để tôi vào!"
Lâm Trí Viễn nhướn mày, ghi chép vào sổ, giọng thản nhiên: "Ừm, người kế tiếp."
Ngô Hủy nở nụ cười nịnh bọt, dâng lên túi bánh quy nén: "Tôi có 73 thùng bánh quy nén! Tôi còn biết quản lý vật tư, cho tôi vào, tôi có thể giúp ngài quán xuyến mọi việc!"
Chương 8
Chương 8
Chương 13
Chương 7
7
6
10 - END
Bình luận
Bình luận Facebook